Mộ Mặc Thần ung dung vắt chéo hai chân, cả ngưởi cứ thể ngả ra phía sau. Đăm chiêu nhìn còn mèo nhỏ được mình nhặt về. Hôm ấy còn dám trao đổi điều kiện với anh vậy mà giờ đã biết run rẩy rồi
“Sợ tôi rồi ?’
“Không có, Mộ tiên sinh, cháu không sợ ngài”
Hứa Nam Tri lắc đầu nguây nguẩy, không dám nhìn thẳng, hai tay đưa lên trước mặt anh xua xua liên tục.
Nhưng sự bối rối của cô chính là câu trả lời chính xác nhất
“Ngồi xuống đi”
“Dạ”
Cô ngoan ngoãn tiến đến ngồi ngay ngăn xuống phía đối diện, hai tay đặt lên đùi , lưng thẳng tắp như một học sinh gương mẫu. Thế nhưng, người đàn ông mặt lạnh kia lại điềm tĩnh đến đáng sợ
“Mộ tiên sinh, có gì căn dặn, Nam Tri chắc chắn sẽ hoàn thành nhiệm vụ được giao phó”
“Biết dùng dao không?”
Cô cúi gặm mặt khẽ lắc đầu
“Súng thì sao?”
Cô mím chặt môi, rồi lại lắc đầu.
“Vậy em nói xem em hoàn thành nhiệm vụ tôi giao phó kiểu gì, bằng cách van xin, khóc lóc quỳ lạy những tên cặn bã đó à”
Mộ Mặc Thần ngồi trên sofa, hạ chân đang vắt xuống, thân người đổ về phía trước, khuỷu tay khẽ chống lên đùi. Những ngón tay thon dài đan hờ vào nhau, dáng ngồi tùy ý như chẳng bận tâm đến mọi thứ xung quanh. Ánh mắt anh sắc bén nhìn đối phương, mang theo cảm giác nguy hiểm chết người.
Khí chế áp bức đến ngột thở tỏa ra từ anh bắt đầu khiến tay chân Hứa Nam Tri run lên lẩy bẩy. Đầu ngon tay vô thức bấu chặt vào nhau đến tía máu. Cô đột ngột đứng lên, cả người cúi gằm xuống liên tục cẩu khẩn
“Mộ tiên sinh, cháu xin lỗi, xin ngài đừng vất bỏ cháu, cháu hứa sẽ chăm chỉ học, dao hay súng bất kể các thiết bị khác việc gì cháu cũng có thể làm”
“Thật sao? Nhưng tôi lại thấy trẻ con vẫn nên là đi học thì hơn”
“Dạ”
Nghe thấy vậy, Hứa Nam Tri đầu óc phút chốc như bị đóng băng, cả người bất động tại chỗ. Ý của Mộ Mặc Thần là cho cô đến trường hay là ném trở lại viện phúc lợi.
Trong khi cô vẫn còn mải loay hoay suy nghĩ thì anh đã nghiêng đầu mồi thuốc, làn khói trắng được nhả ra khỏi bờ môi.
“Tôi nói ở độ tuổi của em vẫn là nên đến trường để thầy cô giáo dạy bảo”
Thấy cô vẫn im lặng, ánh mắt anh liếc sang rồi bồi thêm
“Không muốn?”
“Cháu muốn”
Nam Trí lập tức ngẩng đầu, hai mắt long lanh đã đỏ hoe, thế nhưng cô vẫn cố gắng kìm nén để không cho nước mắt trào ra. Đã là nguyên tắc cô buộc phải tuân thủ.
“Vậy được rồi, A Mạc sẽ sắp xếp cho em tuần sau nhập học”
“Cháu thực sự được đến trường sao ạ ?”
“Tôi không nói hai lời, dù sao một đứa trẻ mới mười sáu tuổi thì làm được việc gì ngoài đi học “
Dứt lời, anh khẽ rít thêm một làn khói trắng, cánh tay hạ xuống vắt ngang thành sofa. Điếu thuốc được kẹp giữa hai ngón tay vẫn cháy đỏ rực. sau đó thong thả ngả người ra sau.
“Mộ tiên sinh, tại sao chú lại giúp cháu?”
“Tôi không nuôi kẻ vô dụng”
“Vậy còn cháu” Ánh mắt cô nhìn anh đầy vẻ mong chờ
“Chưa đến lúc dùng tới’
Câu nói ấy khiến cô có chút thất vọng không phải thương xót chỉ là chưa đáng đến mức Mộ Mặc Thần để ý tới. Có lẽ suốt hơn một tuần qua do biểu hiện cô không tệ nên đây là đặc ân được anh ấy ban cho.
Cô vẫn mỉm cười mãn nguyện, bởi có lẽ việc được trở lại trường học đối với cô trước giờ quá xa xỉ.
“Dạ cháu rõ rồi, cảm ơn Mộ tiên sinh”
“Đừng cảm ơn xuông, thứ tôi muốn trong cái nhà này đó là hành động thực tế như việc sẵn sàng bỏ mạng vì Mộ gia. Tốt nhất em nên tập thói quen bớt nói những lời sáo rỗng ấy đi”
“Dạ thưa Mộ tiên sinh”
Mộ Mặc Thần day nhẹ đầu thuốc trong gạt tàn cho tắt hẳn, sau đó chống tay đứng dậy, dứt khoát quay lưng bươc lên lầu. Bóng lưng cao lớn khuất dần sau ánh đèn mờ, để lại Hứa Nam Tri đứng yên đó chìm trong bóng tối. Trước khi lên hẳn lầu anh vẫn còn vài câu dặn dò, khẽ dừng lại
“Ngày mai chú Đường và A Mạc sẽ dẫn em đi khu thương mại, sắm vài đồ cần thiết. Từ nay cứ theo A Mạc, không phải chuyện quan trọng thì đừng làm phiền tôi”
Giọng anh đều đều không chút gợn sóng, chính sự dửng dưng ấy lại khiến đối phương nghe xong sống lưng lạnh buốt, chẳng dám phản kháng lại. Lời anh nói ra không phải thăm dò đơn giản đó là lệnh.
Hứa Nam Tri cúi thấp đầu, đáp lại
“Dạ”
A Mạc chính là người đàn ông hung hẵn đêm đó đã chĩa thẳng nọng súng vào đầu cô. Nghĩ đến việc đi theo anh ta sao cô lại thấy đáng sợ hơn cả việc ở ngay cạnh Mộ Mặc Thần cơ chứ. Cô khẽ thở dài nhưng rồi lại an phận trở về phòng ngủ.
Kể từ đó trong đầu cô chỉ suy nghĩ đúng một việc duy nhất cần phải làm *:"đó chính là có thể trở thành cánh tay phải đắc lực của *Mộ Mặc Thần"
Updated 39 Episodes
Comments
Saibel
Có lẽ đã quá lâu mới có người để tâm đến cuộc sống của cô như vậy
2026-06-06
1