"Cậu nhìn nhà chị đi!"
Vừa bật chế độ video call lên Thiều Hoa đã nói ngay với em trai Lạc Bình. Tám phòng của căn nhà cứ y như thể vừa bị lốc xoáy quét qua. Quan sát chăm chú hồi lâu cậu ta hỏi chị gái:
"Con búp bê váy đỏ ở đâu ra thế?"
"À, Candy mang về!" Candy là con gái đầu của Thiều Hoa, năm nay mười hai tuổi.
"Mang ở đâu về? Sao chị để con tùy tiện tha lôi những thứ không rõ lai lịch vào nhà vậy hả? Đem vứt ngay đi! Lại còn để nó trong phòng trẻ nữa, lỡ nó làm gì ảnh hưởng tới Peanut (con trai út của Thiều Hoa, gần hai tuổi) thì sao? Vứt ngay cho em!"
Con búp bê đó không phải dạng tầm thường. Tà khí của nó rất nặng nhưng nó biết ém đi. Lạc Bình căng mắt nhìn mãi mới thấy nó hơi động đậy. Suýt chút nữa cậu ta đã bỏ qua.
"Chị cũng biết ít nhiều sao không tự xử lí, sao còn phải viện tới em?"
Thiều Hoa lúng túng thanh minh:
"Tại Candy không chịu vứt đi!"
Đúng là chị gái Lạc Bình chiều hư con quá mức rồi. Candy là con gái cả của Thiều Hoa. Thật ra vợ chồng chị ta chỉ định có một con, Peanut sinh ra ngoài ý muốn. Do đó, Candy chẳng khác nào công chúa trong nhà, muốn gì được nấy.
"Vứt ngay!" Lạc Bình to tiếng quát. "Nó không chỉ phá đồ thôi đâu, nó sẽ còn làm những chuyện hơn thế nhiều!"
Rồi thấy mình phản ứng quá gay gắt, cậu ta lấy lại sự điềm tĩnh vốn có, cất giọng ôn tồn:
"Bảo con bé Candy nói chuyện với em ngay!"
Đến tận sáng hôm sau cháu gái Lạc Bình mới liên lạc với cậu ta. Rõ ràng con bé muốn tránh né đề tài này. Nếu như mọi khi hai cậu cháu sẽ hàn huyên tâm sự cho bằng chán rồi mới nói tới chuyện quan trọng tuy nhiên lần này cấp bách quá rồi nên Lạc Bình đề cập thẳng vào vấn đề luôn:
"Candy, cháu có con búp bê đẹp quá. Ai cho cháu thế?"
"Cháu nhặt được ngoài đường!"
"Nhặt được? Vậy là nó nằm trong thùng rác à?"
"Không ạ, người ta lấy băng dính dán nó vào gốc cây."
"Rõ rồi. Tà khí đến như vậy, chủ cũ quẳng đi cũng dễ hiểu. Hẳn là nó đã làm cho người ta khốn khổ khốn nạn ra chứ chẳng đùa. Không biết nó là Annabelle hay Kumathong nữa." Cậu ta thầm nghĩ rồi trách cháu gái:
"Một thứ bị vứt bỏ ngoài đường sao cháu dám tùy tiện đem về nhà thế hả? Lỡ nó chứa vi khuẩn bệnh than hay vi khuẩn E.coli thì sao?
Đây lại là sự nguy hiểm theo một khía cạnh khác. Cháu nhìn xem nó phá nát cả nhà cháu ra rồi. Mau mang nó vứt ngay đi trước khi quá muộn. Cậu sẽ mua đền cho cháu con khác."
Candy nín lặng. Con búp bê ấy là phiên bản giới hạn, giờ có muốn cũng chẳng mua nổi. Cậu cứ làm như dễ săn lắm vậy. Nó cãi:
"Ai bảo do con búp bê làm ra? Cậu nói cái gì hoang đường thế? Camera giám sát có thu được hình ảnh gì đâu? Lỡ mẹ cháu đập phá đồ đạc thì sao? Tính mẹ cháu nóng như lửa, cậu cũng rõ mà, dạo gần đây bố mẹ lại hục hặc suốt!"
Lạc Bình nhìn như muốn ăn tươi nuốt sống đứa cháu gái. Nếu là bố con nhóc chắc cậu ta đã tát cho lệch cái gương mặt xinh xắn kia rồi. Tuy nhiên nó lại không phải con của Lạc Bình, cậu ta cũng chẳng muốn có con.
Sự nuông chiều tạo ra kẻ vô ơn, Thiều Hoa cưng Candy như trứng mỏng và nhìn xem con bé nói về mẹ thế nào.
Nếu theo lẽ thường Lạc Bình sẽ để kệ cho Candy tự rút ra bài học đắt giá, có như vậy mới thấm, để sau không tái phạm. Tuy nhiên mọi sự chẳng hề đơn giản, nó còn liên quan tới các thành viên còn lại của nhà chị gái cậu ta.
Biết giờ có nói gì cũng không vào đầu Candy, nên trước khi kết thúc cuộc trò chuyện Lạc Bình chỉ buông một câu gọn lỏn:
"Mau vứt đi!"
Mười hai giờ trưa giờ Hà Nội tức là mười hai giờ đêm giờ San Francisco, Lạc Bình đang đi từ chỗ khách hàng về văn phòng luật thì điện thoại đổ chuông dồn dập. Candy gọi. Vậy là không ai dậy thì đời nó dậy, con bé gặp chuyện rồi.
"Cậu ơi! Cứu cháu với!"
Vừa mới kết nối được liên lạc, Candy đã gào khóc thảm thiết. Khắp người nó đầy những vết như bị rạch bằng dao lam. Hơi giật mình một chút rồi Lạc Bình trấn tĩnh ngay. Cậu ta hỏi giọng thản nhiên:
"Có chuyện gì?"
Hóa ra cháu gái Lạc Bình mua được trên mạng một chiếc khăn voan rất đẹp. Ban đầu nó định làm khăn quàng cho con búp bê quỷ ám. Tuy nhiên choàng lên nhìn chẳng hợp tí nào do đó Candy dùng cho con búp bê khác. Và thế là mọi chuyện không hay bắt đầu.
Lúc cháu gái Lạc Bình vừa từ phòng tắm bước ra thì thấy tất cả đồ đạc trong phòng bị đập phá vứt tung tóe khắp nơi. Đặc biệt là những con búp bê khác trừ con mà Candy nhặt từ ngoài đường về đều bị gãy cổ.
Mặc dầu đã hơi sờ sợ, nó vẫn cố chấp không vứt thứ mang nặng tà khí ấy. Và rồi lúc chín rưỡi tối, khi Candy đang thiu thiu ngủ, con búp bê nhảy lên bóp cổ chính người đã mang nó về nhà.
Vùng vẫy chống cự trong lúc nửa tỉnh nửa mê, Candy bị thương đầy người. Tỉnh dậy, việc đầu tiên nó làm là đem con búp bê ra sân trước tẩm xăng đốt.
Cháu gái Lạc Bình đã đốt cháy cả bãi cỏ trước nhà, thậm chí phải có lính cứu hỏa tới khó khăn lắm mới dập tắt được lửa thế nhưng con búp bê vẫn còn nguyên vẹn. Cho tới tận lúc này Candy mới thực sự hoảng sợ, rõ là thân lừa ưa nặng.
"Còn may chưa thiêu rụi cả nhà!" Lạc Bình nghĩ mà rùng mình. Đồng thời một nỗi bất an bùng lên trong lòng. Bấy lâu nay gia đình cậu ta sống rất yên ổn, không bị các thế lực thế giới bên kia quấy quả, làm phiền. Nay khác rồi, đáng lo ngại thật.
Updated 26 Episodes
Comments
Tử Đường
Ư...sợ zị -))) bé nhà mình gan lì quá ha
2026-08-16
1
𝑴𝒐𝒐𝒏 𝑭𝒐𝒓 𝒀𝒐𝒖...
à mà khoan,nhặt búp bê ngoài đường là ko dc đâu nha
2026-07-24
0
Cá Muối Tiểu Thư
12 tuổi đầu r còn lụm đồ người đường nữa conn
2026-07-24
0