Lục Hàn Phong sững sờ vì chưa bao giờ thấy Tô Vãn Ninh có thái độ quá khích như vậy. Anh nhìn cô, ánh mắt phức tạp. Dưới Ánh đèn vàng mờ ảo của căn phòng ngủ, anh khẽ lướt qua bờ vai trần và chiếc váy ngắn cô đang mặc, sau đó không nói gì, xoay người đi thẳng ra cửa chính.
Khi cánh cửa lớn nặng nề bị Lục Hàn Phong đóng sầm lại. Tô Vãn Ninh vẫn ngồi im bất động. Cô không khóc, không hét. Không làm loạn, đơn giản là ngồi đó, im lặng nhìn về phía Lục Hàn Phong vừa rời đi. Hai năm làm tình nhân cho anh, cô hiểu rõ. Với Lục Hàn Phong, cô chẳng là gì để khiến anh phải bận tâm.
Đôi mắt thẫn thờ của Tô Vãn Ninh không còn nhìn bóng lưng Lục Hàn Phong nữa, cô quay mặt lại, nhìn hướng thẳng ra ngoài khung kính sát trần, nơi những hạt mưa đầu tiên bắt đầu vỗ bành bạch vào mặt kính. Cơn mưa đêm đột ngột đổ xuống, ban đầu là những vệt nước dài loang lổ, rồi nhanh chóng dày đặc thành một bức màn nước xóa nhòa đi ánh đèn neon rực rỡ của thành phố. Cô mỉm cười chua chát tự nói với mình:
" Tô Vãn Ninh, hy vọng sau này màu sẽ không còn đau lòng vì anh ta nữa."
Cô nhớ lại hai năm trước. Lần đầu tiên cô gặp Lục Hàn Phong là tại văn phòng Tổng Giám đốc của tập đoàn Lục thị. Khi đó cô đến ứng tuyển chức thư ký cá nhân cho anh.
Trong Căn phòng làm việc rộng lớn mang phong cách tối giản đầy áp bách, ngập tràn ánh sáng tự nhiên nhưng lại lạnh lẽo vô cùng. Lúc đó, Lục Hàn Phong mặc bộ âu phục ba mảnh phẳng phiu, mái tóc vuốt gọn gàng. Gương mặt anh góc cạnh, lạnh lùng không một chút cảm xúc khi các cô gái trẻ trung, tài năng lần lượt bước vào phỏng vấn. Cô đứng bên ngoài, bàn tay siết chặt gấu áo vì hồi hộp. Không biết qua bao lâu cho đến khi tên cô được trợ lý gọi vào:
" Tô Vãn Ninh, đến lượt cô rồi".
Cô nhanh chân bước vào, Lục Hàn Phong khi nhìn thấy cô. Ánh mắt đang phức tạp liền chuyển qua kinh ngạc. Nhưng rất nhanh, anh dần trở lại bình thường. Nhưng cô chưa kịp giới thiệu bản thân mình thì điện thoại tại bệnh viện nơi mẹ cô đang điều trị đặt biệt gọi đến. Thấy dẫy số quen thuộc, Tô Vãn Ninh lập tức không do dự mà bắt máy. Cô hỏi:
" Bác sĩ Lý, mẹ tôi sao rồi?".
Bên kia giọng một thanh niên vang lên:" Cô Tô Vãn Ninh, cô đến bệnh viện đi mẹ cô đang nguy kịch.".
Tô Vãn Ninh không chờ nghe câu sao, cô tắt máy, nhanh chóng rời đi. Trợ lý Nam thấy vậy định gọi lại nhưng bị Lục Hàn Phong ngăn lại, anh nói:
"Tôi không cần một thư ký riêng đến phép lịch sự cũng không hiểu".
Trợ lý Nam im lặng gật đầu. Kết thúc buổi phỏng vấn, anh nhận một nữ sinh vừa tốt nghiệp ra trường ba năm vào vị trí Thư ký cá nhân của mình.
Lúc này Tô Vãn Ninh gấp gáp chạy đến bệnh viện, sau khi thấy cô. Cha dượng cô lên tiếng quát mắng:
" Con ranh sao bây giờ mày mới đến? Mày biết người ta vì tiền viện của mày mà trách móc tao không?".
Tô Vãn Ninh nhìn ông cha dượng bằng ánh mắt sắc bén, cô nói:" Ai, ai gay ra cho mẹ tôi như vậy? Ông Hoàng, nếu như không phải trước khi hôn mê mẹ tôi cầu xin tôi đừng làm loạn thì tôi tống Ông vào tù rồi".
Tô Vãn Ninh vừa dứt lời thì liền bị ông Tô Hoàng tát mạnh một cái. Cú tát khiến cho một bên gương mặt của Tô Vãn Ninh sưng vều. Tô An đứng bên cạnh khóc lớn, thằng bé ôm ngực nói lớn:
" Cha, cha không được đánh chị".
Ông Tô Hoàng không những không hối hận mà ngược lại còn quay sang dá Tô An một cái. Ông ta phun nước bọt về phía cô. Quát mắng:
"Được, bọn mày dám uy hiếp tao sao? Tô Vãn Ninh, có hay thì thưa bỏ tù tao đi. Cho tương lai em trai mày mù tịt khi có một người cha tù tội như tao".
Tô Vãn Ninh ôm lấy Tô An vào lòng như gà mẹ bảo vệ gà con. Cô lau nước mắt cho thằng bé, xoa đầu nói:
" Tô An ngoan, không khóc. Chị mua bánh cho".
Tô An ngước đôi mắt tròn xoe của mình nhìn Tô Vãn Ninh. Giọng ngọng nghịu hỏi:" Chị.. Chị không đau?""
Tô Vãn Ninh lắc đầu:" Không, chị không sao? Em đừng khóc".
Ông Tô Hoàng cười khẩy, nắm tóc Tô An kéo về phía ông ta. Giọng trầm xuống nói như ra lệnh:
" Có tiền không? Cho tao ít."
Tô An vì đau mà đỏ hoe mắt. Nhưng tuyệt nhiên thằng bé không khóc. Cố gắng mỉm cười với cô nói nhỏ:
" Chị, An An không sao? Chị đừng lo. Đừng cho tiền cha, để tiền lo cho mẹ."
Updated 28 Episodes
Comments