Ký Sự Một Ngàn Ngày
A Tử bước qua cổng sân nhỏ, ánh sáng loá qua, bên ngoài là một siêu thị cỡ vừa. Cô lưng đeo ba lô cỡ lớn, tay kéo một va li loại to, bên chân dắt theo 1 con chó to màu đen. Mặc dù chỉ là loại chó thường, nhưng đôi mắt sáng, màu lông đen bóng mượt mà. Chứng tỏ chú chó được chăm sóc rất cẩn thận.
A Tử thấy mình đi ra ở siêu thị thì quay hướng ra ngoài bằng cổng thang bộ sau lưng. Vì siêu thị rất nghiêm khắc trong vấn đề cho thú cưng đi vào.
Cô đi nhanh ra ngoài, tránh các chú bảo vệ phát hiện thì bị mắng oan.
Bên ngoài đường phố náo nhiệt, nhìn xung quanh các ngôi nhà không quá cao cấp, A Tử đoán chắc là nơi này hoặc là vùng ven ngoại ô, hoặc là tỉnh thành nhỏ.
Trước tiên giải quyết vấn đề ở lại, tìm một bệ xi măng ven đường có bóng cây mát mẻ, A Tử rút điện thoại, bề ngoài là một nhãn hàng cô không quen, nhưng nhìn ra được vẫn là rất hiện đại.
Lướt qua vài diễn đàn, cài thử vài app cơ bản, A Tử xác định công nghệ hiện nay tạm xem như là phát triển.
Nhìn qua vài trang quảng cáo thuê nhà trên một app mua bán nhà có đánh giá khá cao. Cô liên hệ hẹn giờ vài người môi giới. Chốt được 1 chị có rảnh ngay hiện tại, nên A Tử hẹn luôn chị ấy.
Yêu cầu thuê nhà của cô đơn giản: khu yên tĩnh, ít người, có sẵn gia cụ, tầng lầu không quá cao cũng không quá thấp.
Đặt 1 xe taxi trên app, ghi chú thêm:"Có thú cưng", để tránh cãi vã khi tài xế đến mới nhận ra có chở thêm 1 chú chó.
Hơn 1 tiếng, đã đến được địa chỉ đã hẹn với chị môi giới.
Khu chung cư mới hoàn thiện, người vào ở khoảng 50%, chủ yếu là những gia đình làm việc gần đây và những hộ được bồi thường giải toả.
Căn hộ chị môi giới cho A Tử xem là căn ở góc trong cùng, thang thoát hiểm kế bên, nhưng thang máy ở giữa, cách căn hộ của cô hơi xa.
A Tử nhìn nhà mới, nội thất ổn, mặc dù 1 tầng lầu có 12 căn hộ nhưng khoảng cách giữa các căn hộ đều rất xa, đồng thời sự riêng tư của mỗi căn hộ đặc biệt tốt.
Mỗi tầng lầu chia ra 2 khu vực, mỗi bên 6 căn hộ, 1 thang máy ở giữa, 2 thang thoát hiểm 2 bên tạo thành chữ U, giữa 2 thang máy có 1 hành lang nối 2 bên.
A Tử kí hợp đồng 1 năm, thanh toán theo quí 4 tháng 1 lần. Nhận chìa khoá, tiễn chị môi giới đi về.
Cô ngồi phòng khách xem điện thoại, còn Hắc Tử bắt đầu đi vòng quanh nhà kiểm tra đánh dấu khắp nơi.
A Tử:"Hắc Tử, ngươi đoán được lần này chúng ta sẽ gặp được gì không? Ta hi vọng sẽ là 1 Thế Giới an toàn."
Hắc Tử nghe A Tử nói chuyện với nó thì sủa 1 tiếng rồi vẫy đuôi chạy lại liếm mặt cô an ủi.
Vẫn còn sớm nên A Tử bắt đầu đặt một ít thức ăn vặt trên mạng, đồ ăn của Hắc Tử cũng đặt vài bao. Vì không biết sẽ gặp chuyện gì, nên cô sẽ tiết kiệm lại.
Buổi tối tắm rửa, nằm trên giường ôm Hắc Tử chìm vào giấc ngủ.
Mỗi lần A Tử đến 1 Thế Giới mới, đa số thì sau 24 giờ, chủ hệ thống sẽ có thông báo chỉ dẫn cho cô, và 48 - 72 giờ kế tiếp là an toàn để nhân viên chuẩn bị. Tận dụng khoảng thời gian an toàn, cô có thể thoải mái tận hưởng. Tất nhiên thỉnh thoảng chủ hệ thống cũng có quên lãng việc thông báo.
Đêm đầu tiên A Tử ngủ rất ngon. Có việc khác lạ, Hắc Tử sẽ báo động cho cô biết.
Sáng hôm sau A Tử dậy từ sớm, vệ sinh cá nhân, cô đeo dây cho Hắc Tử dẫn cậu nhóc đi dạo 1 vòng, vừa ăn sáng vừa xem đường xá xung quanh.
Đi bộ gần 10 phút tới một chợ rất đông người, ven đường có nhiều quán nhỏ bán đồ ăn thức uống mang đi dành cho người đi làm, vô cùng tiện lợi.
A Tử đi chợ một vòng, mới biết nơi này gần biển, chợ này hơn nửa là bán hải sản.
Cô mua ít đồ thấy hứng thú, mua xong thì thong thả về. Ở nhà nằm máy lạnh xem thông tin các diễn đàn. Ti vi mở kênh thời sự, bật tiếng nhỏ vừa nghe, không quá ồn.
Đến buổi trưa điện thoại hiện thông báo:
"Mặt trăng biến mất."
A Tử:"Mặt trăng biến mất. Vậy việc tích vật tư không vấn đề."
Sau đó cô tìm kiếm một loạt các ảnh hưởng bởi việc mặt trăng biến mất, lên danh sách những vật tư cần thiết cho các trường hợp khẩn cấp.
Hai ngày, cô chỉ việc ở nhà nhận hàng hoá, thỉnh thoảng mới đi ra mua đồ. Bên ngoài để đủ hàng hoá lương thực tươi sống dùng trong năm, kế tiếp là đồ khô, lương khô, đồ hộp cho 1 năm sau.
Ba lô A Tử đeo sau lưng chính là không gian của cô, nhưng không quá nhiều. Ba lô cỡ đại, ngang 50cm, dọc 40cm, cao 70cm. Dây kéo ba lô có nút bấm số từ 1 đến 20, mỗi số là 1 không gian tách biệt. Cách sử dụng là bấm số, kéo khoá ra, bên trong sẽ là ngăn ba lô tương ứng với số khoá kéo.
Không gian của A Tử cũng chỉ là 20 cái ba lô mà thôi. An ủi là ít nhất đồ vật để bên trong không bị biến chất, vẫn có công năng giữ nguyên trạng thái như lúc đặt vào.
Ba lô chính là đồ vật để cả 2 sống sót cuối cùng.
A Tử:"Điều đáng mừng là nếu mặt trăng biến mất, trái đất sẽ quay nhanh hơn và mỗi ngày sẽ bị rút xuống 6-8 tiếng. Cho nên 1000 ngày của chúng ta cũng sẽ ngắn lại."
Hắc Tử ngồi kế bên cô sủa lên mấy tiếng như không đồng tình.
A Tử nheo mắt thở dài một hơi:"Cũng có thể chúng ta vẫn phải tính theo 24 giờ thành 1 ngày cũng nên, vậy thì lần này chúng ta phải ở lại Thế Giới này hơn 3000 ngày."
Ngày thứ 3 A Tử đến Thế Giới này, buổi sáng mặt trời vẫn mọc lên từ hướng Đông, ánh nắng ấm áp chiếu xuống khắp mọi nơi.
A Tử dẫn Hắc Tử đi dạo một vòng quanh khu dân cư, ăn bữa sáng, xách theo một đống thức ăn vừa mua được từ siêu thị về nhà.
Nhưng mới đến buổi trưa thì trời đã bắt đầu tối xuống. Cô và Hắc Tử ngồi ở ban công nhìn trời từ lúc sáng nên phát hiện điều khác lạ ngay lập tức.
A Tử:"Bắt đầu rồi, trời tối sớm hơn mọi khi, mặt trăng không thấy, nơi này quá ít ánh sáng ngôi sao, chắc do ô nhiễm nhiều nên nhìn không rõ."
Mấy ngày đầu khi mặt trăng biến mất đột ngột, phía chính phủ đã nhanh chóng ra thông báo cho toàn dân tạm thời ở nhà, hạn chế ra đường khi không cần thiết.
Ngày thứ năm khi mặt trăng biến mất, chính phủ bắt đầu phân phát cứu trợ cho từng khu. A Tử để Hắc Tử ở nhà, một mình cô tay cầm dùi điện mini đi lấy hàng cứu trợ.
Dù bản thân cô chưa cần, nhưng nếu hiện tại không đi thì chẳng khác nào nói cho người khác biết nhà cô có lương thực.
A Tử đi xuống sảnh tầng trệt xếp hàng, nghe bên cạnh từng nhóm người bàn tán. Nhìn bên ngoài từng cơn gió thổi càng lúc càng mạnh, tựa như có xu hướng muốn thành giông bão.
Hôm nay là ngày đầu nhận cứu trợ, kí tên số căn hộ, số người trong nhà. A Tử nhận được khẩu phần của 10 ngày kế tiếp.
Xách túi đồ gần 25kg A Tử đi bộ lên lầu. Hiện nay khắp nơi đã cắt điện ban ngày, chỉ mở điện mấy tiếng vào lúc ban đêm mà thôi.
Đi đến cửa nhà thì có 2 người nam và 1 bác gái gọi cô lại. Bác gái cười cười lên tiếng:"Cô gái trẻ, cháu ở nhà một mình sao, hiện tại mọi thứ rối loạn, con gái ở một mình không mấy an toàn, có muốn qua nhà bác ở."
Người nam 1 vội vàng lên tiếng theo:"Nghe nói cô có nuôi 1 con chó to, tốn kém thức ăn, nếu cần tôi có thể giúp..."
Không đợi hắn ta nói xong, A Tử đã ấn dấu vân tay mở cửa, đặt bao đồ vào nhà, Hắc Tử nhe răng gầm gừ về phía 3 người họ.
A Tử vẫn yên lặng nhìn người nam đang nói dang dở, tay bấm nút dùi điện phát ra tiếng tách tách:"Dùi điện mini, nhưng điện áp khá cao, nghe quảng cáo là còn chưa kịp cảm nhận đau đớn đã ngất xỉu, rất nhân văn..."
Cô còn chưa quảng cáo xong thì 3 người họ đã cười giả lả tạm biệt cô chạy về căn hộ của mình.
A Tử nhìn rồi quay vào đóng cửa, hiện nay chỉ mới khởi đầu, chính phủ còn đủ sức quản chế, lương thực không thiếu thốn. Cho nên con người chưa rơi vào khủng hoảng.
Cô đoán bọn người này muốn thử xem thái độ của cô mà thôi.
Vào phòng xem xét đồ cứu trợ, 2kg gạo trắng, 2 hộp cá hộp, 1 hộp pate, 1 hộp thịt hộp, 10 gói mì, 10 trứng gà, rau xanh các loại 1 ít dù hơi héo lá, cuối cùng là 10 chai nước khoáng 2L.
A Tử nhìn thức ăn này thì xác nhận suy đoán: hiện tại chưa khủng hoảng được.
Hai ngày sau tin tức: các tỉnh thành ven biển bắt đầu di tản. Vì nước biển có dấu hiệu dâng cao không lùi. Đây cũng là điều chính phủ đã thông báo từ trước.
"Thủy triều suy giảm đột ngột: Trong vòng vài giờ, các đợt thủy triều trên toàn cầu sẽ giảm độ cao xuống chỉ còn khoảng 1/3 so với trước đây. Lúc này, chỉ còn Mặt Trời tạo ra lực kéo thủy triều yếu ớt.
Đêm tối mịt mù: Sau 10 ngày, con người và động vật sẽ nhận thấy bầu trời đêm trở nên tối đen hoàn toàn do không còn ánh sáng phản chiếu từ Mặt Trăng. Điều này gây mất phương hướng cho các loài động vật săn đêm vốn phụ thuộc vào ánh trăng.
Hệ sinh thái ven biển bắt đầu suy kiệt: Các dòng hải lưu và chu kỳ sinh học của sinh vật biển (như san hô hay các loài giáp xác) vốn dựa vào nhịp điệu thủy triều và ánh trăng sẽ bị gián đoạn nặng nề ngay từ tuần đầu tiên.
Sự bất ổn về địa chất: Việc mất đi lực hấp dẫn từ vệ tinh lớn nhất có thể gây ra những thay đổi nhỏ về áp lực lên vỏ Trái Đất, tiềm ẩn nguy cơ kích hoạt các rung chấn địa chất hoặc hoạt động núi lửa trong tương lai.
Trục quay bắt đầu chao đảo: Dù chưa rõ rệt sau 10 ngày, nhưng "chiếc mỏ neo" giữ cho trục Trái Đất ổn định đã mất. Trái Đất sẽ bắt đầu quá trình lắc lư (wobble), báo hiệu cho những thảm họa khí hậu khắc nghiệt về lâu dài."
Đây chỉ là những điều cơ bản nhất mà chính phủ thông báo đến người dân. Cho nên mấy ngày kế tiếp, thấy từng căn hộ trống trong toà nhà được lấp đầy dân di cư, thì A Tử cũng không quá bất ngờ.
Lúc ban đầu thuê nhà cô đã hỏi môi giới, chủ nhà ở thành phố khác, rất xa, đây là căn hộ được bồi thường khi giải toả đất quê cũ. Mà bên này họ không còn bà con họ hàng, sẽ không ai ở.
Nên A Tử không lo chủ nhà quay ngược đòi nhà khi xảy ra nguy cơ.
Mỗi ngày cô và Hắc Tử ở trong nhà tập thể dục giữ sức khoẻ, chuẩn bị cho các trường hợp di tản. Mắt hướng ra bên ngoài ban công, nhìn gió lốc càng lúc càng mạnh.
Ban ngày có mặt trời còn đỡ, ban đêm gió mạnh mà thời tiết ngày càng lạnh dần.
Vì vậy cả 2 đều là ban đêm tập thể dục cho nóng người, ban ngày có mặt trời thì tranh thủ ngủ cho ấm áp.
Vả lại ban ngày có ánh sáng, người có tâm ác ý sẽ dè chừng phần nào. Ngủ cũng hơi an tâm hơn.
Updated 39 Episodes
Comments