Anh Ngoại Tình, Anh Phá Sản
Cộc cộc cộc!
Tiếng gõ cửa nhẹ vang lên khi Trần Minh Anh đang ngồi thẳng lưng trên chiếc ghế da sang trọng trong phòng làm việc. Đôi mắt cô chăm chú rà soát từng dòng số liệu, từng câu chữ trong chồng hồ sơ chất đống trên bàn.
"Vào đi."
Cô buông một tiếng ngắn gọn mà không ngẩng lên.
Hồng Ngọc — trợ lý riêng của cô — bước vào, tay cầm một phong bì nâu dày cộm.
"Chị Minh Anh, có bưu kiện gửi đến cho chị, nhưng không ghi tên người gửi."
Hồng Ngọc đặt phong bì lên bàn.
Minh Anh hơi nhíu mày, nhưng vẫn đưa tay nhận lấy. Những ngón tay thon dài bóc lớp keo dán một cách bình thản.
Nhưng sự bình thản ấy sụp đổ chỉ trong tích tắc.
Hơi thở cô nghẹn đặc giữa cổ họng. Mấy tấm ảnh màu rơi lả tả xuống mặt bàn.
Trong ảnh là Đức Thịnh — chồng cô — đang đứng bên cạnh một người phụ nữ, tay đặt lên bụng bầu đã rất lớn của cô ta.
Tim Minh Anh đập dồn dập, mạnh đến mức tưởng như sắp vỡ tung ra. Tay cô run rẩy lật từng tấm ảnh.
Trong những bức hình ấy, Đức Thịnh trông thật ấm áp, thật chu đáo. Nụ cười rạng rỡ, ánh mắt lấp lánh đầy yêu thương — thứ mà bao lâu nay cô vẫn tưởng chỉ dành riêng cho mình.
Tin!
Chưa kịp nghĩ thêm, tiếng thông báo điện thoại xé tan bầu không khí đặc quánh. Minh Anh mở màn hình — một tin nhắn từ số lạ.
"Nếu muốn nhìn rõ hơn, hãy đến bệnh viện Đại An ngay bây giờ."
Cô đông cứng tại chỗ mấy giây. Thế giới như ngừng quay. Mặt cô trắng bệch, nhưng đôi mắt từ từ sắc lại.
"Lịch của tôi sau giờ này thế nào?"
Giọng cô vẫn phẳng lặng, mắt dán vào màn hình điện thoại.
"Dạ không có gì ạ, chị. Cả buổi chiều trống."
"Tốt. Chuẩn bị xe. Tôi đi ngay."
*
Ít phút sau, chiếc sedan đen dừng bánh trước cổng bệnh viện Đại An. Minh Anh bước xuống, mỗi bước chân nặng trĩu. Trong lòng vẫn le lói một tia hy vọng — rằng đây chỉ là trò đùa ác ý của kẻ nào đó.
Mắt cô quét qua từng góc sảnh bệnh viện nguy nga, cho đến khi ánh nhìn dừng lại ở một điểm.
Đức Thịnh. Chồng cô. Người đàn ông cô đã đồng hành, đã yêu thương suốt hai mươi năm, đang chậm rãi bước đi, tay nắm tay một người phụ nữ bụng mang dạ chửa. Phía bên kia, một cậu bé chừng năm tuổi bám lấy tay anh ta, thỉnh thoảng ngước lên đòi được chú ý.
Trái tim Minh Anh vỡ vụn.
Như thể tất cả những năm tháng phấn đấu, nước mắt, và mọi lời thề nguyện họ từng trao nhau — chưa bao giờ tồn tại.
*
Hai mươi năm trước...
Minh Anh vẫn nhớ rõ ngày hôm ấy. Ngày hai người quyết định kết hôn. Họ chẳng có gì trong tay — không tài sản, không nhà cửa. Chỉ có một căn phòng trọ chật hẹp và niềm tin rằng tình yêu đủ sức vượt qua tất cả.
"Em à, cảm ơn em đã chịu khó cùng anh gánh vác."
Giọng Đức Thịnh mệt mỏi, tay bóp nhẹ vai Minh Anh đang nhức nhối sau một ngày dài làm việc.
"Chắc em mệt lắm."
Minh Anh mỉm cười, lắc đầu khẽ.
"Sao phải cảm ơn? Chúng mình cùng nhau mà."
"Tại anh chưa lo được cho em cuộc sống tốt hơn..."
Giọng anh khàn đi.
"Đừng nói vậy."
Minh Anh đặt tay lên má chồng.
"Mình không sinh ra trong gia đình giàu có. Nhưng em tin, rồi sẽ có ngày chúng mình thành công."
Đức Thịnh nhìn cô thật lâu.
"Em thật sự là người phụ nữ tuyệt vời."
Mắt anh ngấn nước.
Nhưng câu nói tiếp theo — câu nói mà lúc ấy Minh Anh không hề ngờ — chính là khởi đầu của một vết nứt khổng lồ trong cuộc hôn nhân.
"Công việc chưa ổn định, cuộc sống vẫn còn chật vật. Nếu có con bây giờ, con mình cũng khổ theo. Hay là mình hoãn lại đi? Tập trung xây dựng tương lai trước."
Minh Anh im lặng. Có thứ gì đó nhói buốt trong ngực. Nhưng vì tình yêu, vì niềm tin mù quáng vào người đàn ông trước mặt, cô gật đầu.
"Nếu đó là điều tốt nhất cho cả hai... thì được."
Trở về hiện tại
Hai mươi năm sau, mọi gian khổ đã được đền đáp. Công ty của họ đứng vững, tên tuổi vang danh khắp nơi, của cải dư dả. Giấc mơ thành công ngày nào giờ đã thành hiện thực.
Nhưng hóa ra, chính sự thành công ấy cũng cướp đi tất cả.
Minh Anh đứng nhìn cảnh tượng nhức nhối trước mắt, khóe mắt đỏ dần.
"Tại sao... sau bao nhiêu năm cùng nhau..."
Giọng cô run rẩy, nhỏ đến mức gần như không nghe thấy.
"Thứ em nhận được không phải hạnh phúc. Mà là sự phản bội?"
Bàn tay nắm chặt, móng tay cứa sâu vào lòng bàn tay.
*
Minh Anh bước ra khỏi bệnh viện, dáng đi xiêu vẹo. Nước mắt vẫn lăn dài, thỉnh thoảng cô đưa mu bàn tay lên lau. Ngồi vào xe, hít một hơi thật sâu để trấn tĩnh. Khi cảm thấy đã bình tâm hơn, cô nổ máy — nhưng không quay lại công ty, cũng không về ngôi biệt thự lộng lẫy cô đã chung sống bao năm cùng Đức Thịnh.
Cô lái thẳng đến nhà Thanh Hà — người bạn thân nhất.
"Minh Anh?!"
Thanh Hà đang ngồi trên sofa, giật mình khi thấy gương mặt bạn trắng nhợt, đôi mắt sưng đỏ.
"Cậu sao thế?! Chuyện gì xảy ra vậy?!"
Cô kéo Minh Anh vào vòng tay.
Nước mắt lại trào ra khi Minh Anh đặt xấp ảnh đã nhàu nát vì nắm chặt vào tay bạn.
Thanh Hà cầm lên. Lập tức, gương mặt cô đỏ bừng vì phẫn nộ.
"Đức Thịnh!"
Cô nghiến răng.
"Đồ khốn kiếp!"
Minh Anh chỉ lặng im, vai rung lên bần bật theo từng tiếng nấc.
"Mất dạy!"
Thanh Hà rít qua kẽ răng, mắt cô rực lửa. Nhìn Minh Anh một lúc, cô hít vào thật sâu, như chợt nhớ ra điều gì đó rất lớn.
"Có chuyện cậu cần biết, Minh Anh. Chuyện mà lâu nay tớ giấu vì sợ cậu đau lòng."
Minh Anh ngẩng khuôn mặt ướt đẫm lên.
"Chuyện gì...?"
"Năm năm trước..."
Thanh Hà hạ giọng.
"Tớ từng bắt gặp Đức Thịnh đi cùng một cô gái. Chính là cô ta trong ảnh."
Minh Anh chết lặng. Toàn thân đông cứng. Cô không thể tin vào những gì vừa nghe.
"Tớ đã dọa sẽ nói cho cậu biết. Nhưng hắn thề sống thề chết sẽ cắt đứt. Và tớ tưởng hắn thật sự thay đổi, vì thấy hai người vẫn ổn."
Minh Anh nức nở. Nước mắt tuôn không ngừng.
"Xin lỗi cậu. Tớ không ngờ họ vẫn ở bên nhau, lại còn có tới hai đứa con."
Thanh Hà ôm chặt bạn, chính cô cũng khóc — vì cảm giác tội lỗi khi đã giấu kín sự thật phũ phàng ấy.
"Bảo sao..."
Minh Anh thì thầm, như bừng tỉnh.
"Bảo sao lâu nay bố mẹ chồng không còn đòi cháu nữa. Hóa ra, họ đã có cháu rồi."
Thanh Hà nắm chặt tay bạn.
"Vậy bây giờ cậu định làm gì? Nếu ly hôn ngay lúc này, chẳng phải đúng là mắc bẫy bọn chúng sao? Con tiểu tam kia sẽ là người hưởng trọn mồ hôi nước mắt của cậu, tất cả tài sản cậu gây dựng từ hai bàn tay trắng!"
Căn phòng chìm vào im lặng. Chỉ còn tiếng thở của Minh Anh dần đều trở lại. Chậm rãi nhưng dứt khoát, nét mặt cô thay đổi hoàn toàn. Nước mắt ngừng rơi. Thay vào đó là một nụ cười mỏng — lạnh như băng.
Cô nắm lại tay Thanh Hà, lần này chắc nịch, đầy quyết tâm.
"Tớ sẽ không để điều đó xảy ra."
Giọng cô bình thản. Bình thản đến mức khiến Thanh Hà nổi da gà.
"Cậu định làm gì? Đừng làm chuyện liều lĩnh!"
Minh Anh buông tay bạn, đứng dậy. Khí chất của một nữ tổng giám đốc cứng rắn, không khoan nhượng lại tỏa ra từ cô — mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Thanh Hà nuốt nước bọt trước sự thay đổi chóng mặt của bạn mình.
"Bọn chúng quên mất một điều. Tớ đã có thể đưa Đức Thịnh lên đỉnh cao, thì tớ cũng có thể đạp hắn xuống vực thẳm!"
Updated 140 Episodes
Comments