Ép Gả: Đại Phản Diện Bệnh Kiều Là Phu Quân Của Ta.

Ép Gả: Đại Phản Diện Bệnh Kiều Là Phu Quân Của Ta.

Vừa xuyên đã bị ép gả.

"Hôm nay là một ngày đẹp trời, thích hợp để ra ngoài. Tốt nhất là đến công viên, trải một tấm thảm và mấy cái gối dưới một gốc cây nằm cả ngày. Thật là tốt biết bao."

Mới sáng ra, sau một giấc ngủ đẫy cả giấc bỏ cả bữa sáng, khó có được một ngày nghỉ chân chính, đầy tớ của tư bản Nhan Hồi thỏa lòng thích ý đứng dang tay dang chân bên cạnh cửa sổ nhìn trời trong mây trắng mà không khỏi cảm thán một trận.

Nhưng vừa nói dứt câu xong điện thoại đặt trên tủ đầu giường đã réo lên in ỏi.

Nhan Hồi nhăn mặt giữ nguyên động tác duỗi người mấy giây rồi mới thả tay đi nhận điện thoại.

Trong lúc đó cô còn không ngừng lẩm bẩm: "Tốt nhất không phải là công ty gọi tăng ca đột xuất... Tốt nhất là vậy, tốt nhất là vậy..."

"Nhan Hồi! Cậu có nhớ đã hứa hôm nay sẽ đi giật sách với mình không!! Bộ tiểu thuyết cung đấu Thịnh Yến Thâm Cung của anh yêu tớ hôm nay sẽ ra đó!!!"

Điện thoại vừa kết nối bên kia đã vang lên tiếng gào thét dã man: "Mau mau mau! Sắp chín giờ rồi! Mau đến đây đi! Tôi đợi cậu ở cổng trung tâm thương mại!"

Nói xong người bên kia cũng không đợi Nhan Hồi trả lời đã cúp máy.

"..."

Nhan Hồi cầm cái điện thoại ngớ người chừng năm phút, ý định giả chết càng dâng càng cao.

Thời điểm này ra ngoài nhưng không phải đi hóng mát mà phải chen chúc với hàng ngàn người để giật một quyển sách rách, Nhan Hồi nghĩ thôi đã muốn lên tăng xông.

Vì sao cô lại hứa cái chuyện chết tiệt như thế chớ!!!

Nhan Hồi vò đầu bứt tai muốn ngửa cổ hướng lên trời thét dài.

Nhưng mà cuối cùng mười phút sau Nhan Hồi vẫn ăn mặc gọn gàng, chỉnh chu bước ra khỏi nhà.

Đứng ở bên đường Nhan Hồi nhìn đỉnh đầu nắng chan chát mà thở dài lần thứ N, rồi vẫn nhấc chân đi qua đường.

Thôi, đi sớm về sớm, có lẽ cô vẫn có nửa ngày để hưởng thụ ngày nghỉ của mình.

Nhan Hồi vừa nghĩ như vậy thì một tiếng ầm thật lớn đã vang lên bên tai.

"Áaaaa đâm phải người rồi!"

"Aaaa!"

Bên những tiếng thét chói tai, vẻ mặt Nhan Hồi vẫn như giữ lại ở khoảnh khắc cô bước xuống đường.

Nhưng thời điểm hình ảnh trước mặt xoay tròn lên, có một ý nghĩ mạnh mẽ nổi lên trong đầu cô.

Ai mới nói hôm nay là một ngày thích hợp để ra đường đâu... Cô hối hận muốn chết đi được.

Mà cần gì muốn, cô chết quách rồi còn đâu...

Nhan Hồi vừa nghĩ như vậy, tâm cam chịu cái chết thình lình xuất hiện còn chưa nổi lên cô đã thấy trước mặt nhoáng lên, sau đó... Cô thấy mình đứng bên cạnh một cái hồ.

Chỉ cần bước thêm một bước nữa thôi cô sẽ vinh quang rơi xuống hồ nước làm vịt ướt.

"..."

Nhan Hồi đứng hình ngay tại chỗ.

Cô còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra thì bên tai vang lên tiếng nói chuyện đầy mỉa mai.

"Sao vậy, không muốn nhảy nữa rồi à? Cho ngươi cơ hội cuối cùng suy nghĩ cho kỹ, qua lần này thì không còn cơ hội nào nữa đâu."

Nhan Hồi máy móc quay đầu qua nhìn người vừa nói chuyện.

Vài giây sau cô lại quay đầu về nhìn mặt nước trước mặt, gắn gượng đè nén những suy nghĩ quay cuồng trong đầu, ngạnh mặt nói: "Không nhảy nữa."

Cô cũng đâu có điên.

Tuy rằng không biết đây là chuyện gì nhưng cô vẫn có thể cảm giác được cái lạnh không lúc nào không tác động lên làn da. Có một chuyện cô có thể chắc chắn ở nơi này hiện tại đang là mùa đông.

Mùa đông nhảy xuống hồ? Cô lại chưa có ý định tự sát.

Cô còn chưa sống đủ. Coi như là tai nạn lúc trước cũng chỉ là ngoài ý muốn...

Nhưng đây là sao? Cô xuyên không?

Chẳng qua chưa cho Nhan Hồi cơ hội suy nghĩ nhiều hơn giọng nói trào phúng lúc trước lại vang lên, lần này trực tiếp khiến cô đực mặt.

"Không nhảy nữa? Được thôi, không nhảy nữa thì tự giác đi vào mặc hỷ phục lên chuẩn bị xuất giá thôi. Giờ lành sắp đến rồi, kiệu hoa của Nhiếp Chính vương đã đi được nửa đường. Nếu ngươi không nhanh thì xấu mặt cũng chỉ là ngươi thôi. Hay ngươi muốn bị cột lên kiệu hoa? Dù sao hôm nay ngươi muốn hay không muốn cũng phải gả cho Nhiếp Chính vương."

"..."

What!!!

...

Năm phút sau Nhan Hồi ôm tâm tình sốc nặng ngồi xuống trước một tấm gương đồng mờ câm, nhìn là biết sản phẩm của cổ đại.

Nhưng mà cô chẳng có tâm tình để ý hoàn cảnh xung quanh nữa, lúc này trong đầu cô rất loạn.

Đột nhiên bị tai nạn xe, đột nhiên xuyên không, tệ hơn nữa là đột nhiên bị ép gả trong lúc chưa hiểu gì, quan trọng nhất là không thể phản kháng... Đừng hỏi Nhan Hồi vì sao lại không thể phản kháng, thái độ của cô ả mặc đồ cổ trang kia rõ ràng như vậy. Cô tin, nếu cô không ngoan ngoãn lên xe hoa, người ta sẽ "giúp" cô ngồi lên.

Sao lại thế này chứ... Nhan Hồi nằm dài trước gương đồng ủ ê. Rốt cuộc đây là đâu...

Đột nhiên một đoạn cốt truyện nảy lên trong đầu Nhan Hồi.

Hot

Comments

Lụy Ilay×Taeui

Lụy Ilay×Taeui

Chúc mừng truyện mới của c, chắc đây là bệnh kiều nguyên bản của Ilay mà bữa c nói đây nhỉ😂?

2026-04-13

2

Lụy Ilay×Taeui

Lụy Ilay×Taeui

người này cũng yêu sách ko kém, đây chắc nguyên bản của Kyle rồi 🤣

2026-04-13

2

Lụy Ilay×Taeui

Lụy Ilay×Taeui

ừm sắp gặp cái "tốt" rồi á🤣

2026-04-13

1

Toàn bộ
Chapter
1 Vừa xuyên đã bị ép gả.
2 Xuyên vào một quyển sách cung đấu.
3 Sao hắn lại ra ngoài rồi?
4 Cảm nhận ban đầu về quỷ bệnh kiều.
5 Dám cào bổn vương, nàng là người đầu tiên.
6 Thật không thể sống yên ổn qua ngày được à.
7 Nói đi, cho nàng một cơ hội.
8 Dọa dẫm không thành.
9 Không có tâm phúc nửa bước khó đi.
10 Họp mưu tính kế.
11 Hóa ra bổn vương già hơn nàng dữ vậy.
12 Xem ra bổn vương với nàng ấy cũng rất có duyên.
13 Đánh cho mẫu thân chàng nhận không ra luôn.
14 Có cái quái gì mà cảm động.
15 Cắt móng tay phong ba.
16 Thương lượng chút được không phu quân.
17 Đi bôi thuốc thôi.
18 Nữ chính Thịnh Yến Thâm Cung không phải Nhan Cẩm.
19 Sự tích dây điện.
20 Thêm mắm dặm muối kéo thù hận.
21 Sự cố lật xe mang tên "quyền khuynh triều dã".
22 Chân diện mục thái hậu Dương thị.
23 Vả miệng cho bổn vương phi.
24 Giết gà dọa khỉ, bá đạo thị uy.
25 Nói chuyện với Kỷ Thường Lam.
26 Không phải hắn vẫn ức hiếp ta mãi à.
27 Lần đầu đến thư phòng.
28 Nàng chạy thử xem.
29 Cũng không phải lần đầu sao còn ngượng ngùng như vậy.
30 Cô bê tha như vậy từ bao giờ!!
31 Xuôi Nam trị thủy.
32 Lo lắng bất an.
33 Tức giận vô cớ.
34 Trắng trợn thể hiện quyền lực ngập trời.
35 Có lẽ kết quả lần này cũng không giống như cô nghĩ.
36 Ám sát trên Liêm Đao sơn.
37 Đó là thiếp nhìn thấy rồi đau thay thôi.
38 Giả vờ giả vịt.
Chapter

Updated 38 Episodes

1
Vừa xuyên đã bị ép gả.
2
Xuyên vào một quyển sách cung đấu.
3
Sao hắn lại ra ngoài rồi?
4
Cảm nhận ban đầu về quỷ bệnh kiều.
5
Dám cào bổn vương, nàng là người đầu tiên.
6
Thật không thể sống yên ổn qua ngày được à.
7
Nói đi, cho nàng một cơ hội.
8
Dọa dẫm không thành.
9
Không có tâm phúc nửa bước khó đi.
10
Họp mưu tính kế.
11
Hóa ra bổn vương già hơn nàng dữ vậy.
12
Xem ra bổn vương với nàng ấy cũng rất có duyên.
13
Đánh cho mẫu thân chàng nhận không ra luôn.
14
Có cái quái gì mà cảm động.
15
Cắt móng tay phong ba.
16
Thương lượng chút được không phu quân.
17
Đi bôi thuốc thôi.
18
Nữ chính Thịnh Yến Thâm Cung không phải Nhan Cẩm.
19
Sự tích dây điện.
20
Thêm mắm dặm muối kéo thù hận.
21
Sự cố lật xe mang tên "quyền khuynh triều dã".
22
Chân diện mục thái hậu Dương thị.
23
Vả miệng cho bổn vương phi.
24
Giết gà dọa khỉ, bá đạo thị uy.
25
Nói chuyện với Kỷ Thường Lam.
26
Không phải hắn vẫn ức hiếp ta mãi à.
27
Lần đầu đến thư phòng.
28
Nàng chạy thử xem.
29
Cũng không phải lần đầu sao còn ngượng ngùng như vậy.
30
Cô bê tha như vậy từ bao giờ!!
31
Xuôi Nam trị thủy.
32
Lo lắng bất an.
33
Tức giận vô cớ.
34
Trắng trợn thể hiện quyền lực ngập trời.
35
Có lẽ kết quả lần này cũng không giống như cô nghĩ.
36
Ám sát trên Liêm Đao sơn.
37
Đó là thiếp nhìn thấy rồi đau thay thôi.
38
Giả vờ giả vịt.

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play