Chương 3:
Đặng Gia Hưng sau một đêm “đốt cháy” sân cỏ đã trở thành chủ đề bàn tán phổ biến trên mạng xã hội lẫn thực tế, nhóm bạn thân của anh cũng không phải ngoại lệ.
Dịch Đông Quân: @Hưng Gia, sau trận đấu này có phải được nghỉ ngơi rồi không? Cậu mau cút về đây mở tiệc ăn mừng đi.
Trần Minh Hoàng: Mau quay về đi, ông cụ Đặng nhà cậu đang tìm vợ cho cậu đấy. Về mà nhận vợ.
Dịch Đông Quân: Chậc, còn có chuyện tốt như vậy luôn à?
Trần Minh Hoàng: Chỉ có thể trách cậu ta làm cẩu độc thân quá nhiều năm nên gia đình bắt đầu lo lắng rồi //cười xấu xa//.
Lạc Từ Quân: Chẳng phải Đông Quân cũng giống cậu ta à?
Dịch Đông Quân trợn tròn mắt, sau đó nhanh tay gõ gõ điện thoại.
Dịch Đông Quân: Lo níu kéo vợ đi, đồ tra nam.
Tiếng “ting ting” thông báo phát ra từ điện thoại đã đánh thức cô gái ngủ say trên giường. Ôn Từ day day thái dương, muốn vươn tay lấy điện thoại, xem rốt cuộc là ai mà mới sáng sớm đã làm phiền giấc ngủ của mình.
Nhưng khi cầm đưa đến trước mắt, cô mới nhận ra đây là điện thoại của Đặng Gia Hưng chứ không phải cô.
Đúng lúc này, Đặng Gia Hưng từ phòng tắm bước ra thấy cô đã tỉnh, gương mặt có chút ngạc nhiên. Sau đó, ánh mắt rơi xuống bàn tay trắng nón đang bao lấy chiếc điện thoại màu đen của mình.
“Đánh thức em rồi à?”
“Anh dày vò em còn chưa đủ sao? Giấc ngủ của người ta bị anh phá hỏng rồi.”
Ôn Từ dùng ánh mắt đau khổ hướng về phía sau, đầu tóc vừa ngủ dậy rối tung trông có chút đáng yêu.
Đặng Gia Hưng bật cười.
“Xin lỗi, đền cho em nhé.”
Ôn Từ đẩy anh ra, sau đó thả chân muốn bước xuống giường nhưng lại nhận ra bản thân chưa mặc quần áo liền chui lại vào chăn.
“Không thèm. Chiều nay em có việc phải đến trường, không ở lại được đâu.”
Nghe lời này, ánh mắt anh thoáng qua sự mất mát. Đặng Gia Hưng thở ra một hơi, rồi nghiêng người lấy áo choàng tắm đến cho cô.
“Được rồi, đi làm đừng quá sức. Dù sau anh cũng có thể nuôi em.”
“Xùy, anh có thể nuôi em được bao lâu chứ? Sau này anh sẽ lấy vợ còn em sẽ lấy chồng. Đến lúc đó, em không muốn người khác nói mình là kẻ phá hoại, gánh nặng của anh đâu.”
Ngừng lại một chút, Ôn Từ liếc mắt nhìn anh, nhỏ giọng như nói với chính mình.
“Huống hồ, ở bên cạnh anh còn mệt hơn.”
[...]
"Cô Từ, đợi một chút."
Ôn Từ vừa bước chân ra khỏi cổng đã bị một giọng nói nam tính kéo lại. Cô quay đầu, khăn choàng trên cổ theo động tác hơi rơi xuống.
Người đàn ông kia bước đến, định giơ tay chỉnh giúp nhưng trong giây phút ngắn ngủi anh ta mỉm cười lịch thiệp thu tay lại rồi nhắc nhở.
"Cô Từ, thời tiết dạo này có chút thay đổi. Cô giữ ấm cẩn thận."
Ôn Từ bị hành động của anh làm cho buồn cười. Cô rũ mắt điều chỉnh lại khăn choàng rồi ngẩn đầu nghiêm túc hỏi.
"Thầy gọi tôi là có chuyện gì cần bàn sao?"
Người đàn ông né tránh ánh mắt nghiêm túc của cô, khẽ gãi gãi đầu nói.
"Chuyện là... tôi nghe nói cô Từ đang muốn xem mắt."
Nghe lời này, cô có chút kinh ngạc. Chuyện này ngoài người nhà cô và Đặng Gia Hưng mới biết đêm qua thì chẳng còn ai nữa. Sao anh ta lại biết?
Hàn Minh Triết liếm nhẹ môi, sau đó bắt đầu giải thích.
"Là người nhà của tôi nói cho tôi biết. Cô Từ, không biết cô nghĩ thế nào về tôi?"
Lời nói của Hàn Minh Triết làm cho Ôn Từ chẳng biết nên mở miệng thế nào. Cô cắn môi thầm nghĩ.
Cô và anh ta gặp nhau chỉ mới vài lần, mà còn gặp trong cuộc họp của trường. Chẳng nói với nhau câu nào. Vậy mà bây giờ...
Thấy cô chần chừ không nói gì, Hàn Minh Triết liền lên tiếng hóa giải bầu không khí ngượng ngùng.
"Cô Từ, chúng ta trước tiên có thể làm bạn rồi từ Từ nói chuyện này."
"À... cái đó."
Ôn Từ ngập ngừng không biết nên mở lời từ chối thế nào, thì điện thoại trong túi bất ngờ reo lên. Cô rũ mắt nhìn tên người gọi đến, chân mày hơi nhíu lại.
"Ngại quá, tôi có việc rồi."
"Vậy... chúng ta nói chuyện sau. Cô Từ nghe điện thoại đi, tôi đi trước."
Thấy người kia rời đi, lúc này Ôn Từ mới chậm rãi nhấc máy. Không đợi cô lên tiếng, giọng người đàn ông bên đầu dây kia đã lập tức truyền sang.
"Cô Từ tìm được đối tượng mới rồi à?"
"Hả?"
Đặng Gia Hưng ngồi ở quán cà phê cách cổng trường đại học không xa, tất nhiên sự kiện vừa diễn ra đều đã được anh thu vào mắt.
Sắc mặt anh tối lại, bàn tay cầm điện thoại siết chặt hơn một chút rồi cất giọng châm chọc.
"Tên đó trông ẻo lả như vậy. Khi gặp chuyện có dám đứng ra bảo vệ nổi em không đây?"
"Anh đang ở đâu?"
Đặng Gia Hưng khịt mũi, bĩu môi hỏi ngược lại.
"Tìm anh làm gì?"
"Này, anh nói chuyện đàng hoàng một chút. Em không có làm gì sai, sao anh nói khó nghe như thể em vừa làm chuyện xấu thế?"
Ôn Từ xụ mặt, muốn nói tiếp thì bị người đàn ông ở đầu dây bên kia cướp lời.
"Anh là đang quan tâm đến việc kiếm chồng của em đấy."
Updated 25 Episodes
Comments
So Lucky I🌟
Ra anh cũng là vại dấm chua cơ đấy🤣 Trai chưa vợ gái chưa chồng lại còn bị hai bên gia đình đốc thúc thành gia lập thất, điều quan trọng hai người cũng cực kỳ hợp cái khoản kia.. tìm đâu cho xa thôi nhìn ngay người bên cạnh ấy
2026-05-04
4