Chương 3

Lực tay của ông Tô Hoàng càng siết chặt hơn. Cô cảm nhận đầu tiên tóc của Tô An sắp bị ông ta kéo đứt. Thằng bé đau đến đỏ mặt. Nhưng không hề phát ra tiếng khóc, Tô Vãn Ninh cắn răng, siết chặt tay móc ra từ trong túi một ít tiền còn lại. Cô đang đếm thì Tô Hoàng đã giật lấy. Vừa có tiền, Ông Tô Hoàng đã buông tóc Tô An ra. Cô nhanh tay kéo thằng bé về phía mình ôm chặt vào lòng.

Ông Tô Hoàng khinh bỉ nhìn cô, chán ghét nói:'' Tưởng nhiều, ai ngờ không đủ tao bắn cá một đêm."

Tô Vãn Ninh tức giận nhìn ông, nói như hét:

" Đó là tất cả tiền mà tôi còn. Ông cầm rồi thì Từ nay về sau đừng làm phiền đến tôi và Tô An nửa".

Ông Tô Hoàng không trả lời chỉ nở ra một nụ cười đê hèn nhìn cô rồi xoay người bước đi.

Tô Vãn Ninh nhìn theo bóng lưng ông Tô Hoàng bằng đôi mắt sắc bén, ánh mắt cô khi đó chợt bùng lên ngọn lửa căm phẫn tột cùng. Hai Bàn tay cô siết chặt thành nắm đấm, móng tay găm sâu vào lòng bàn tay đến đau nhói. Chính Ông ta , vì tiền tài và ham chơi mà đã nhẫn tâm đẩy gia đình xuống vực thẳm như hôm nay.

Bên tai cô, giọng nói non nớt của Tô An vang lên:

"Chị, Ông ta lấy hết tiền rồi mình phải làm sao đây?".

Cô xoa đầu Tô An trấn an thằng bé:" Không sao, chị sẽ tìm cách".

Dứt lời, Tô Vãn Ninh Vòng tay qua siết chặt Tô An vào lòng, áp sát gương mặt bầu bĩnh của thằng bé vào vai mình, cô muốn cảm nhận rõ mồn một hơi ấm quen thuộc và nhịp thở dồn dập của thằng bé. Bàn tay cô run rẩy vỗ về tấm lưng nhỏ nhắn của nó, trong khi những ngón tay còn lại khẽ vuốt ve mái tóc tơ mềm mại của Tô An. Nước mắt cô không kìm được mà rơi xuống, thấm đẫm một mảng áo của thằng bé hòa lẫn vào tiếng nấc nghẹn ngào. Cô run rẩy nói :

" Tô An, chị sẽ bảo vệ em và mẹ".

Tô An im lặng. Ngoan ngoãn đứng im bất động cho Tô Vãn Ninh ôm lấy. Sau khi khóc xong, cô lau nước mắt nắm tay Tô An đi về phía phòng bệnh của Bà Lan, mẹ cô.

Đứng trước cửa phòng bệnh, trái tim Tô Vãn Ninh như bị ai bóp nghẹt khi thấy bác sĩ vô ra liên tục. Giọng cô run rẩy hỏi lớn một cô y tá gần đó:" Chị ơi, mẹ em sao vậy chị?".

Cô y tá lắc đầu thở dài nói:" Cha em đến đây làm loạn muốn rút ống thở cho mẹ em. Bác sĩ không cho Ông ta liền làm loạn, bắt phải gọi gọi cho em đến. Bác sĩ không để ý Ông ta tự nhiên rút ống nên bệnh nhân suýt không qua được".

Nghe đến đây trong lòng Tô Vãn Ninh dâng lên cơn lửa giận dành cho ông Tô Hoàng.

Thấy cô run rẩy như sắp khóc, cô y tá đứng cạnh nhẹ nhàng bước đến bên cô, Cô ấy đặt bàn tay ấm áp lên vai cô, khẽ bóp như thể muốn trấn an cô. Tô Vãn Ninh khẽ mỉm cười chua chát. Cô không nói gì chỉ biết im lặng, cố gắng kiềm chế lại cơn xúc động trong lòng.

Khi hay tin ba Lan đã qua cơn nguy kịch. Tô Vãn Ninh cùng Tô An trở lại căn phòng trọ ọp ẹp của cô. Nhưng khi cả hai vừa ra đến cổng bệnh viện. Liền bắt gặp được Lục Hàn Phong cũng đến vì lý do đau bao tử. Thấy anh, cô mới nhớ đến buổi phỏng vấn sáng nay.

Tô Vãn Ninh thở dài nói thầm trong lòng:" Vậy là xong, coi như lại phải thất nghiệp rồi".

Bụng Tô An reo lên vì đói. Thằng bé nhanh chóng che miệng lại, nhìn Tô Vãn Ninh một lúc mới lên tiếng giải thích:

" Em không có đói, em... Em".

Tô Vãn Ninh mỉm cười xoa đầu Tô An. Cô nhẹ nhàng trả lời:" Tô An, không sao! Chị sẽ nấu cơm cho em".

Cô nắm tay Tô An bước thẳng ra bên ngoài cổng bệnh viện. Vừa bước ra khỏi cánh cửa bệnh viện, luồng gió đêm lạnh buốt như cắt da cắt thịt lập tức ùa tới, thô bạo quất thẳng vào mặt cô và Tô An. Cái lạnh thấu xương của màn đêm mùa đông như những mũi kim châm, luồn qua lớp áo mỏng manh và khiến toàn thân Tô Vãn Ninh run lên bần bật. Cô vội vàng kéo cao cổ áo cho Tô An , Tô Vãn Ninh dùng chính tấm thân mảnh dẻ của cô để che chắn, cản lại từng đợt gió rít gào liên hồi qua các kẽ lá. Giữa không gian tối tăm và buốt giá ấy, ánh đèn đường nhạt nhòa đổ dài bóng của cô và Tô An trong thật đáng thương.

Đúng lúc đó, một chiếc xe hơi màu đen sang trọng từ bóng tối từ từ lăn bánh tới rồi dừng hẳn ngay trước mặt Tô Vãn Ninh. Ánh đèn pha của chiếc xe rực sáng, xé toạc màn đêm đậm đặc. Lục Hàn Phong ngồi ở hàng ghế sau, gương mặt lạnh lùng cùng phong thái trầm ổn. Nhìn cô nói:

" Lên xem".

Cô do dự một chút, nhưng khi liếc qua Tô An. Thấy thằng bé lạnh đến mức đôi môi trắch bạch. Cô miễn cưỡng gật đầu ôm lấy Tô An vào lòng bước lên xe.

Khi cô và Tô An Bước vào trong xe, cánh cửa xe vừa được khép lại cũng là lúc bầu không khí nặng nề, ngột ngạt ập đến bao trùm lấy hai chị em cô. Không gian chật hẹp của khoang xe im lặng đến phát sợ, chỉ còn nghe thấy tiếng máy điều hòa chạy đều đều và tiếng tim đập thình thịch vì lo lắng của cô. Tô Vãn Ninh quay sang nhìn Lục Hàn Phong, cô run rẩy nói:

" Lục tổng, cảm ơn ngài."

Lục Hàn Phong không trả lời, anh nhắm mắt im lặng. Như thể không nghe thấy lời cô.

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play