Ánh hoàng hôn tuyệt đẹp đổ xuống thành phố lớn, Hạ An ngẩng đầu nhìn lấy đàn chim chiều đang bay ở trên cao.
Cậu đang trên đường từ cửa hàng về, vừa mới mua một ít bánh cùng mấy món gia vị dùng trong bếp.
Làn gió mát ùa qua tóc khiến cậu cảm thấy thư thái, Hạ An bước chậm hơn mọi khi, cảm nhận ánh nắng chiều đang chạm vào da.
Khi đi ngang qua một con hẻm, bỗng dưng Hạ An nghe thấy tiếng thở nặng nhọc của ai đó.
Cậu dừng bước, quay lại nhìn.
Hạ An trông thấy một cậu thanh niên đang nằm tựa vào tường, bộ quần áo sộc sệt dính đầy đất cát.
Đặc biệt, cậu còn trông thấy một dòng chất lỏng màu đỏ tươi đang chảy dài từ trên trán người đó xuống.
Nhận thấy người này khá quen như đã gặp ở đâu rồi.
Hạ An lưỡng lự, nhưng nhìn thấy thể trạng nguy kịch của người đó cậu không thể làm ngơ.
Vội tiến vào rút mấy miếng khăn giấy trong giỏ ra để cầm máu. Giọng cậu run run.
"Anh... Không sao chứ? Có chuyện gì xảy ra vậy?"
Tên đó đang nhắm nghiền mắt trước những cơn đau, nghe thấy giọng nói lạ thì từ từ mở mắt ra.
Hắn nhìn thấy một cậu thanh niên trắng trẻo ngồi trước mặt mình, đôi tay nhỏ nhắn đang cố gắng cầm máu ở trên trán thì rụt người lại.
Hạ An nhìn lấy khuôn mặt nhăn nhó ấy vội cất lời _ "Đau sao? Để tôi nhẹ tay xíu..."
Tên đó không đáp và cũng quá đau để kháng cự, đành ngồi im lặng cho Hạ An sơ cứu vết thương.
Nhân lúc này cậu mới kịp nhìn kỹ hơn dung mạo hắn ta.
Là một tên to con có vết sẹo dài ngay gò má, hai bắp tay rắn rỏi phủ kín hình xăm.
Hạ An nhận ra rồi, là một tên côn đồ ở khu chợ cũ, hèn gì ban nãy vừa gặp cậu đã thấy quen quen.
Thế nhưng lúc này hắn không có vẻ kích động mà ngược lại còn cần sự trợ giúp của Hạ An.
Sau khi đã cầm máu xong, cậu dùng một tấm vải nhỏ quấn quanh trán để bịt vết thương lại, vì không lường trước tình huống này nên vật dụng y tế chỉ có như vậy.
Tươm tất rồi thì Hạ An dặn dò.
"Nhớ đừng làm gì mạnh kẻo động đến vết thương, đợi vài ngày rồi hẳn tháo!"
Tên côn đồ nhìn lấy Hạ An rồi quay đi chỗ khác, không thèm nói lời cảm ơn.
Cậu vẫn ngồi đó nhưng là để nhìn lấy khuôn mặt khằn khấu của hắn ta, Hạ An nghiêng đầu chất vấn.
"Mà anh làm gì để bị thương dữ vậy? Là đánh nhau có phải không?"
Tên côn đồ quẹt mũi.
"Không phải việc của cậu! Cứ thích lo chuyện bao đồng!"
Hạ An sôi máu, liền trả treo.
"Ừ, đâu phải chuyện của tôi! Tại thích lo chuyện bao đồng nên tôi mới nán lại, đáng lẽ ra tôi nên để anh chết vì mất máu thì sẽ hay hơn!"
Tên đó liếc nhìn cậu một cái rồi thở hắt.
Hạ An xong việc của mình rồi thì cũng đứng dậy, không nói thêm tiếng nào mà rời đi, coi như tích xíu công đức để tối ngủ ngon hơn.
Lúc rời đi rồi tên côn đồ này mới ngẩng lên nhìn theo bóng lưng cậu, chẳng biết là đang nghĩ gì ở trong đầu.
Chỉ thấy hắn nuốt nước bọt một tiếng, đưa tay lên sờ vào phần vết thương đã được băng bó lại.
Gương mặt vẫn lạnh tanh chẳng có chút biểu cảm nào.
...----------------...
Tối đó về nhà.
Trong lúc đút cơm cho bà ăn, cậu lại nhớ tới chuyện ban chiều, ấm ức quá liền mách lẻo.
"Hôm nay con đã cứu một người, nhưng lại bị người đó mắng là lo chuyện bao đồng bà ạ!"
Bà cậu nhướng mày.
"Sao... Sao có thể!? Là ai thế?"
"Là một tên côn đồ ở chợ cũ, hình như hắn ta gây gỗ với ai rồi bị thương, mai thay cháu đi ngang nên kịp thời cứu giúp!"
"Cậu ta vẫn ổn chứ?"
"Cháu đoán là ổn rồi! Vậy đó mà chẳng thèm cảm ơn, còn trách ngược cháu nữa!"
Bà cậu phì cười.
"Thôi, giúp người vậy cũng tốt mà! Còn việc người ta có biết ơn hay không thì không quan trọng, quan trọng mình đã tích được một phần phước đức rồi!"
"Vâng, nghe theo bà vậy"
Hạ An mỉm cười rồi cũng cho qua, kết thúc bữa ăn cậu thu dọn chén bát đem đi rửa rồi thắp cho cha mẹ một nén nhang.
Nhìn làn khói nhẹ bay lên, sóng mũi cậu chợt cay cay.
Hạ An đóng cửa vào rồi dìu bà nằm xuống nghỉ, cậu để bà ngủ trên tấm nệm nhỏ, còn mình trải một miếng vải ngay bên cạnh.
Nhiều hôm mưa gió bà cũng xót đứa cháu, nhưng Hạ An cứ bảo mình ngủ rất quậy, nằm cạnh sẽ ảnh hưởng đến bà nên cứ yên vị ở đó.
Cứ thế cả dãy chung cư chìm vào giấc ngủ, Hạ An cũng nghỉ ngơi, ngày mai lại tiếp tục công việc giao báo yêu thích của mình.
Thế nhưng cậu không biết rằng, chuyện bao đồng lúc sớm mà mình làm lại mở ra những trang sách mới.
Còn nhiều điều thú vị đang chờ đón cậu hơn là ngồi đó và sơ cứu vết thương cho tên khó ưa kia.
Updated 26 Episodes
Comments