Dù sao thì, đối với lời Nhan phu nhân nói Nhan Hồi đang ngồi trong kiệu không biết, mà có biết cũng chả thấy làm sao, cô đọc tiểu thuyết rồi đương nhiên biết ý nghĩa của những lời đó. Mà ngẫm lại cũng may cô đã đọc hết cuốn Thịnh Yến Thâm Cung. Tuy vẫn có hồi hộp với tương lai khó mà nói được phía trước nhưng cô vẫn có tự tin chính mình có thể giữ mạng dưới tay tên bệnh kiều kia.
Kiệu hoa do Nhiếp Chính vương phủ mang tới theo lễ nghi hoàng gia, bởi vì thân phận của hắn mà có thể nói là xa hoa nhất Hoàng triều do mười sáu đại hán khiêng, thật hoành tráng mà rời khỏi Nhan phủ, không chút chậm trễ tiến thẳng về Nhiếp Chính vương phủ.
Như cốt truyện, Nhiếp Chính vương không có đích thân đi đón dâu mà để thái giám đã theo mình từ nhỏ đi.
Người dân kinh thành tràn ra hai bên đường xem đón dâu, tiếng xì xào bàn tán hỗn loạn xen lẫn trong tiếng kèn hỷ Nhan Hồi chẳng nghe rõ được cái gì. Ngược lại lần đầu ngồi lại kiệu này chỉ mới đi một chút Nhan Hồi đã muốn buồn ngủ.
"Thôi kệ đi, thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng, nghĩ nhiều tổ hại thân."
Bao nhiêu mệt mỏi từ lúc xuyên qua dường như đợi đến lúc này mới bùng nổ, Nhan Hồi tự lẩm bẩm như vậy rồi quyết định mặc kệ.
Nhan Hồi bắt đầu chuyên tâm nhìn ngắm thế giới nơi cô sẽ sống sau này.
Cảnh tượng trước mặt thật sự giống như trong phim.
Cô thế mà lại được một chuyến đến cổ đại thăm thú miễn phí... À đâu, dùng một mạng để trả chứ miễn gì, Nhan Hồi tự cười một cái, dòng suy nghĩ lại chạy đến trên thân phu quân sắp gả của mình.
Nhiếp Chính vương Yến Mục Dực... Trước khi nhiếp chính được tiên tiên đế sắc phong là Dực vương, em trai cùng mẫu nhưng sinh sau đẻ muộn của tiên đế, nhỏ hơn tiên đế tận mười tuổi. Nói thẳng thắn thì hắn với hoàng đế hiện tại chính là chú cháu ruột, có được vô vàn sự thân mật từ trong huyết mạch. Khi tiên đế còn tại trị, Yến Mục Dực có thể nói là rất an phận, chỉ tự chơi một mình, cho dù bản tính nóng nảy, thủ đoạn huyết tinh nhưng chỉ cần hắn không tạo phản thì chả có vấn đề gì hết.
Mà sự thật chứng minh khi tiên đế còn sống, Yến Mục Dực làm một đệ đệ vô cùng khiến người ta an tâm. Thời điểm mấy đứa cháu của hắn vì ngôi vị mà làm Hoàng triều loạn hết cả lên, hắn chính là người giúp tiên đế ổn định triều đình. Chính vì như vậy nên khi tiên đế mất vì bạo bệnh mới tin tưởng giao chức Nhiếp Chính vương cho hắn, để hắn phò tá đứa cháu nhỏ nhất của mình, khi ấy mới mười hai tuổi.
Làm một mạch suốt bảy năm, hoàng đế cũng mười chín tuổi, Yến Mục Dực thì hai mươi tám.
Mười chín tuổi hoàng đế cũng có mấy đứa con rồi nhưng năng lực làm vua lại vẫn vô cùng thiếu sót, khiến quyền lực cả triều dường như đều nằm trong tay Yến Mục Dực.
Để Nhan Hồi nói thì sở dĩ có cục diện ngày hôm nay là do hoàng đế vô năng chứ không phải do dã tâm Yến Mục Dực quá lớn. Bởi vì nếu hắn muốn thì đã có thể đạp hoàng đế xuống tự mình ngồi lên mà không phải nhiếp chính suốt bảy năm, gia thất cũng chưa có lại thay hoàng đế gánh hết tiếng xấu tàn bạo vì trị quốc.
Mặc dù hắn tàn bạo thật... Tác giả của Thịnh Yến Thâm Cung viết rằng Yến Mục Dực thật sự là người không có ràng buộc đạo đức, nghĩ gì làm nấy, thủ đoạn máu tanh cũng không thấy hắn xám hối, khụ.
"Kiệu hoa đã đến!"
Mạch suy nghĩ của Nhan Hồi bị một tiếng thông báo nhão nhẹt từ miệng bà mai kéo về.
Lúc này cô mới nhận ra thế mà đã đến Nhiếp Chính vương phủ rồi.
Phía trước phủ cũng đông nghìn nghịt dân chúng vây xem.
Tất cả đều đang rướn cổ lên, muốn nhìn xem phong thái của Nhiếp Chính vương.
"Nhiếp Chính vương ra chưa?"
"Hình như chưa thấy."
"Chưa thấy? Vậy ai đá kiệu rước tân nương?"
Nhan Hồi nghe người dân nói loáng thoáng như vậy, trong lòng nhịn được nói ai rước tân nương đối với Yến Mục Dực mà chả được, dù sao hắn cũng là Nhiếp Chính vương quyền khuynh triều dã, ai dám nói gì hắn.
Riêng cô đã biết trước hắn sẽ không ra rước tân nương nên chẳng có mong chờ gì.
Kiệu hoa vừa đặt xuống Nhan Hồi đã động thân tự mình xuống kiệu.
Bên tai lập tức vang lên tiếng kinh hô.
Bà mai cũng giật mình vội vàng ngăn cản: "Ấy ấy tân nương, chưa xuống kiệu được đâu!"
Nhưng Nhan Hồi đã chắc nịch khẳng định Yến Mục Dực sẽ không ra thì tại sao phải đợi thêm nữa. Giờ cô rất mệt, y phục vừa dày vừa nặng, bên ngoài lại nắng, cô không muốn đợi ở ngoài lâu hơn nữa. Dù sao sau hôm nay cô cũng bị cả kinh thành xem là trò cười rồi, càng nghĩ càng không muốn ngồi yên mà đợi. Con người cô chính là kiểu nếu đã bị ép thì thà mình chủ động nhận làm luôn.
Khi đó không phải là bị ép nữa đúng không. Bị động nhận có gì hay.
Chính là thời điểm cô khẳng định như vậy, một chân cũng sắp bước xuống kiệu thì đột nhiên nghe thấy tiếng kinh hô còn lớn hơn nữa của dân chúng.
"Nhiếp Chính vương ra rồi!"
Nhan Hồi giật mình ngẩn ra, đồng thời cũng chậm trễ việc xuống kiệu.
Thành ra khi người nào đó mặc y phục tân lang cũng đỏ rực giống như cô đến trước cửa kiệu Nhan Hồi mới phát hiện. Cô ngẩn ngơ nhìn người ngoài kiệu, cách một lớp châu sa không nhìn rõ được khuôn mặt của hắn nhưng có thế thấy dáng người cao lớn rắn chắc...Còn rất là được.
À không đúng, sao hắn lại ra ngoài rồi?
Updated 38 Episodes
Comments
Ly Ly
Bà này quậy tung phủ😁😁😁
2026-04-14
4
Lụy Ilay×Taeui
y chang Ilay giết nhiều người mà có hối lỗi đâu, sợ mỗi vk, đưa Nhan Hồi tới là bệnh kiều sợ liền🤣
2026-04-15
1
Ly Ly
Mười hai tuổi tôi đọc thành 2 tuổi ngó xuống bên dưới 7 năm sau 19 tuổi thấy sai sai đọc lại 🤣🤣🤣
2026-04-14
1