Chương 3: Trạng thái lên xuống như biểu đồ

"Hức!", vì câu nói phát ra mang một phần uy lực của ông nội mà Bối Diệp bất giác nấc lên một tiếng rõ to. Thế là không khí bỗng chốc lặng im như tờ. Điều này khiến cô càng bối rối thêm, đồng thời sẽ có cảm giác khí thế lúc nãy của cô tan biến không chút dấu vết nào.

Thật ra cô có muốn đâu, chỉ là giọng của ông nội có hơi trầm xuống nên cô mới vậy thôi. Chắc chắn là Tĩnh Dương sẽ cười vào mặt cô cho mà coi.

Định liếc qua nhìn anh chàng có mái tóc nâu đen kia thử xem có cười mình hay không thì...

"Hức!", lại nấc nữa rồi. Lần này rõ to, hơn lúc nãy nhiều. Cô muốn độn thổ ngay lập tức. Đúng lúc ấy, một tiếng ho vang lên.

"Khụ!"

Tiếng ho đó là của người đang ngồi ở ghế phía bên trái ông nội - Tĩnh Dương. Có vẻ như anh đang nhịn cười bởi vì thấy vai anh khẽ rung, khoé môi thì cong nhẹ nhưng vẫn phải cố tỏ ra bình tĩnh.

Bối Diệp chậm rãi quay đầu sang bởi tiếng ho ấy. Thấy hành động có chút lén lút của ai kia, ánh mắt cô lạnh xuống thấy rõ. Cô mới gằn giọng hỏi:

- Cậu mới cười tôi phải không?

Tĩnh Dương nghe vậy liền khoanh tay trước ngực, dựa lưng vào thành ghế, nhìn cô mà ung dung trả lời:

- Ừ.

Bối Diệp mở tròn con mắt của mình ra, miệng thì há hốc, đồng thời khoé còn giật nhẹ vài, cô thực sự không tin nổi những gì vừa nghe.

- Cậu "ừ" hay quá ha?

Tĩnh Dương nhếch môi một cái và đáp:

- Đương nhiên. Tôi phải thành thật chứ đúng không?

Bối Diệp nghiến răng định bật lại thì giọng của ông nội lại cất lên thêm:

- Còn muốn đứng đó cãi nhau?

- Dạ...

Cô nghe vậy mà giậm chân một cái rồi hậm hực bước tới ghế ngồi bên phải. Sau khi ngồi xuống, cô liền nói ý kiến của mình ra, đồng thời cũng chỉ tay về hướng Tĩnh Dương.

- Dạ thưa hai ông, con không có ý bất kính, nhưng con thật sự không muốn cưới cậu ta.

Ông nội của Bối Diệp nghe cháu gái mình phản đối như vậy nên liền nhướng mày, điềm tĩnh hỏi:

- Lý do?

Cô nhanh chóng giải thích:

- Từ nhỏ tụi con đã cãi nhau, đánh nhau, tranh giành lẫn nhau. Bây giờ cưới, chắc chắn có vấn đề, rất dễ ly hôn.

Ông nội gật gù, tưởng ông sẽ suy nghĩ lại mối hôn sự này chứ gì? Không, ông nội phán một câu xanh rờn:

- Chưa cưới đã nghĩ đến chuyện ly hôn rồi à? Chà chà, nhưng mà Tĩnh Dương nãy với ông là "Con đồng ý với hôn sự này mà" nhỉ? Thằng bé nói thế phải không ông Hưng?

Ông nội của Tĩnh Dương chậm rãi trả lời:

- Đúng đúng.

- ...

Bối Diệp cứng họng. Gì chứ? Tĩnh Dương đồng ý? KHÔNG THỂ NÀO! Làm sao mà đồng ý được? Hãy nói với cô là hai ông đang đùa đi, hoặc là tát cho cô một phát cũng được xem thử nó thật hay đùa.

Tĩnh Dương phía đối diện nhìn biểu cảm của cô như vậy mà muốn bật cười thành tiếng, anh mím môi rồi nhìn ông nội của cô mà nói với giọng điệu thản nhiên pha lần một chút trêu chọc:

- Ông ơi, ông nói vậy không đúng rồi. Ông phải nói là "Tĩnh Dương bảo tùy ý ông, thằng bé không phản đối" mới chuẩn.

Ông nội gật đầu bảo:

- Ừ ừ, ông nhầm.

Tĩnh Dương lại nói thêm:

- Cho dù con không đồng ý nhưng con cũng không từ chối đâu ông.

Trời ơi, bão táp! Nãy nghe câu "Tĩnh Dương bảo tùy ý ông, thằng bé không phản đối" thì mắt Bối Diệp sáng lên một tia hy vọng nho nhỏ nhìn anh, vì không phản đối không có nghĩa là đồng ý mà, do đó cô tưởng chừng đã vớ được phao cưu sinh.

Tuy nhiên...

Khi nghe thêm câu "Cho dù con không đồng ý nhưng con cũng không từ chối đâu ông" từ ai kia thì cô đờ người liền, trong lòng cô bắt đầu gào thét. Cô lập tức bật dậy, nói gắt lên:

- Hoàng Tĩnh Dương! Cậu đang nói cái quái gì vậy?

Tĩnh Dương chớp mắt một cái, liếc nhìn cô mà bình tĩnh đáp:

- Tôi chỉ nói rõ hơn một chút cho ông hiểu thôi mà.

- Cậu nói vậy là sao chứ? Không đồng ý cũng không từ chối là như nào?

- Là không phản đối.

- Nè Tĩnh Dương!

Ông nội cô thấy thế liền gằn giọng để kết thúc cuộc tranh cãi này.

- Bối Diệp, ngồi xuống!

Bối Diệp siết chặt tay, đứng thêm hai giây nữa như muốn phản kháng, nhưng cuối cùng vẫn phải ngồi xuống lại. Mặt cô hậm hực, lườm Tĩnh Dương muốn cháy cả hai con mắt. Còn Tĩnh Dương thì anh nhàn nhã dữ lắm, như vừa rồi không có gì xảy ra cả.

Thấy tình hình có vẻ hơi căng thẳng nên lúc này, ông nội của Tĩnh Dương mới hạ tách trà xuống, nhìn ông bạn già của mình rồi nhìn sang hai đứa cháu mà lên tiếng:

- Như thế này đi, ông nghĩ giờ cười liền thì không ổn lắm. Hay là hai đứa dành một khoảng thời gian để tìm hiểu nhau thử xem?

Trời ơi! Cũng được. Cô cảm thấy khí thế của mình trở lại rồi đó. Nếu tìm hiểu thì cô chắc chắn sẽ tìm cách để cho hai ông thấy cô và Tĩnh Dương không hợp nhau.

Nhưng... cô đang hí hửng thì lại nghe ông của Tĩnh Dương bảo tiếp câu này:

- Nhưng trong khoảng thời gian tìm hiểu...

Ông dừng lại một chút, như cố tình kéo dài sự hồi hộp.

- Hai đứa... sống chung đi.

Hot

Comments

❤︎ 𝕻𝖍ạ𝖒 𝕿𝖍𝖎ế𝖚 ❤︎

❤︎ 𝕻𝖍ạ𝖒 𝕿𝖍𝖎ế𝖚 ❤︎

😈😈😈 like đầu là của toi

2026-05-03

1

Army

Army

Ây, cuối cùng bà cũng ra chap😖

2026-05-04

1

დ𝕾𝖈𝖆𝖗𝖆🕊

დ𝕾𝖈𝖆𝖗𝖆🕊

lý do của chị ấy là cái lý do rất là lý do, nên ông phải biết cái lý do vô cùng lý do đó, ông đã biết lý do chưa :)

2026-06-19

0

Toàn bộ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play