Tiếng Khóc Ai Oán Trong Đêm Khuya.
Người ta thường hay bảo nhau, nếu một người thương mình thật lòng thì sẽ thay đổi vì mình, họ sẽ giành tất cả những gì dịu dàng nhất để giành cho mình, không bao giờ để mình phải chịu ấm ức chuyện gì cả. Đó mới là người thương mình.
Chữ thương nặng hơn chữ yêu rất nhiều, cũng giống như một bàn cân, yêu là thích bằng mắt, còn thương là từ trong tim mà ra.
Để thương một người không phải chuyện dễ, nhưng yêu một người cũng giống như cảm giác rung động nhất thời, đến khi hết hứng thú thì sẽ không còn cảm giác gì với người đó nữa.
Thịnh Ngọc nhìn bà ngoại đang chăm chú đọc sách, cô bé chán chường nằm ườn ra sô pha, ngước nhìn bà: "Bà ơi, sao thương với yêu lại khác nhau nhiều đến như vậy? Cháu thấy cũng chỉ là cảm giác nhất thời với một ai đó mà thôi."
"Cháu ngốc!" Bà thở ra một hơi dài, gấp cuốn sách lại, ánh mắt già nua nhìn ra bầu trời xanh thẫm một màu, khoé môi bà công lên một nụ cười khi thấy bóng một người đàn ông khom khom đang dạy cho đứa cháu nhỏ chạy xe đạp ngoài sân.
"Cháu vẫn còn chưa hiểu hết những gì cuộc đời này ban tặng cho chúng ta đâu, đến một lúc nào đó, cháu sẽ gặp được một người yêu mình thật lòng, dù mình có sai, họ vẫn nghĩ mình làm đúng."
"Xì" Thịnh Ngọc chề môi, nhìn theo ánh mắt của bà: "Mà bà ơi, cháu muốn biết chuyện tình cảm của ông với bà như nào vậy ạ? Kể cho cháu nghe với được không, cháu tò mò quá rồi ạ."
Bà mỉm cười gật đầu: "Được thôi, bà nhớ năm đó..."
...----------------...
Năm Minh Nhi vừa đi làm thực tập sinh cho một công ty con, cô đã gặp được Thịnh Vũ, một anh chàng cao ráo đẹp trai, anh là người hướng dẫn cho cô từng chút một trong công việc, cũng chính anh là người đã giúp cô biết thế nào là một tình yêu đích thực trong cuộc đời.
Tập Đoàn Thịnh Gia.
Thịnh Vũ ngồi bàn làm việc bên cạnh Minh Nhi, dù là con trai của chủ tịch tập đoàn nhưng anh vẫn làm ở vị trí thấp nhất, trước khi Minh Nhi vào làm thì anh đã ở đây trước cô hai năm.
"Chào mọi người, em là thực tập sinh, cứ gọi em là Minh Nhi ạ." Cô ôm theo hy vọng bước vào công ty, cứ ngỡ cuộc sống làm một nhân viên sẽ cứ bình thường mà qua, nào ngờ cô lại gặp phải đồng nghiệp chơi xấu, bữa đó cả hai cùng nhau đi ký hợp đồng với công ty của đối thủ.
Vì là đối thủ của nhau nên bên kia người ta liên tục làm khó, đỉnh điểm là lão già bên kia đòi Minh Nhi phải tiếp rượu cho lão, thằng đồng nghiệp đi cùng lại không biết bảo vệ cô, gã còn hùa theo liên tục xúi giục cô phải làm theo ý lão già bên kia.
Minh Nhi không biết phải làm sao, cô bị ép đến cả người run lẩy bẩy.
"Mấy người có thôi đi không?" Thịnh Vũ vừa hay đến kịp lúc, anh kéo cô ra sau lưng, nhìn tên đồng nghiệp kia một cái sắt lẹm: "Cùng công ty với nhau mà không biết đường bảo vệ nhau hay sao? Cậu có thấy bản thân còn xứng đáng ngồi ở cái vị trí hiện tại hay không?"
Dứt lời anh lại ngước lên nhìn lão già đối tác bên kia, giọng trầm xuống mang theo cảnh cáo:
"Tôi nói cho ông biết Trần Tổng à, muốn hợp tác thì ký hợp đồng chứ không phải buông ra những lời dơ bẩn như vậy! Nếu ông không muốn mất mặt thì tôi xin phép được đưa nhân viên của công ty tôi rời đi trước."
Anh xoay người kéo Minh Nhi ra khỏi cái nơi khó chịu đó, còn tên đồng nghiệp của cô thì hớt hải chạy theo xin xỏ đủ đường, gã bảo chỉ là sự cố ngoài ý muốn, Thịnh Vũ chỉ cười nhạt, anh thừa biết tính cách hãm tài của cái gã này.
"Cút." Chỉ để lại cho gã một câu đó, anh liền kéo cô rời đi.
Đến khi leo lên xe, ngồi vào ghế phụ rồi Minh Nhi mới lí nhí nói: "Sao anh lại xuất hiện ở đây vậy? Không phải giờ này anh vẫn còn công việc chưa xong hay sao?"
"Cứu em." Thịnh Vũ quay đầu nhìn cô: "Lúc anh biết em đi với cái tên Triệu Kỳ đó, anh đã biết sẽ có chuyện không hay rồi, danh tiếng của gã như nào em không nghe qua sao? Theo gã chỉ có mà thiệt thòi cho em..."
Minh Nhi cúi đầu tránh né ánh mắt của Thịnh Vũ, cô mấp máy nói: "Cảm ơn... cảm ơn anh vì đã đến cứu em.."
Updated 22 Episodes
Comments
P𝘶🌻
ồ.. bà nói chí phải.. nhưng chữ yêu đồng nghĩa với chữ thương .. nhưng chữ thương là sự thấu hiểu , âm thầm lặng .. còn yêu nó nồng nàn hơn mãnh liệt hơn...bởi dị mới nói yêu là tình yêu trai gái
thương là vợ chồng sắt son.. có những kẻ yêu vào chung đường làm vợ chồng thì lại tan vỡ đó là thương chưa đủ sâu 😥 bởi khi yêu nó gian nan lắm mới thấy được chữ thương
2026-05-04
0
Bé Hổ Kòi
Cuộc đời luôn ban tặng cho chúng ta 1 món quà tình yêu quý giá vào lúc ta ko ngờ tới nhất. Bạn trở thành ngoại lệ của người đó, chân lý của người đó. Ở bên người đó, bạn được phép là chính mình, chưa từng phải gồng mình cố gắng trở thành 1 phiên bản nào khác.
2026-04-28
0
•|if.Astraea.|•
Ngọc có lẽ vẫn còn là một đứa trẻ, đứa trẻ mang trong mình một tâm hồn ngây thơ, trong sáng. Vì vậy, cô quá khó để hiểu được cái gọi là yêu và thương. Nhưng khi lớn lên, bản thân cô đủ chín chắn, thì hai chữ ấy sẽ khiến cô hiểu, hiểu về rất nhiều thứ.
2026-05-05
0