chap 3

Quân chủ, bây giờ chúng ta đi đâu?

- Đi tìm một nơi tốt đẹp để sống chứ nhỉ?

- Lạp Lan thích những chỗ thật cao, thật yên tĩnh.

- Yên tĩnh, thích hợp để người bệnh nghỉ ngơi.

- Quân chủ, chúng ta nên đi vào thành không? Thế giới này vẫn dùng bạc và vàng làm phương tiện chi trả đó. Mà chúng ta không thiếu nhất là vàng.

- Ừm, nên thế nhỉ?

- Ai da, quân chủ, người đừng hỏi ngược lại ta như vậy mà. Lạp Lan rất bối rối a!!!

Những lời than vãn liên tục vang lên. Bọn họ nói chuyện bình thản đến mức quên rằng phía sau là một đống xác người máu me xếp chùm lên nhau. Cảnh tượng có chút khiến người khác lạnh sống lưng mà buồn nôn.

- Quân chủ, vào thành rồi. Người tính cứ mặc như vậy mà đi vào trong à?

Lạp Lan cọ má đầu vào má Chu Linh mà hỏi. Một chiếc áo trắng, hoa tiết đặc biệt chỉ dành riêng cho người chết. Trên tay nàng còn bế thêm Tống Vân Trân khắp người toàn là vết thương. Mà trước mặt họ là một nhà trọ kiêm tiểu lâu vô cùng hoành tráng. Nhìn qua cũng đủ hiểu,loại người như thế nào sẽ vào đây. Tuy bọn họ không thiếu nhất là tiền nhưng thân là phàm nhân, thường sẽ đánh giá người khác qua vẻ bề ngoài. Mà bọn họ hiện tại, chính là cái kiểu kì dị, gây khó chịu ấy.

- Quân chủ, chúng ta nên tìm y quán,chữa thương cho Tống Văn Trân trước. Chúng ta có thể sử dụng đạo cụ nhưng mà đây là mục tiêu nhiệm vụ, sẽ giảm chỉ số nhận phần thưởng a.

- Y quán phía nào?

- Chúng ta quay ngược trở lại, đi thêm 6 căn nhà nữa. Ta thấy trên bản đồ, y quán này được đánh giá không tồi a.

Vừa nghe xong, Chu Linh quay lưng đi thẳng. Hai tiểu thị vệ canh cửa của tửu lưu nhìn bóng lưng nàng đầy khinh bỉ. Phong Thiên tửu không phải nơi gà chó nào muốn nhìn mà đều có thể vào.

Chu Linh dừng chân trước cửa tiệm xập xệ đến cái biển cũng muốn đình công nghỉ làm. Nàng ngước nhìn lên trên rồi lại nhìn xuống dưới. Chậc, nơi này có thật sự dùng được không? Cổ nhân có câu " Chân nhân bất lộ tướng". Dẫu vậy, có chân nhân nào mà nghèo nàn đến mức này đâu a. Nàng nhìn qua Lạp Lan. Mèo con ánh mắt hướng vào trong như ngầm ra hiệu cho nàng đi vào. Thôi vậy, hệ thống chưa bao giờ sai cả. Nếu có sai thì đè Lạp Lan ra dạy dỗ là được.

Trên chiếc quầy trống không vang lên một tiếng ngáy đều đều. Cánh cửa lạch cạch mở to đến mức đó nhưng gần như không làm ảnh hưởng đến nhịp độ âm thanh tiếng gáy. Chu Linh nhìn ngó xung quanh. Có vài thau thuốc vẫn còn đang được hong khô. Nhìn qua đều là hàng tốt, được tỉ mỉ hái và làm sạch. Có điều, như này cũng quá tùy tiện. Không sớm thì muộn, cũng bị cái nghèo đè cho chết.

- Ây da, có khách sao? Tiểu thư, người muốn xem bệnh gì?

Một cô nương đoán chừng 17-18 tuổi mang theo thau thuốc lớn khác, vén màn đi ra. Nàng ta nhanh lẹ, đôi mắt sáng ngời, vầng trán cao trông rất là thông minh. Chu Linh nhìn nữ nhân trước mặt rồi nhìn xuống Tống Văn Trân, sau đó nói :

- Xem cho nàng ta.

- Các cô này là?

- Bị người ta bắt, trói vào cây đánh.

- Ôi trời, mạo phạm rồi. Cô nương, đặt nàng ấy lên chiếc giường phía kia nhé. Ta kêu đại phu qua xem cho nàng ấy.

Chu Linh rất ngoan ngoãn nghe lời. Chợt phía trên quầy vang lên âm thanh la hét rất chói tai :

- Y Linh, sao con dám đánh sư phụ của mình vậy hả? Con có biết thương người già không?

- Ta biết thương người, nhưng người đó không phải sư phụ. Còn để người ngủ nữa, đến hạt gạo cuối trong nhà đã hết, người có biết không?

- Có khách sao? Không thể nào, ta đã đóng cửa cẩn thận rồi.

- Lại còn đóng cửa ? - Giọng nữ nhân gào lên - Vương Tấn, người muốn nhịn cơm trưa nay à?

- Ta...ta sai rồi. Ta ra xem bệnh trước. Y Linh, con đừng giận, đừng giận, đừng giận.

Lão già lảo đảo chân xo đá chân xiêu, quần áo vá chằng vá chịt, râu tóc rối mù, dáng người thấp bé chạy ra. Lão lau lau tay vào phía trước áo rồi chắp tay ra pháo sau, chầm chậm đi về phía Chu Linh. Lão già nhìn cô với vẻ mặt kì lạ. Còn chưa kịp mở miệng thì Chu Linh, tay cầm thỏi vàng, miệng khẽ nói :

- Khám hay không khám?

- Khám,khám, dĩ nhiên là khám.

Nhìn thấy thứ hoang kim sáng lấp lánh, đáy mắt Vương Tấn chỉ còn lại đúng một chữ tham. Lão đưa tay ra tính vồ lấy, liền bị Chu Linh né tránh. Nàng nghiêng người nhìn về phía đằng sau, chỉ đúng Y Linh mà nói :

- Cho cô.

- Cho...cho ta sao?

Y Linh chỉ vào chính mình. Chu Linh khẽ gật đầu. Vương Tấn bất bình lên tiếng :

- Ta mới là đại phu, sao ngươi lại đưa cho nha đầu đó?

- Còn muốn tiền hay không?

Chu Linh liếc khẽ lão già một cái. Ánh mắt rơi không quá nửa thời gian húp một ngụm trà. Y Linh dù rằng hơi ngơ ngác nhưng vẫn tiến lên nhưng vẫn không dám nhận. Tiểu cô nương thật thà nói :

- Như vậy cũng hơi nhiều, chúng ta không thể trả lại phần dư..Hay là tiểu thư mang đi tiêu dùng trước, rồi về trả cho chúng ra chút bạc lẻ là được.

Chu Linh bóp thỏi vàng trên tay thành những hạt bụi rồi nhìn Y Linh sau đó lại nhìn thứ vụn như vũng cát trên tay mình rồi chầm chậm gieo nó xuống đất. Tiểu cô nương trước mặt sợ giật thót trước hành động này của nàng. Xong xuôi, Chu Linh lại lấy từ trong ngực áo một thỏi vàng khác, lớn hơn gấp hai lần :

- Ngươi vẫn chê ít sao?

- Không phải.

Chu Linh chuẩn bị nắm chặt tay thì thỏi vàng liền biến mất. Y Linh tái xanh mặt, tay nắm thỏi vàng ôm giữa ngực nói :

- Không ít, không ít. Là ta không hiểu ý cô nương. Ta chắc chắn sẽ chăm sóc cho tiểu thư nằm kia thật tốt.

- Nên như vậy.

Chu Linh mỉm cười. Lạp Lan thở hắt, trông dáng vẻ có vài phần bất đắc dĩ. Quân chủ cũng thật là. Sao cứ phải dọa người khác thành bộ dạng đó chứ. Người quá là biến thái đi a.

Y Linh cùng Vương Tấn mặt tái xanh nhìn bóng lưng Chu Linh rời khỏi tiệm. Nàng ta rốt cuộc là kiểu người kì quái gì a. Bọn họ cũng là người hành tẩu giang hồ. Ban nãy, lúc nàng ta bóp nát thỏi vàng, rõ ràng là mang theo sát ý. Cái khí thế bức người đó như nói rằng, nếu dám từ chối nàng thêm nữa, cái mạng chắc chắn giữ không được.

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play