Ma Cà Rồng Khát Máu Lại Chỉ Uống Máu Của Tôi
Sau tiết học buổi tối, tôi lê thê bước trên đường về nhà, mới năm hai thôi nhưng lịch học dày đặc hơn cả anh chị năm ba.
Mệt quá
Đôi mắt xanh ngọc của cô gái xinh đẹp, nhưng người sử dụng tệ bạc lại khiến nó trở nên lờ đờ và thiếu sức sống
Lê chân bước qua con ngõ tối tăm, tôi bị thu hút bởi tiếng động ‘’loạt xoạt’’ trong đó
Nhướn mày tò mò, cơ mà tò mò thôi, chứ ai thừa thời gian mà quan tâm .
Vừa định bỏ đi, tiếng động ngày càng lớn hơn, rồi chuyển sang thành tiếng bước chân “huỳnh huỵch, huỳnh huỵch”
Tôi không kịp phản ứng. Nó..Nó lao về phía tôi à!?
Rồi “Uỳnh” một cái, tiếng động của một con thú nhảy vồ lên không trung rồi đáp xuống đất
Nhưng đây nào có phải thú, nhìn thì cũng chả phải người, tôi sợ hãi lao sang một phía mới tránh khỏi cú bổ người của con quái vật này
Đúng vậy, là quái vật. Đen xì, nhăn nheo, cao gầy và đầy hôi th.ối
Kinh t.ởm quá. Ý nghĩ đầu tiên hiện lên trong đầu tôi
Không kịp suy nghĩ, cái đầu mệt mỏi dường như hoạt động hết công suất, tôi gào lên thật lớn để kêu cứu, nhưng nơi này là khu bỏ hoang, khu dân cư còn một đoạn mới tới, chưa kể trời tối rồi, ai đâu mà cứu người nữa
Bình tĩnh, phải bình tĩnh…
Bình tĩnh thế quái nào! Nó lao về phía tôi rồi!
Tôi hét lên, chạy sang cầm một cây xà beng bị vứt gần đó đập vào cái đầu dẹt của sinh vật người không ra người thú không ra thú kia
Nhưng sức của nó dường như còn khoẻ hơn cả bất kì loài vật hay thú nào
Tôi muốn khóc. Không xi nhê chút nào
Nó nhảy lên lần nữa, đoán được hướng chạy của tôi, vồ chuẩn xác con mồi - là tôi, ngã vật xuống đất
Lần này chắc chết thật rồi!
Chưa kịp hét lên, con quái vật há miệng nhầy nhụa của nó , cắn phập lên vai tôi
“ ÁAAAAAAAAA”
Tiếng gào thất thanh của tôi còn to hơn cả kêu cứu. Tôi có thể cảm nhận được m.áu đang tràn ra, răng của nó ghim chặt vào vai tôi đau đớn
Đau quá.. Ai đó cứu với..
Có lẽ là chưa đủ, nó nhả vai tôi ra, há miệng định cắn thêm phát nữa
“Ầm”
Con quái vật bị đá văng đập vào tường, thậm chí nó còn kêu lên một tiếng choé tai
Ai cứu tôi vậy? Tôi ngẩng đầu nhìn
?
Cùng loài với nhau à?
Tôi khóc không ra tiếng, ngước lên nhìn sinh vật vừa đá con quái vật kia ra
Đúng thế, tôi gọi nó là sinh vật vì tôi cũng chả hình dung con này là con gì
Mang hình dạng con người nhưng hai mắt đỏ sọc, miệng đầy m.áu tanh răng nanh lại sắc nhọn. Hắn cao, da trắng đến nhợt nhạt, mặc mỗi một chiếc quần âu để lộ thân trên săn chắc nhưng bụng hắn bị r.ạch một vết rất to, loáng thoáng còn thấy được cả nội tạng
Kinh thiên động địa, tôi tránh mắt đi không muốn nhìn
Hắn không để mắt đến tôi, chỉ chăm chăm nhìn vào con quái vật kia đang từ từ đứng dậy
Tôi có nên chạy mặc kệ chúng không?
Tôi từ từ đứng dậy, ôm lấy một bên vai nhầy nhụa m.áu thịt. Giờ mà mang bộ dạng này ra ngoài người ta sẽ nghĩ tôi bị thú hoang tấn công mất
Nhưng thế thì sao, mạng sống giữ được đã rồi tính
Chân vừa nhấc lên xoay người định chạy về phía khu dân cư cách đây vài trăm mét thì lại lơ lửng trên không
Tôi chưa kịp hét lên thì đã bị con quái vật nửa người nửa quỷ bắt đối diện với nó, nó nhe hàm răng trắng nhọn hoắt của mình như đang đe doạ con mồi nhỏ đang nằm trong tay
“ Ở yên cho ta, ngươi là thức ăn hôm nay của ta “
Tôi liếc mắt có thể thấy con quái vật tấn công tôi đã đo sàn dưới đất rồi
Updated 31 Episodes
Comments