Chương 2. Em yêu anh!

Sau đêm đó, cậu được bà nội Nghiêm đưa về nhà chăm sóc. Sính lễ được đem đến nhà cậu, làm cho ông Hạ không thể tin được, vì tiền sính lễ quá cao nên ông ta không thể từ chối. Lễ cưới được tổ chức, vì cậu đang không được khoẻ nên bà nội Nghiêm không mời nhiều người, chỉ có hai gia đình. Hai gia đình nhưng chỉ có gia đình cậu là đầy đủ thành viên, còn về Nghiêm gia, chỉ có anh và bà nội, không còn ai đến nữa.

"Đợi sau khi con sinh con xong, bà sẽ làm một cái lễ lớn cho con!"_bà Nghiêm nhìn cậu, cười hiền.

"Con xin lỗi! Vì con mà..."_cậu nghĩ chuyện này là do mình nên cảm thấy có lỗi vô cùng.

"Đừng xin lỗi, con phải sống thật tốt, đứa trẻ này mới an toàn được, con hiểu không!"_bà xoa đầu cậu.

Cậu kết hôn với anh, cuộc hôn nhân chả có được hạnh phúc. Tất cả cũng chỉ vì đứa trẻ và vì lời hăm dọa của bà nội Nghiêm.

"Chỉ vì đứa trẻ nên tôi mới cưới cậu! Cậu tốt nhất nên biết thân phận của mình!"_ anh nhìn cậu, ánh mắt đầy sự ghét bỏ.

Cậu nhìn anh, cười nhạt, cậu yêu anh nhưng anh không hề yêu cậu, có lẽ cả hai chỉ có thể là người xa lạ, mãi mãi cũng không thể cùng nhau đi đến cuối đời.

Sau khi kết hôn, cậu dọn đồ về ở một căn nhỏ ở ngoại ô, nơi thích hợp để dưỡng thai. Cứ tưởng anh sẽ đến sống cùng cậu nhưng không.... Từ sau hôm đó, anh không hề đến, hoàn toàn bỏ rơi cậu, nơi này chỉ có cậu và đứa trẻ trong bụng.

"Thật tình, nó bỏ con ở đây 1 tháng nay mà con không chịu nói gì với nội hết vậy!"_bà nội nhìn cậu, tức đỏ mặt.

"Con không sao đâu, nội đừng lo cho con!"_ cậu mĩm cười.

"Tuấn Lâm! Dạo này con thấy sao rồi, có cảm giác muốn nôn ói gì không con!"_bà vuốt tóc cậu đầy sự quan tâm.

"Có nhưng ít lắm nội! Đứa trẻ này rất ngoan!"_cậu nắm lấy tay bà.

"Con ở đây một mình cũng không ổn lắm, nội tính như vầy, con xem được không nha!"

"Dạ!"_cậu gật đầu.

"Không ai biết đến chuyện con và Hạo Tường kết hôn, người trong công ty càng không! Ngày mai, nội sẽ đến đưa con đến Nghiêm thị làm việc, con đi làm vừa triết thời gian, vừa có Hạo Tường, như vậy sẽ tiện chăm sóc cho con!"

"Con được đi làm sao?"_cậu mừng rỡ nhìn bà, thật ra ở nhà hoài cậu cũng buồn chán, nếu được đi làm thì sẽ đỡ buồn hơn.

"Tất nhiên! Ngày mai nội sẽ đưa con đến công ty nhưng mà nhớ là đừng làm việc quá sức, con là omega lặn, sức khoẻ kém, con hiểu nội nói gì đúng không!"_bà thật sự rất lo cho cậu, nhìn cậu càng ngày càng ốm yếu, xanh xao khiến bà muốn đánh anh, muốn trách mắng anh vì sao lại bỏ rơi cậu.

"Dạ, con cảm ơn nội!"_cậu nép vào lòng bà, vô cùng biết ơn.

"Nghiêm tổng, đây là dự án lần này, mời anh xem qua!"_cô gái nhìn anh đầy ngại ngùng.

"Ừ, cô để đó đi!"_anh dán mắt lên màn hình máy tính, không quá bận tâm đến cô ta.

"Nghiêm tổng, anh không để ý là hôm nay em đặc biệt mặc đẹp cho anh nhìn sao!"_ cô ta kéo vai áo xuống một chút, hạ thấp giọng.

Anh nghe đến những lời đầy sự ghê tởm kia, rất bình tĩnh, anh giơ lên bàn tay đang đeo nhẫn cưới của mình cho cô nhìn thấy.

"Tôi có vợ rồi, cô tốt nhất là đừng có làm phiền tôi, nếu cô còn tái phạm, đừng mong làm việc ở đây thêm giây phút nào nữa!"_ anh đưa ra lời cảnh cáo.

"Anh! Anh kết hôn rồi sao!"_cô ta không ngờ anh đã kết hôn.

"Sao? Có ý kiến?"_anh nhíu mày.

"Em! Em xin lỗi!"_cô ta kéo lại vai áo, nhanh chóng bỏ đi.

"Xem ra con nghiêm túc với cái thứ tạp chủng đó nhỉ?"_người đàn ông đang đứng ở phía cửa vừa nhìn cô gái đang chạy ra với khuôn mặt hoảng hốt, khi cô nhìn thấy ông, lại càng sợ hơn, như một tên lữa chạy vụt mất.

"Ý ông là sao?"_anh ngước lên nhìn người đàn ông  ấy.

"Omega lặn là thứ tạp chủng của thế giới này! Con nên giải quyết nó đi, nội của con chỉ là quá mong cháu nên mới ép con cưới, con không nên nghe theo rồi cưới cái thằng đó về, làm mất hết tôn ti trật tự!"_ông đi lại, kéo ghế ngồi đối diện bàn làm việc của anh.

"Ông nghĩ tôi sẽ giống ông sao?"_anh nhìn ba mình, cười khẩy.

"Con chả phải rất ghét omega sao? Đó không giống ba thì giống ai đây!"_ông nhìn con trai của mình, cười nhép.

"Tôi không khốn nạn như ông và cũng chưa từng giống ông, tôi còn nhớ rất rõ những gì ông làm với mẹ của tôi! Ông có muốn tôi nhắc lại cho ông  nhớ không?"_ anh đứng dậy, ánh mắt chứa đựng sự phẫn nộ.

"Haha! Con trai của tôi đây sao, Hạo Tường, để ba xem con bảo vệ thằng nhóc đó thế nào, con cứ tiếp tục diễn kịch đi, ba rất mong chờ màn kịch của con đấy!" _ông đứng dậy, quay người rời đi.

Anh nhìn bóng lưng của ông, một cảm giác nặng nề xuất hiện. Anh siết chặt bàn tay đang đeo nhẫn của mình, quay lại nhìn khung ảnh nhỏ được đặt ở một góc khuất khó ai có thể nhìn thấy. Đó là hình ảnh của một người phụ nữ xinh đẹp, trên khuôn mặt ấy lộ rõ nụ cười của sự hạnh phúc.

Ngôi nhà ở ngoại ô

Bà nội có việc bận nên phải rời đi trước, cậu lại tiếp tục một mình sống trong ngôi nhà rộng lớn này. Nhìn căn phòng trống trơn không có một hơi ấm alpha, cậu lặng lẽ nằm xuống giường, đưa tay sờ lên chiếc bụng nhỏ.

"Bảo bối, ngày mai chúng ta sẽ đến gặp ba lớn của con, con có vui không!"

"Ba nhỏ thì vui lắm, ngày mai hai ba con của chúng ta sẽ đi làm, kiếm tiền phụ giúp ba lớn của con, gánh vác một chút gánh nặng tài chính của ba lớn, hai ba con mình phải cố gắng, con nhé!"

"Bảo bối, ba lớn của con không thích ba, sau này chắc cũng sẽ không thích. Bảo bối, ba không biết bản thân còn có cơ hội nhìn con khôn lớn không, nhưng ba sẽ cố gắng, cố gắng vì con!"

*Tuấn Lâm*

Lần đầu tiên nhìn thấy anh, em cảm thấy bầu trời hôm đó đẹp đến lạ thường, anh rất cao, rất đẹp trai, trên người mang một chút mùi hương alpha rất dễ chịu, đó là mùi gì nhỉ? Em cũng không rõ nữa, mùi hương đó rất nhạt, giống như một loài hoa mà em đã quên mất tên.

"Chào anh, em là Tuấn Lâm, em là sinh viên năm nhất, mong anh sẽ giúp đỡ em!"_cậu cúi đầu chào đàn anh năm 4.

"Chào em, anh là Nghiêm Hạo Tường!" _anh đưa tay nâng đầu cậu lên, mĩm cười.

Đó là lần đầu em được nhìn thấy anh cười, nụ cười như ánh mặt trời sáng chói, em yêu anh từ lúc đó, yêu anh đến mức quên mất bản thân là omega lặn. Em cứ như cái đuôi nhỏ, cứ mãi ở phía sau nhìn ngắm anh, mặc kệ những lời chỉ trích, em vẫn một lòng thích anh.

"Tôi không thích omega! Xin lỗi!"_anh đứng trước lời tỏ tình của một cô gái, lạnh lùng nói.

"Anh, anh không thích omega sao!"

Em ở phía xa nhưng đã nghe rất rõ lời anh nói, em chợt nhận ra, bản thân em đã không thể làm cái đuôi nhỏ nữa rồi, mối tình đơn phương đó mãi mãi bị chôn vùi, em cứ vậy mà im lặng, không dám thổ lộ tình cảm của bản thân nữa.

Anh à, em nhớ nụ cười đó nhưng phải làm thế nào đây, anh không thích em, cũng càng không thích omega, nếu như không có đứa trẻ này, liệu anh có chịu kết hôn với người như em không? Em xin lỗi vì đã khiến anh phải khó xử, nếu được quay lại, em thà chết đi để cho anh có được hạnh phúc, còn hơn là nhìn thấy anh đau khổ vì cưới người mình không yêu. Tất cả là lỗi của em, xin lỗi anh.

----------------------

Hot

Comments

Ngọc Mai

Ngọc Mai

quá nhanh quá nguy hiểm , e hèm tặng /Coffee/ cho chỉ để ra thêm nhiều chap nha

2026-05-02

1

YHX đừng để bị bung cúc quần^^

YHX đừng để bị bung cúc quần^^

😭😭❓❓

2026-05-03

2

Toàn bộ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play