Chương 2: Bị lừa

Dương Tuyết cắn chặt môi, gần như phải dùng hết sức mới có thể dìu Tư Nghiên ra khỏi thang máy.

Hành lang tầng VIP yên tĩnh đến lạ. Ánh đèn vàng hắt xuống tấm thảm đỏ sẫm, kéo dài bóng hai người.

Tư Nghiên gần như không còn đứng vững. Đầu óc cô nặng trĩu, mí mắt như đeo chì.

"...Tuyết Tuyết..." Giọng cô khàn đặc "Chị... khó chịu quá..."

Dương Tuyết siết chặt cánh tay chị gái:

"Chị cố thêm chút nữa, phòng nghỉ ở ngay phía trước."

Cô ta lấy chiếc thẻ phòng đã được chuẩn bị từ trước, quẹt nhẹ lên ổ khóa.

Tít!

Cánh cửa bật mở, bên trong là một căn phòng sang trọng nhưng trống vắng.

Dương Tuyết đỡ Tư Nghiên bước vào, cẩn thận đặt cô nằm xuống chiếc giường lớn. Tư Nghiên nhắm nghiền mắt, hô hấp dần trở nên gấp gáp.

"...Xin lỗi." Dương Tuyết thì thầm, giọng nhỏ đến mức chính cô ta cũng không biết mình đang nói với ai

Tiếng điện thoại rung lên cắt ngang mọi suy nghĩ. Màn hình sáng lên, chỉ vỏn vẹn một dòng chữ:

"Xong chưa?"

Dương Tuyết hít sâu một hơi, đứng bật dậy, xoay người bước ra ngoài.

Cánh cửa khép lại.

Một lúc sau, ở cuối hành lang. Một người đàn ông trung niên bụng phệ, mặc bộ vest đắt tiền, chậm rãi bước tới. Trên gương mặt ông ta hiện lên nụ cười đầy vẻ đắc ý.

Chính là Trương Phúc Hải. Người đã mang sính lễ đến nhà họ Dương vài ngày trước.

Ông ta lấy thẻ dự phòng, mở cửa phòng. Ánh mắt lập tức dừng trên cô gái đang nằm trên giường.

"Đúng là đẹp thật..." Ông ta lẩm bẩm, bước từng bước về phía trước

Tư Nghiên nghe thấy tiếng động thì khẽ động đậy. Cô mở mắt. Trước mắt không còn là Dương Tuyết, mà là gương mặt của lão Trương. Trong tích tắc, mọi cơn choáng váng đều bị nỗi sợ hãi lấn át.

"Ông..." Giọng cô run lên "Sao... sao ông lại ở đây?"

Lão Trương cười nhạt:

"Mỹ nhân, chẳng phải sớm muộn gì chúng ta cũng là vợ chồng sao?"

Nghe đến hai chữ "vợ chồng", sắc mặt Tư Nghiên lập tức tái đi. Những lời bố cô nói ban sáng, việc Dương Tuyết rủ cô đến bar, cả ly rượu vừa rồi… Tất cả như những mảnh ghép nhanh chóng nối lại với nhau.

Cô bị lừa!

Ý nghĩ ấy vừa xuất hiện, Tư Nghiên lập tức chống tay ngồi dậy. Đầu óc vẫn quay cuồng, toàn thân mềm nhũn, nhưng bản năng cầu sinh khiến cô không dám chần chừ dù chỉ một giây.

Lão Trương đưa tay định giữ lấy cô.

Theo phản xạ, Tư Nghiên hất mạnh chiếc gối bên cạnh về phía ông ta. Chiếc gối đập trúng mặt khiến lão Trương theo bản năng lùi lại.

Nhân cơ hội đó, cô lảo đảo lao xuống giường. Đôi chân mềm đến mức suýt ngã. Nhưng cô vẫn cắn chặt môi, cố ép mình tỉnh táo. Chỉ có một suy nghĩ duy nhất vang lên trong đầu.

Phải chạy!

Cô dùng chút sức lực còn sót lại lao về phía cửa.

Phía sau, tiếng lão Trương tức giận vang lên:

"Đứng lại!"

Lão ta vươn tay nắm lấy cánh tay cô kéo ngược trở lại.

Cô bị cơn chóng mặt làm lảo đảo tay chân, nhưng vẫn cố dùng sức tự cấu mạnh vào đùi mình chỉ mong cơn đau có thể khiến bản thân giữ được tỉnh táo đôi chút.

Lão đàn ông trung niên kia nhìn cô cười đầy đê tiện, hai bàn tay thô ráp của lão vươn tới nắm lấy hai bả vai cô.

“Đã nhận tiền sính lễ rồi còn muốn chạy hả?”

Dứt lời, lão ta lập tức kéo mạnh cô lại, gương mặt dầu mỡ bất ngờ áp sát. Ngay khi lão sắp chạm vào mặt cô, cô dùng sức nâng chân thúc mạnh vào hạ bộ của lão. Trương Phúc Hải đau đớn lập tức buông cô ra, khom người ôm lấy hạ bộ vừa bị đá mạnh, miệng rên rỉ thảm thiết:

“A! Con khốn!”

Tư Nghiên nhân cơ hội lập tức chạy thẳng ra cửa, không quay đầu lại. Cô giật mạnh tay nắm cửa. Cánh cửa bật mở. Không kịp suy nghĩ thêm, cô lao thẳng ra hành lang, chạy trong vô thức về phía ánh đèn cuối dãy phòng.

Tầm nhìn trước mắt đã nhòe đi. Tiếng bước chân nặng nề phía sau khiến trái tim cô đập thình thịch. Cô không dám quay đầu, chỉ biết chạy.

Đến cuối hành lang, cánh cửa của một căn phòng khép hờ hiện ra trước mắt. Không kịp suy nghĩ, cô đưa tay đẩy mạnh.

Cánh cửa bật mở.

Trong căn phòng, ánh đèn đã tắt từ lâu, chỉ còn vầng trăng ngoài cửa sổ hắt vào một tầng ánh sáng mờ bạc.

Người đàn ông đang ngả lưng trên sofa chậm rãi mở mắt, đôi mắt đen sâu thẳm phủ đầy vẻ lạnh lẽo. Trên chiếc bàn trà trước mặt là ly thủy tinh đã bị bóp vỡ, những mảnh kính vương vãi khắp nơi.

Người đàn ông đưa tay day mạnh giữa chân mày, dược tính trong cơ thể ngày một dữ dội. Sự kiên nhẫn của hắn cũng gần như cạn sạch.

Đúng lúc ấy, cánh cửa phòng lần nữa bị đẩy mở. Một bóng người lảo đảo bước vào.

Người đàn ông lập tức ngẩng đầu. Tuy không nhìn rõ gương mặt đối phương, nhưng chỉ nhìn dáng người ngược sáng liền biết đó lại là một người phụ nữ khác.

"Cút!"

Giọng hắn lạnh như băng khiến cả căn phòng như hạ xuống âm độ.

Thế nhưng người trước mặt dường như chẳng nghe thấy, hoặc cũng có thể cô đã chẳng còn đủ tỉnh táo để hiểu. Cô vẫn bước từng bước chậm chạp, bàn tay phải chống lên tường để giữ thăng bằng. Tư Nghiên lúc này chỉ cảm thấy đầu óc hỗn loạn, ý thức mơ hồ.

Trong bóng tối, cô chỉ nhìn thấy một bóng người cao lớn, cùng một mùi hương thanh mát thoang thoảng trong không khí, khác hẳn mùi nước hoa nồng nặc của lão Trương. Mùi hương ấy như cơn mưa đầu hạ, dịu dàng xua tan cảm giác nóng bỏng đang thiêu đốt từng tấc da thịt.

Theo bản năng, cô bước về phía nguồn hương đó.

Người đàn ông trước mặt khẽ nhíu mày, cơn nóng trong cơ thể hắn cũng ngày càng dữ dội.

Không lâu trước đó, một người phụ nữ đã lẻn vào phòng, định nhân lúc hắn trúng thuốc mà leo lên giường. Chỉ tiếc, chưa kịp đến gần đã bị hắn thẳng tay đuổi ra ngoài.

Vậy mà lúc này... Khi cô gái trước mắt từng bước tiến lại gần, trong lòng hắn lại không hề dâng lên chút bài xích nào. Thậm chí... mùi hương nhàn nhạt trên người cô còn khiến hơi thở vốn hỗn loạn của hắn khựng lại trong giây lát.

Chỉ một thoáng thất thần ấy, Tư Nghiên đã loạng choạng ngã vào lòng hắn, khuôn mặt nóng bừng áp nhẹ lên lồng ngực rắn chắc. Cô khẽ nhắm mắt, vô thức thở ra một hơi nhẹ nhõm:

"...Dễ chịu quá..."

Giọng nói mềm mại gần như chỉ còn là tiếng thì thầm.

Thân thể cô khẽ run lên, theo bản năng níu lấy vạt áo sơ mi của hắn như người sắp chết đuối vớ được cành cây cứu mạng.

Trái lại, cơ thể người đàn ông phút chốc cứng đờ. Khoảng cách quá gần khiến hương thơm trên người cô len lỏi vào từng nhịp thở, như một mồi lửa cuối cùng châm ngòi cho dục vọng đang bị thuốc men cưỡng ép kìm nén.

Người đàn ông siết chặt quai hàm, bàn tay đặt lên vai cô.

"Buông ra." Giọng hắn khàn đặc hơn thường ngày

Nhưng cô gái trong lòng hoàn toàn không có phản ứng. Đôi mắt mơ màng khẽ ngước lên nhìn hắn, hàng mi run rẩy phủ một tầng hơi nước. Cô dường như đã mất hết ý thức. Theo bản năng, cô nhướn người, vòng tay ôm lấy cổ hắn. Đôi môi mềm mại vô tình lướt qua khóe môi người đàn ông.

Khoảnh khắc ấy, lý trí vốn được hắn giữ vững bao năm như sợi dây bị kéo căng đến cực hạn.

Ánh mắt hai người giao nhau giữa căn phòng tĩnh lặng.

Khi hai cơ thể dán chặt vào nhau, hương thơm dịu ngọt và sự mềm mại ở ngay trước mắt khiến mạch suy nghĩ vốn lý trí của hắn lập tức rối loạn.

Hắn đưa tay đỡ lấy eo cô gái, đôi môi mỏng khẽ cong lên, mang thoe một nụ cười nhạt. Người đàn ông hạ thấp giọng, giọng nói trầm thấp đầy từ tính ấy vang lên sát bên tai Tư Nghiên:

“Gan lớn thật. Lại dám leo lên giường tôi?”

Cô vốn rất sợ nhột, theo bản năng muốn cúi đầu né tránh, nhưng cơ thể lại dâng lên một dòng điện kỳ lạ, tê dại. Cô liếm đôi môi khô khốc, ai ngờ người đàn ông kia lại càng tiến lại gần.

“Đã muốn dâng hiến như thế, tôi thành toàn cho cô.”

Người đàn ông đưa tay nâng cằm cô lên. Tư Nghiên còn chưa kịp phản ứng, trước mắt đã tối sầm lại, đôi môi bất ngờ bị ngậm lấy. Cô hoàn toàn quên mất phải phản ứng thế nào, bản năng khép chặt môi mặc cho môi và đầu lưỡi của hắn liên tục ở trên đó.

Động tác của hắn rất dịu dàng, tựa như coi đôi môi cô là chiếc bánh ngọt thơm ngon, từng chút một mà thưởng thức.

Cô hoàn toàn không bài xích nụ hôn này. Thậm chí… thậm chí còn có chút hưởng thụ, cón có chút muốn được nhiều hơn nữa.

Hot

Comments

Thương Nguyễn

Thương Nguyễn

Đọc văn án xong là biết lòng lọc anh đỉnh cỡ nào hem

2026-07-11

6

Nanikiwa

Nanikiwa

Chuẩn bị có cảnh nóng nha, báo trước cho mấy bà 🤭🤭

2026-07-11

4

Huê Nguyễn

Huê Nguyễn

lại trời em ấy thoát khỏi cái lu mỡ họ Trương rồi,,, dù lạc vào hang sói đi nữa, cũng đáng để bị ăn 😂😂😂😂

2026-07-12

2

Toàn bộ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play