Ánh Dương Nơi Ngọn Đồi Hoa Mặt Trời
"Cô có biết hợp đồng này trị giá cả trăm tỷ không hả Lam Nhược Phi?"
Lưu tổng nhìn Lam Nhược Phi bằng ánh mắt tức giận, sau cùng ông ta thở hắt ra một hơi rồi chỉ thẳng vào cô
"Người như cô sẽ chẳng bao giờ đi lên được, luôn giậm chân tại chỗ. Cô bị sa thải!!"
Lam Nhược Phi ngạc nhiên tỏ vẻ không phục
"Lưu tổng dự án lần này đâu chỉ có mình tôi chịu trách nhiệm chứ, để vụt mất hợp đồng cũng có lỗi của tôi nhưng sao có thể nói sa thải là sa thải chứ, bao năm qua tôi cũng đã nổ lực giành được rất nhiều hợp đồng lớn cho công ty mà"
"Ở đây tôi là chủ và chủ nói gì cũng đúng, cô không phục? Ha, cũng chả sao vì không ảnh hưởng tới tôi, mời cô ra ngoài"
Lam Nhược Phi bực dọc vì gặp phải loại sếp chó má như vậy, trước khi rời đi cô dừng lại một chút nói
"Lưu tổng, chúc anh sớm nhận được cảm giác bị người khác lôi từ trên cao xuống là như thế nào!"
"Cô....có giỏi thì đứng lại đó!"
Cô quay về nơi làm việc của mình thu dọn đồ đạc, cô vào công ty này cũng được 5 năm, sau 5 năm đổi lấy sự nhục nhã
"Tiểu Phi, em đi thật sao?"
Lam Nhược Phi quay lại, người hỏi cô là chị Thẩm
"Chị ở lại cố gắng nha, thực ra em cũng đang có ý định từ chức, nhưng không ngờ việc này lại xảy ra..."
Chị Thẩm tiến lại ôm lấy Lam Nhược Phi, chị ấy đồng cảm với cô vì cô là muốn cô gái rất mạnh mẽ luôn kiên trì trong mọi việc. Cô là con của một người mẹ đơn thân, cô luôn cố gắng để mẹ mình không phải cực khổ, nhưng cuộc đời trớ trêu luôn thích đày đọa người lương thiện, sau một lần trên đường từ chợ về nhà mẹ cô không may bị tai nạn giao thông qua đời, cuộc sống của hai mẹ con nay chỉ còn lại mình cô
"Em đi đây, có gì chị cứ gọi em ha"
Lam Nhược Phi đi thẳng tới ngân hàng kiểm tra sổ tiết kiệm sau một hồi đắn đo, cô quyết định rút hết rồi quay về trả lại nhà đã thuê, thu xếp quần áo của mình và không quên mang theo ảnh của mẹ mình
"Mẹ à, con hy vọng mẹ ủng hộ quyết định của con"
Bỗng cánh cửa mở ra
"Con đi thật sao, Tiểu Phi"
Là dì Ngọc cũng là chủ nhà của cô, cô nhẹ nhàng nắm lấy tay dì
"Dạ, con muốn sống quãng đời còn lại bình yên một chút"
Dì Ngọc rất tốt, nhiều khi mẹ con cô trễ hẹn đóng tiền nhà dì ấy sẵn sàng cho luôn tháng đó, nhưng cô luôn tìm cách trả chứ không lợi dụng lòng tốt của dì ấy. Sau khi chia tay tất cả những gì thuộc về quá khứ, Lam Nhược Phi kéo vali ra ga tàu hỏa, nơi cô đến là thành phố Hoa Mặt Trời, nơi những đồi hoa Mặt Trời trải dài tăm tắp, ở đây cô có thể chăm sóc hoa để kiếm sống
..........
"Bà ơi!!!!"
Lam Nhược Phi gọi với vào bên trong, đây là nhà của một bà cụ sống một mình muốn tìm người ở chung để phụ giúp bà vì bà tuổi đã cao có hơi bất tiện
"Ai đấy!?"
"Cháu là người muốn ở chung ạ"
"À, à đợi bà một chút "
Bà cụ lom khom tìm gậy rồi chậm rãi ra mở cửa cho cô
"Cháu vào đi"
Vào tới trong nhà, Lam Nhược Phi bắt đầu quan sát một lượt, ngôi nhà tuy nhỏ nhưng rất gọn gàng ngăn nắp
"Bà không có con cháu gì sao?"
"Có, nhưng tụi nó không quan tâm gì tới thân già này, tụi nó giờ chỉ lo kiếm tiền thôi, bảo sẽ đón bà đi nhưng mà bà đã gắn bó với nơi này cả đời rồi, sao có thể đi được chứ!"
Bà cụ nhìn cô sau đó nói
"Nhìn cháu xinh xắn như thế này, sao lại tới nơi khỉ ho cò gáy này làm gì?"
"Cháu....cháu muốn trải nghiệm bản thân một chút ạ"
Bà cụ bật cười sau đó nói
"Công việc ở đây cũng đơn giản lắm, sáng cháu giúp ta làm việc lật vặt trong nhà, rồi ra đồi hoa mặt trời xem có vấn đề gì không thôi, sắp thu hoạch rồi nhiều kẻ thu hoạch trộm lắm"
Lam Nhược Phi mỉm cười xinh đẹp
"Dạ thưa bà, nhưng mà bà ơi nhà bên cạnh của ai mà lớn thế ạ?"
"À bà nghe nói là của một người giàu có ở thành phố ít về lắm cứ đóng cửa suốt vậy thôi!"
"Dạ, cháu giúp bà nấu bữa tối nhé!!"
"Được, được ta cảm ơn cháu"
"Có gì đâu ạ, cháu xem bà như ngoại của cháu mà"
Bà cụ nhìn Lam Nhược Phi trong lòng nhen nhúm một cảm xúc vô cùng kì lạ. Bà cũng xem cô như một cô cháu gái của mình vậy
"À, cháu ban đêm đừng đi ra ngoài một mình nhé, ở đây những tên đàn ông, con trai không được đàng hoàng đâu"
Nghe bà nói Lam Nhược Phi vô cùng cảnh giác
"Dạ cháu biết rồi ạ"
Quả thực nơi đây khác với trung tâm thành phố, ở đây nghiện ngập hút chích khắp cái con hẻm, chính quyền không thấy ra mặt cứ để tệ nạn này một lúc càng nặng thêm, nên nhà nào có con gái mới lớn đều dặn dò kĩ lưỡng, tuyệt đối sau 7 giờ tối không được đi ra ngoài, vì giờ đó những tên kia hoạt động rất nhiều nên vô cùng nguy hiểm.
Updated 21 Episodes
Comments
Hữu Đạt Nguyễn
không biết bà dì kia phải bà hay mẹ của ông sếp kia không thấy sống cạnh cái nahf bự bự nghi lắm
2026-04-29
1
Nguyễn Đức Lộc
Hay quá emmm ơiiii 🥰
2026-08-21
1
Đức Dương Nguyễn
Hay quá em ơi
2026-04-18
1