Bab. 3

Chương 3

Sau khi cuộc gọi đập nát trái tim cô bị ngắt ngang một cách phũ phàng, Ngọc Linh vẫn ngồi chết lặng trên chiếc sofa phòng khách. Hai bàn tay cô siết chặt điện thoại đến mức các đốt ngón tay trắng bệch, trong khi nước mắt cứ thế tuôn rơi không thành tiếng, ướt đẫm đôi gò má.

Trên lòng cô, Luna cuối cùng cũng đã thiếp đi vì kiệt sức sau trận khóc dài. Chiếc váy sinh nhật mà bé hớn hở mặc từ sáng giờ đã nhàu nhĩ.

Ngọc Linh nhìn gương mặt ngây thơ của con gái, nơi khóe má vẫn còn hằn vệt nước mắt chưa khô. Lồng ngực cô nghẹn cứng, như thể mọi dưỡng khí trong căn phòng này bỗng chốc tan biến hết sạch.

"Con bé này có tội tình gì cơ chứ, anh? Anh không thể dành lấy một đêm thôi cho con gái mình sao?" Ngọc Linh thầm than trong lòng, xót xa cho số phận bất hạnh của hai mẹ con.

Kim đồng hồ treo tường đã chỉ qua mười một giờ đêm khi tiếng động cơ ô tô sang trọng vang lên ngoài sân. Ngọc Linh lập tức thẳng lưng ngồi dậy. Cô nhẹ nhàng đặt Luna đang say giấc sang bên cạnh sofa, rồi đứng lên.

Đôi mắt sưng húp của cô nhìn thẳng về phía cửa chính bằng một ánh nhìn đã khác hẳn. Ánh nhìn đầy thương tổn, giờ đây đã được phủ lên một lớp băng lạnh lẽo.

Tách!

Cửa mở.

Hùng bước vào một cách thản nhiên. Gã thậm chí còn không rời mắt khỏi màn hình điện thoại, đi ngang qua phòng khách mà chẳng buồn liếc mắt nhìn đống bóng bay trang trí hay chiếc bánh sinh nhật bắt mắt giữa phòng.

Không một nét áy náy trên gương mặt điển trai. Không một lời giải thích. Cũng không một câu xin lỗi nào thốt ra từ đôi môi anh ta. Anh ta cư xử như thể đêm nay chỉ là một đêm bình thường, chẳng có gì đáng nói.

"Anh," Ngọc Linh cất tiếng gọi.

Hùng dừng bước gần chỗ mắc áo vest, quay đầu lại một cách uể oải, nhướn một bên lông mày. "Hả? Em chưa ngủ à?"

"Anh đi đâu mà giờ mới về?"

Hùng khịt mũi, rồi cởi áo vest với thái độ thờ ơ.

"Anh làm việc, Ngọc Linh. Sáng nay anh đã nói rồi, hôm nay lịch kín mít."

Câu trả lời tuôn ra khỏi miệng anh ta nhẹ như không. Đều đều, trơn tru, không một chút do dự. Ngọc Linh nhìn chằm chằm vào chồng mình suốt mấy giây, cố tìm kiếm chút thành thật nào đó còn sót lại, nhưng cô chẳng tìm thấy gì ngoài sự kiêu ngạo.

"Làm việc?" Ngọc Linh nhắc lại, giọng mỉa mai.

"Ừ, làm việc. Sao? Em muốn thẩm vấn anh bây giờ à?" Hùng đáp, bắt đầu nổi nóng.

"Luna đợi anh từ bốn giờ chiều, anh. Con bé không chịu thổi nến cho đến khi mắt sưng vù rồi thiếp đi vì khóc kiệt sức," Ngọc Linh nói, chỉ tay về phía chiếc sofa nơi Luna đang cuộn mình nằm.

Hùng liếc qua phía con gái, rồi ngoảnh mặt đi ngay. "Thì biết làm sao được? Anh bận. Chuyện ở công ty không thể bỏ dở chỉ vì mấy chuyện vặt vãnh thế này."

"Chuyện vặt vãnh?" Giọng Ngọc Linh bắt đầu run rẩy, cố nén cơn giận dữ sắp bùng nổ trong lồng ngực. "Sáng nay anh đã móc ngón tay út hứa với con rồi! Anh hứa sẽ về đúng giờ!"

"Ngọc Linh, làm ơn đi! Anh đã nói là có việc đột xuất. Đừng như trẻ con không biết phân biệt nặng nhẹ!" Hùng quát, giọng bắt đầu cao lên.

Ngọc Linh hít một hơi thật sâu, cố gom hết sức lực còn sót lại trong tâm hồn. Thường ngày, cô sẽ chọn cách im lặng. Thường ngày, cô sẽ nhượng bộ, xin lỗi, rồi tự mình nuốt trọn mọi đớn đau để giữ gìn sự yên ấm của gia đình.

Nhưng đêm nay thì khác. Đã quá nhiều lời dối trá. Đã quá nhiều vết thương mà cô phải cắn răng chịu đựng suốt hai năm qua.

"Nếu anh bận làm việc ở công ty thật, thì tại sao điện thoại em gọi lại do một người phụ nữ khác nghe máy?" Ngọc Linh hỏi thẳng, đâm trúng tim đen.

Bàn tay Hùng đang định nới lỏng cà vạt bỗng khựng lại. Chỉ thoáng chốc, trước khi anh ta nhanh chóng lấy lại vẻ mặt bình thản, thong dong bước đến chiếc sofa dài, ngồi xuống rồi ngả lưng ra sau một cách ngạo mạn.

"Phụ nữ khác? Phụ nữ khác nào?" Hùng hỏi ngược, giả vờ ngơ ngác.

"Đừng giả vờ không biết, anh. Anh biết rõ ai đã cầm điện thoại của anh tối nay."

Hùng tặc lưỡi, ném ánh mắt bực bội lên trần nhà. "Ngọc Linh, nói cho rõ ràng đi. Đừng làm anh đau đầu sau cả ngày vất vả kiếm tiền."

"Em nghe thấy giọng phụ nữ trong điện thoại của anh, anh! Em nghe rõ ràng hết!" Ngọc Linh thốt lên, nước mắt lại lăn dài.

"Rồi sao? Em nghe được gì từ cuộc gọi đó?" Hùng hỏi lại, thách thức, vẻ mặt bình chân như vại, hai tay khoanh trước ngực.

Ngọc Linh tiến lại gần sofa, tay bấu chặt vạt áo đến mức móng tay trắng nhợt.

"Người phụ nữ đó nói anh đang tắm."

"Hahaha!" Hùng bất ngờ bật cười gọn lỏn. Tiếng cười khinh bỉ ấy như lưỡi dao cứa nát trái tim Ngọc Linh thành trăm mảnh. "Rồi sao? Chỉ vì thế mà em vội vã vu cho anh đủ thứ?"

"Rồi cô ta gọi tên anh bằng giọng nhõng nhẽo thân mật vô cùng," giọng Ngọc Linh run dữ dội hơn, cố nén tiếng khóc đang dâng nghẹn nơi cổ họng.

"Thì cô ấy gọi tên anh thì đã sao? Quyền của người ta chứ?"

Ngọc Linh nhìn chồng bằng ánh mắt không thể tin nổi. "Anh nghiêm túc nói vậy với em đấy à? Anh cho rằng chuyện đó là bình thường?!"

"Ừ, bình thường."

"Cô ta là phụ nữ khác, anh Hùng! Một người phụ nữ khác nghe điện thoại riêng của anh vào ban đêm!" Ngọc Linh hét lên, không còn kìm nén được cảm xúc.

Hùng thở phì ra bằng mũi, mặt mày nhăn nhó cáu kỉnh ra mặt. "Trời ơi, Ngọc Linh... em đúng là hẹp hòi."

"Em cũng nghe thấy giọng anh trong cuộc gọi đó, anh. Em không điếc!"

"Nghe được gì nữa, hả?!" Hùng quát lại, mắt lóe giận dữ vì sự riêng tư của mình bị xâm phạm.

"Em nghe bằng chính tai mình anh gọi người phụ nữ đó là 'em ơi'. Anh còn muốn chối gì nữa?!"

Không khí phòng khách bỗng chùng xuống im lìm đáng sợ trong vài giây sau khi câu nói ấy bật ra từ môi Ngọc Linh. Thay vì hoảng hốt hay lo sợ vì bị lật tẩy, Hùng lại nở nụ cười khinh khỉnh đầy coi thường.

Gã đứng dậy, nhìn Ngọc Linh từ trên xuống dưới bằng ánh mắt lười nhác.

"Trời đất, Ngọc Linh..." Hùng lắc đầu nguầy nguậy.

"Gì? Sao anh nhìn em như vậy?"

"Em thật sự quá đáng và không còn chút tự trọng nào."

Ngọc Linh cau mày, lồng ngực nghẹn thắt như bị tảng đá đè nặng. "Em quá đáng? Em?!"

"Đúng, em!" Hùng tiến thêm một bước, dùng dáng người cao lớn hơn để áp đảo Ngọc Linh. "Ngọc Linh, từ bao giờ em biến thành một người đàn bà hoang tưởng, thích vu cho chồng ngoại tình mà không có bằng chứng rõ ràng, hả? Em chỉ đang suy diễn!"

"Em không vu oan vô cớ, anh! Em nghe thấy chính giọng anh trong cuộc gọi đó!"

"Tai em nghe nhầm!" Câu nói đanh thép lạnh lùng ấy tuôn ra khỏi miệng Hùng, khiến Ngọc Linh bất giác đứng sững.

"Không thể nào! Em không thể nào nghe nhầm giọng chính chồng mình," Ngọc Linh thì thào, lắc đầu phủ nhận.

"Hoàn toàn có thể! Em vốn từ xưa đến nay hay cuống lên rồi nghi ngờ lung tung!" Hùng xối xả không chút thương xót. "Em ở nhà nhiều quá nên tưởng tượng ra đủ thứ."

"Em không nghe nhầm, anh! Giọng anh rõ mồn một!"

"Anh bảo em nghe nhầm thì là nghe nhầm! Đừng có cãi!" Hùng quát.

Ngọc Linh cảm thấy lồng ngực nóng rực như lửa đốt, cơn giận đã chạm đến ngưỡng bùng nổ. "Anh Hùng, em là vợ anh! Em ở bên anh suốt bảy năm, em biết rõ giọng anh như thế nào! Và em không ngu!"

"Nhưng thái độ và cái đầu của em tối nay đúng là như người chưa bao giờ biết dùng lý trí để suy nghĩ!"

Thình!

Lời lẽ cay độc ấy đâm thẳng vào tim Ngọc Linh. Suốt bảy năm chung sống, dù Hùng có giàu có hay thành đạt đến đâu trong thời gian gần đây, anh ta chưa từng một lần thốt ra những câu sỉ nhục tàn nhẫn đến thế với cô.

Giờ đây, mỗi lời từ miệng Hùng như một nhát giày cố tình chà đạp lên lòng tự trọng của cô với tư cách một người phụ nữ.

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play