Thợ Săn Cảnh Sát
Dương Đạo lên xe cảnh sát và bắt đầu lái đi xung quanh để tuần tra. Ông là một cảnh sát già đã phục vụ nhiều năm ở vị trí cảnh sát tuần tra ban đêm. Dương Đạo thích cảm giác lái chiếc xe mô tô chuyên dụng của cảnh sát đi vòng quanh trong đêm, trở thành người bảo vệ cho thành phố được yên giấc.
Trong sự nghiệp của mình, ông chưa bao giờ gặp phải chuyện gì quá lớn, chủ yếu chỉ vài lần gặp bọn cướp giật hoặc bọn nghiện, cả hai loại này đều gan bé như thỏ.
Thành phố A nơi ông làm việc vừa có thể nói là yên bình vừa có thể nói là không. Bình thường, trong thành phố có rất ít chuyện xảy ra, nhưng một khi đã có chuyện thì đều là chuyện rất khủng khiếp. Đã có khá nhiều vụ án giết người hàng loạt diễn ra tại nơi này, ngoài ra còn có vụ vượt ngục. Tất cả các vụ án đó đều đã được phá bởi thanh tra Thái Viễn Sơn. Đó là một cảnh sát trẻ tuổi, chỉ mới hơn ba mươi, Dương Đạo rất nể phục vị thanh tra đó. Nhưng vụ án có phá được thì cũng đã có rất nhiều người phải chết, thành phố vẫn còn lại đó những câu chuyện bi thương.
Dương Đạo vẫn còn nhớ cách đây vài năm, thành phố A từng tồn tại nhiều băng đảng xã hội đen nhưng các tên trùm lần lượt bị giết trong các vụ án mạng hàng loạt. Điều tích cực duy nhất có lẽ là những băng đảng đó đã lần lượt sụp đổ và thành phố A dường như không còn chịu kiểm soát của băng đảng nào nữa.
Ông ta thầm nghĩ có lẽ thành phố vẫn sẽ cứ yên bình như thế, công việc tuần tra của ông xem ra cũng chỉ là làm đúng nghĩa vụ chứ không có mấy ý nghĩa.
Dương Đạo lái xe vào một con đường vắng, nơi này trông rất có khả năng bị bọn xấu rình rập. Mặc dù vẫn luôn có cảnh báo không nên đến nơi vắng vẻ nhưng vẫn luôn có người ngu ngốc làm điều đó và làm mồi cho bọn cướp. Do đó Dương Đạo luôn lượn lờ ở những con đường vắng giống như thế này. Có lẽ do ông ta luôn xuất hiện nên con đường này sau bao nhiêu năm vẫn không có vụ cướp nào. Bỗng nhiên từ trong bụi cây có một chiếc lon bay thẳng vào mặt ông ta. Dương Đạo liền dừng xe lại và rút dùi cui ra khỏi túi.
"Ai đó? Có biết làm như vậy là nguy hiểm lắm không?" Dương Đạo quát lớn.
Mặc dù ông ta luôn sẵn sàng đối phó khi gặp bọn cướp, lúc này Dương Đạo lại cảm thấy lo lắng. Người này không cản đường cướp của mà lại gây sự chú ý bằng cách ném vỏ lon, ông ta nghi ngờ rằng phải chăng có cái bẫy nào đó. Cũng có thể đó chỉ là một trò nghịch ngợm của đứa trẻ nào đó. Dương Đạo trấn an bản thân rằng ông có dùi cui trong tay, nếu tình huống nguy hiểm hơn thì có thể dùng súng giắt bên hông quần.
Trong bụi cây đó, một người ăn mặc kín mít nhảy ra và ném một chiếc lon khác vào ông ta, trông hắn không hề cầm theo vũ khí. Dương Đạo bực tức khi tự nhiên là có tên rảnh rỗi bày trò chọc phá mình, ông ta liền đuổi theo và hằn học quát "Đứng yên đó. Đừng tưởng cảnh sát không dám đánh dân mà muốn làm gì thì làm."
Người đó quay lưng và chạy vào một con hẻm, tốc độ chạy của hắn không quá nhanh, Dương Đạo tự tin rằng mình thừa sức đuổi kịp. Ông ta thầm nghĩ bọn thanh niên loi choi này phải dạy cho một bài học mới bỏ được thói chọc phá người khác. Nơi này không có máy quay ghi hình, cho dù ông ta có cho vài đấm hay vài đá thì cũng không ai biết được.
Hắn ta giữ khoảng cách với Dương Đạo một khoảng ổn định rồi rẽ phải tại ngã tư trong hẻm. Dương Đạo tăng tốc, ông quyết tâm không để cho hắn chạy mất. Khi vừa rẽ sang, ông ta cảm thấy bụng mình đau nhói, kẻ kia thì đang đứng trước mặt. Hóa ra hắn đã phục sẵn để đâm ông ta. Trong lúc rẽ qua, Dương Đạo đã không kịp cảnh giác và không tránh được lưỡi dao của hắn.
Dương Đạo vốn nghĩ đây chỉ là một tên rảnh rỗi thích chọc phá nên đã không cảnh giác khi truy đuổi, ông ta tự thấy mình quá là mất cảnh giác. Theo bản năng, ông ta nắm chặt vào tay kẻ đó, không cho hắn rút dao ra. Nếu như dao chưa được rút, miệng vết thương không mở toang thì khả năng cứu sống được sẽ cao hơn.
"Mày là ai?" Dương Đạo hỏi.
"Tao là thợ săn cảnh sát." Hắn ta đáp, cố tình làm giọng bị biến đổi đi. Việc này vốn không cần thiết nếu hắn muốn trừ khử Dương Đạo.
Ông ta cảm nhận được tại thành phố A này lại xuất hiện thêm một tên tâm thần giết người hàng loạt. Lưỡi dao bị rút khỏi người Dương Đạo, ông ta ngã ra đất, không còn sức lực phản kháng. Hắn ra sau khi gây án liền vội vã chạy khỏi đó, không đợi Dương Đạo tắt thở, hắn tự tin là ông ta không thể sống sót sau cú đâm đó.
Dương Đạo nằm hấp hối ở đó, ông ta muốn đưa tay vào túi lấy điện thoại nhưng lại không còn chút sức lực. Khi sắp trút hơi thở cuối cùng, ông ta nhìn thấy có một người khác bước lại gần mình.
"Cứu với." Dương Đạo cố nắm lấy tia hy vọng này nhưng rồi ông nhận ra người đó không hề có ý định cứu ông.
Updated 26 Episodes
Comments