“ Mẹ ơi \~ Khi nào ba về thăm con? Con nhớ ba \~ ”
Thư Điềm ôm ấp cậu bé trong lòng dỗ dành ru ngủ vào giấc, cô đã đánh đổi tình yêu đầu đời và cả tuổi thanh xuân vào tiểu Long, cô hoàn toàn tự nguyện không một chút hối hận hay than trách, bằng lòng với hiện tại những gì cô đã cố gắng, nuôi nấng một đứa trẻ chưa bao giờ là việc dễ dàng nơi đất khách nhưng cô đã làm được, bởi vì tình thương với cậu bé là thiêng liêng vô giá xem cậu như con trai ruột thịt do chính mình sinh ra.
“ Khi nào ba Hiển rảnh sẽ về thăm con, bởi do ở hai đất nước nên trái múi giờ ba không tiện gọi về cho con í, nhưng ba vẫn rất thương con! ”
Dù ở quá khứ thế nào nhưng hiện tại Thư Điềm vẫn giữ một sự văn minh tử tế đối đáp với ba của tiểu Long, cô giữ lại một hình ảnh tốt đẹp về người ba trong suy nghĩ của cậu, để cậu bé không phải chịu tủi thân.
“ Con ngủ đi, ngoan ngoãn học giỏi thì chủ nhật mẹ dẫn con đi chơi ở công viên nhé \~ ”
“ Dạ \~ ”
Tiểu Long nghe lời ngoan ngoãn nhắm mắt, cánh tay ngắn ngủi cùng bàn tay nhỏ xíu vòng quanh qua chiếc eo thon thả của Thư Điềm, dụi vào lồng ngực lim dim chìm vào giấc ngủ, tâm tư trẻ con đơn giản nên dễ dàng vào giấc, không như cô với những suy nghĩ ngổn ngang trong tâm trí.
Và rồi, sau mười phút bàn tay của Thư Điềm ở mông tiểu Long dừng lại việc dỗ dành, sau đó chậm rãi gỡ tay cậu bé nhẹ nhàng xuống giường vốn vẫn còn công việc chưa xử lý, lập tức đi đến bàn làm việc nhỏ mở lên chiếc Laptop và tệp hồ sơ, nhưng ánh mắt đột nhiên lại dõi nhìn vào cửa sổ phía trước, một trận mưa khủng khiếp tầm tả trắng xoá đang ở bên ngoài.
Ting…
“ Em trốn tôi thật hả?
- Trời mưa lớn lắm em đừng có lái xe đi ra ngoài sẽ nguy hiểm, cần gì thì báo tôi bảo người đến. ”
Thư Điềm mở lên điện thoại khi vừa nghe được âm thanh thông báo tin nhắn, lồng ngực trở nên nặng trĩu khi thấy dòng tên ‘ Cảnh Tuân ’, chỉ là đột nhiên cô lại bấm vào ảnh đại diện của anh chăm chú nhìn vào, một vẻ đẹp vô cùng nam tính lãng tử.
Hình như là trái tim cô đã lần nữa rung động…
Ting…
“ Tôi đã đặt hai phần ăn sáng, sáng mai bảy giờ sẽ có người mang tới nhà em nên đừng chuẩn bị. ”
Chỉ là Thư Điềm đập úp màn hình điện thoại xuống mặt bàn, cố gắng xoá bỏ những suy nghĩ hiện tại ra khỏi trí óc, cầm lên tệp hồ sơ nghiêm cứu vụ kiện.
Ở bên đây, Cảnh Tuân cùng nhóm bạn bốn người gồm Cảnh Bác Vương anh trai, Vũ Hào, Vũ Thiện, Trương Tiến chơi bida tại nhà của của Vũ Thiện, đầy đủ mọi thứ như một quán bar và quán bida thu nhỏ. Lúc này, anh ngồi ở ghế sofa vừa nhâm nhi ly rượu vừa sử dụng điện thoại vốn chờ đợi Thư Điềm phản hồi, nhưng rồi lại bực dọc ném xuống chiếc điện thoại bất cần hay thương tiếc đến nó.
“ Sao thế? Cô luật sư bé nhỏ của cậu bỏ làm lơ cậu ư? Trời đất ơi, lần đầu tiên có một cô gái dám phũ tam thiếu gia, luật sư Cảnh đó chứ \~ ”
Cảnh Tuân nhếch môi khẽ cười lưu manh, nâng lên ly rượu nhẹ nhàng nhấp môi, sau đó xoay xoay chiếc ly vô cùng điệu nghệ, lên tiếng:
“ Như thế tôi càng yêu thích nhiều hơn, dễ dàng chinh phục thì quá tầm thường. ”
Vũ Thiện bật cười, nói tiếp:
“ Tôi đánh giá sai về Thư Điềm rồi, cứ tưởng là loại phụ nữ bình thường cũng bị tiền bạc danh vọng làm cho mờ mắt, hay là cô ấy cố tình khi quá cao tay Cảnh Tuân? ”
Cảnh Tuân lại cười, nụ cười đơn giản chẳng sâu xa thâm hiểm như bình thường, lên tiếng:
“ Là sao cũng được, tôi thích rồi thì tôi tự nguyện, nhưng mà Thư Điềm thông minh rất có năng lực, chỉ thiếu một chút kinh nghiệm khi lên toà! ”
Vũ Thiện nhướn mày cười đùa, cất lời:
“ Không ngờ luật sư Cảnh của chúng ta vì ‘ mẹ đơn thân ’ mà từ bỏ hết tất cả những cô gái xoay quanh, thật bất ngờ! ”
Cùng lúc, Cảnh Bác Vương dừng lại việc chơi bida vì bất ngờ câu nói của Vũ Thiện, vốn dĩ chuyện tình cảm riêng tư của em trai anh ấy không muốn xen vào, nhưng dạo này thường xuyên nghe Vũ Thiện trêu chọc Cảnh Tuân chẳng còn qua lại với những cô gái khác, điều anh chẳng ngờ là vì bị hấp dẫn bởi ‘ mẹ đơn thân ’.
“ Em thích mẹ đơn thân à Cảnh Tuân? ”
Cảnh Tuân thành thật gật đầu, lên tiếng:
“ Ừ, nhưng anh đừng nói với ai đặc biệt là mẹ đó, cô ấy vẫn chưa đồng ý, em đang theo đuổi thôi. ”
Cảnh Bác Vương đặt xuống cây cơ lên bàn bida, bước đến bàn rượu nâng lên ly rượu của mình chầm chậm nhấp môi với ánh nhìn đầy sâu sắc với em trai, sau đó từ tốn cất lời:
“ Em làm ba của một đứa trẻ được không mà theo đuổi mẹ đơn thân? Vui chơi qua đường thì OK anh không nói tới, nhưng nếu nghiêm túc thì em nên xem lại bản thân mình đủ bản lĩnh không. ”
“ Em làm được thì em mới quyết định theo đuổi cô ấy, lần này em nghiêm túc không phải vui chơi đâu! ”
Lúc này, Trương Tiến bước lại vỗ vai của Cảnh Tuân, lập tức nhận lấy ly rượu từ tay cô nhân tình bé nhỏ của anh ấy, lên tiếng:
“ ‘ Mẹ đơn thân ’ thì còn ngon gì nữa Cảnh Tuân, anh khuyên em đó! ”
Nghe thế, Vũ Thiện liền nói:
“ Tại anh chưa gặp Thư Điềm thôi, nhìn sao cũng không giống đã từng một lần sinh con, thực sự ăn đứt mấy cô gái mười tám tuổi! ”
Cảnh Tuân chuyển đổi tư thế đang ngồi, nhàn nhạt cất lời:
“ Chuyện tình cảm thì khó nói lắm \~ ”
Updated 33 Episodes
Comments
Tuong Vy
À, Tiểu Long là con nuôi của Thư Điềm. Chời ơi, đọc vừa ngẫm kĩ t ms nhìn ra được 😅😅😅
2026-05-09
4
Lý Thị Hồng Hạnh
Vậy Tiểu Long là con của ai đó , Thư Điềm chỉ là mẹ nuôi thôi .
2026-05-09
2
Tuong Vy
Sao anh biết ngon hay không mà nói ngta vại :)) Cảnh Tuân cx đâu có ngu 🤣🤣🤣
2026-05-09
2