Thương Em Mà, Có Thương Ai Đâu

Minh Nhi chỉ biết gượng lên nụ cười nhạt, cô không dám tiến đến một bước cũng vì lý do bên cạnh Thịnh Vũ có quá nhiều cô gái khác, họ tốt hơn cô, họ còn đẹp hơn cô rất nhiều, so về gia thế hai bên gia đình thì cô hoàn toàn không có cửa bước chân vào nhà họ Thịnh, huống chi nói lời yêu thương với anh.

Cô chọn cách giấu tình cảm của mình từ ngày này qua tháng nọ, đến năm cô làm được ở công ty hai năm, năm cô hai mươi lăm tuổi cũng là lúc trái tim cô tan nát nhất, Thịnh Vũ có tin đồn đang quen bạn gái.

Nghe tin đó xong, thế giới của Minh Nhi như bị sập xuống, trời đất đảo lộn, cô đã khóc một trận ấm ức nhất từ trước đến giờ, cô ghen, nhưng lại không có danh phận gì để chấp vấn người ta, thứ tình cảm cô giành cho anh đã quá lớn, lớn đến mức cô không tài nào kiểm soát được nó nữa rồi.

Minh Nhi đành phải tìm đến rượu giải sầu, cô ngồi ở nhà, uống từng ly rượu mạnh, nước mắt rơi lã chã, đến lúc rượu ngấm vào người cô lại đánh liều gọi cho Thịnh Vũ.

"Reng...Reng.."

"Alo? Sao giờ này em còn thức gọi cho anh nữa vậy, chẳng lẽ có chuyện gì đó buồn lòng rồi hay sao?" Giọng Thịnh Vũ truyền qua loa điện thoại, vừa ấm lại vừa trầm, anh không biết cô gọi cho mình làm gì, nên có mấy lời chọc ghẹo.

Minh Nhi khóc nức nở, cô mếu máo gào vào điện thoại: "Anh là thằng tồi!! Sao anh dám bỏ em hả? Sao anh dám có bạn gái hả! Anh có biết em yêu anh đến nhường nào rồi không? Anh làm em thương anh rồi, mắc đền anh đó!! Huhu"

"..." Thịnh Vũ cứng đờ cả người, anh nhìn điện thoại một lúc lâu khẽ hỏi: "Em uống rượu đó à? Em đang ở đâu? Có ở nhà không, giờ này còn uống rượu không sợ gặp kẻ xấu sao?"

Anh lo cho an toàn của cô trước những lời cô nói, nghe cái giọng lè nhè đó của cô, anh thừa biết cô đã uống không ít rượu.

Minh Nhi hít hít vài tiếng, ấm ức không chịu được, mắng:

"Anh lo cho em làm gì? Lo cho bạn gái của anh đi, em có phải bạn gái anh đâu mà anh lo chứ!? Anh biết nhìn anh giống tra nam lắm hay không hả? Sao anh có thể dịu dàng với tất cả mọi người mà không cảm thấy áy náy gì hết vậy!"

Thịnh Vũ bật cười: "Ngốc ạ, anh tưởng em đã nhìn ra anh thương em rồi chứ? Em nói xem, sao anh lại để tâm đến em nhiều như vậy, còn không phải là anh để ý đến em hay sao?"

"Anh...anh nói thật hả?"

"Anh thương em mà, có thương ai khác đâu chứ? Chỉ có em ngốc không nhìn ra anh thương em thôi."

Hai má Minh Nhi đỏ bừng, không biết vì rượu hay là vì lời thổ lộ đột ngột của Thịnh Vũ mà ra, tim cô đập thình thịch như trống trường.

Thịnh Vũ bên này tim cũng đập nhanh, anh thích cô từ lần đầu gặp gỡ, yêu cô bởi tính cách năng nổ cùng sự dịu dàng mà cô mang lại.

Trong vô thức, hai người thích thầm nhau đã cùng nhau giải bài trái tim mình, anh siết chặt điện thoại, giọng có chút run nhẹ:

"Em.. đang ở đâu? Anh có thể đến đó một lúc được chứ?"

Giọng anh ấm áp lọt vào tai cô, cô lắp bắp trả lời: "Em...em ở nhà... chỉ uống một chút rượu ở nhà mà thôi."

"Vậy anh có thể qua uống với em được không? Anh cũng có cảm giác rất buồn vì ai đó vừa hiểu lầm anh không thích người ta."

Minh Nhi ngượng đến mức tắt điện thoại, cô nuốt nước bọt, gửi địa chỉ nhà cho Thịnh Vũ, nếu.. chỉ là nếu thôi, anh ấy đến thật thì tốt..

Trong lòng cô nhảy lên một suy nghĩ quái lạ, không biết là chờ mong hay là mong muốn riêng của cô nữa rồi.

Bốn mươi phút sau, Thịnh Vũ đứng trước cửa nhà Minh Nhi, anh đứng đó một lúc mới có đủ quyết tâm để nhấn chuông cửa.

"Binh Bong!"

Minh Nhi lao nhanh ra cửa, cô còn không thèm hỏi người ngoài cửa là ai đã lao ra ôm chầm lấy người nọ.

Thịnh Vũ bị ôm bất ngờ, giỏ trái cây đang cầm trên tay rơi xuống đất.

"Là anh, anh đến thật này, hức." Cô khóc nức nở trong lòng anh.

Anh lúng túng không biết đặt tay ở đâu, đành xoa xoa lưng cô: "Ngốc."

Ánh sáng hiu hắt của đèn đường rọi xuống hai bóng người, hai trái tim đang loạn nhịp vì nhau.

Hot

Comments

Bé Hổ Kòi

Bé Hổ Kòi

Chỉ khi say, Minh Nhi mới có dũng cảm phát tiết hết ra tâm trạng bực dọc khổ sở vì ghen tuông của mình. Thích thầm anh đã nhiều năm, giờ cô đã nói được tất cả nỗi lòng sâu kín. Ai cũng biết lời nói khi say là lời nói thật nhất.

2026-04-28

0

Bé Hổ Kòi

Bé Hổ Kòi

Cô đã thích anh ấy, thích suốt mấy năm trời. Thích mà chôn chặt tình cảm tận đáy lòng mình, chỉ lặng lẽ đứng từ xa quan sát anh ấy. Giờ anh ấy có hạnh phúc mới, ko phải là cô, ghen sao? Cô ko hề có cái quyền ấy.

2026-04-28

0

Bé Hổ Kòi

Bé Hổ Kòi

Giờ đầu óc cô ko còn tỉnh táo nữa, nhưng lại là lúc cô sống thật với lòng mình nhất. Tình cảm này, cô đã chôn giấu bao lâu, ko dám thổ lộ lấy 1 lần, để giờ có người khác cướp mất anh, trái tim cô đau nhói.

2026-04-28

0

Toàn bộ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play