Lão Đại, Hai Bảo Bối Lại Tìm Đến Rồi!
"Con gái học nhiều để làm gì?"
Tiếng quát của người đàn ông trung niên vẫn còn vang vọng bên tai.
"Cái nhà này làm gì có tiền cho mày học đại học? Nhà người ta đã mang sính lễ đến rồi, ngoan ngoãn gả đi. Chỉ cần mày lấy lão Trương, nhà mình sẽ có tiền cho các em mày học, còn có thể sửa lại căn nhà này."
Tư Nghiên siết chặt tờ giấy báo trúng tuyển đại học Bắc Thanh trong tay. Tờ giấy đã bị vò đến nhăn nhúm, mép giấy hằn rõ dấu ngón tay trắng bệch vì dùng lực quá mạnh.
Đó là thành quả cô đã đánh đổi suốt mười hai năm đèn sách. Là giấc mơ duy nhất cô dám ôm lấy. Vậy mà... Chỉ bằng một câu nói của bố, tất cả đều bị phủ nhận.
"Tôi không lấy." Giọng cô rất nhẹ, nhưng lại kiên định "Tôi sẽ tự kiếm tiền đóng học phí."
"Kiếm tiền?" Dương Quốc Cường cười khẩy, đập mạnh chén trà xuống bàn "Mày lấy đâu ra tiền? Hay định bỏ nhà đi? Đúng là đồ con gái vô dụng! Nuôi mày lớn từng này còn không biết báo hiếu."
Bà Dương ngồi bên cạnh khẽ kéo tay chồng:
"Ông bớt giận..."
"Bớt cái gì mà bớt?" Ông ta hất tay bà ra, chỉ thẳng vào mặt Tư Nghiên "Tao nói rồi, ba ngày nữa lão Trương sẽ đến đón dâu. Mày không đồng ý cũng phải đồng ý."
Nói xong, ông ta bỏ vào trong.
Căn nhà nhỏ chìm vào im lặng.
Tư Nghiên vẫn đứng đó, đầu ngón tay vô thức miết lên dòng chữ in trên giấy báo trúng tuyển. Khóe mắt đỏ hoe, nhưng cô cố chấp không để nước mắt rơi xuống.
Buổi chiều, ánh nắng cuối ngày nhuộm vàng con ngõ nhỏ. Tư Nghiên ngồi một mình trước hiên nhà, trong lòng rối như tơ vò.
Đúng lúc ấy, một cô gái trẻ bước tới khẽ gọi:
"Chị."
Tư Nghiên ngẩng đầu:
"Tuyết Tuyết?"
Dương Tuyết cầm theo hai ly trà sữa, nở nụ cười dịu dàng, ngồi xuống bên cạnh cô, đưa một ly sang:
"Em nghe hết chuyện rồi."
Tư Nghiên khẽ cười gượng:
"Đừng lo."
"Em sao không lo được." Dương Tuyết bĩu môi "Từ nhỏ đến lớn bố mẹ lúc nào cũng thiên vị anh hai. Chị cố gắng học hành như vậy, cuối cùng lại..."
Dương Tuyết dừng lại, thở dài:
"Hay là tối nay em đưa chị đi giải sầu nhé?"
"Giải sầu?"
"Ừ."
Dương Tuyết cười tinh nghịch:
"Em mới biết một quán bar, hôm nay khai trương. Mình chỉ ngồi nghe nhạc thôi, không uống nhiều."
Tư Nghiên theo bản năng muốn từ chối, cô chưa từng đến những nơi như vậy. Nhưng nghĩ đến những lời bố nuôi nói ban sáng, cô bỗng thấy nghẹn trong lòng.
Có lẽ chỉ một đêm thôi. Một đêm để quên đi hiện thực, ngày mai cô sẽ tiếp tục nghĩ cách.
"Được."
Nghe thấy câu trả lời ấy, trong mắt Dương Tuyết thoáng hiện lên một tia sáng khó nhận ra rất nhanh rồi biến mất. Cô ta vui vẻ ôm lấy cánh tay chị gái:
"Vậy tối nay em sẽ giúp chị xinh đẹp nhất."
Tư Nghiên bật cười:
"Chỉ đi nghe nhạc thôi mà."
"Không được." Dương Tuyết lắc đầu "Chị gái em xinh đẹp như vậy, phải ăn mặc thật đẹp mới được."
Tư Nghiên bất đắc dĩ lắc đầu. Hoàn toàn không phát hiện... Ngay khi quay lưng đi, nụ cười trên môi Dương Tuyết dần biến mất. Thay vào đó là một ánh mắt lạnh lẽo.
Cô ta lấy điện thoại ra, gửi đi một tin nhắn:
"Tối nay em sẽ đưa người đến."
Chỉ vài giây sau, điện thoại rung lên:
"Làm tốt lắm. Tiền sẽ chuyển đủ."
Dương Tuyết nhìn dòng tin nhắn ấy, khóe môi từ từ cong lên.
Ánh hoàng hôn kéo dài cái bóng của cô ta trên mặt đất. Xiêu vẹo, méo mó. Giống như bí mật mà không một ai trong căn nhà này biết. Đêm nay... Sẽ thay đổi số phận của rất nhiều người.
…
Quán bar Night Fall. Tiếng nhạc dồn dập hòa cùng ánh đèn đủ màu khiến cả không gian trở nên náo nhiệt.
Đây là lần đầu tiên Tư Nghiên bước chân vào một nơi như thế. Cô khẽ nhíu mày trước mùi rượu nồng và khói thuốc thoang thoảng trong không khí.
"Chị, ngồi đây đi."
Dương Tuyết kéo cô đến một góc khuất tương đối yên tĩnh, nơi đã có sẵn một bàn nhỏ cạnh cửa sổ.
"Em đi gọi đồ uống."
"Ừ." Tư Nghiên gật đầu
Cô chống cằm nhìn dòng người qua lại, tâm trí vẫn còn vương vấn tờ giấy báo trúng tuyển đang bị vò nát trong phòng mình.
Nếu... Nếu cô có đủ tiền, có lẽ mọi chuyện sẽ khác.
Ở quầy bar, Dương Tuyết nhận lấy hai ly cocktail từ bartender. Cô ta liếc nhìn xung quanh, xác nhận không ai chú ý rồi lặng lẽ lấy từ túi xách ra một gói bột màu trắng. Đầu ngón tay run lên, một thoáng do dự hiện lên trong mắt.
Ngay lúc ấy, điện thoại rung lên. Là tin nhắn từ một số lạ:
"Việc xong chưa?"
Ngay sau đó là tin nhắn thứ hai:
"Lão Trương đang đợi. Chỉ cần đưa người lên phòng là số tiền còn lại sẽ chuyển ngay."
Dương Tuyết siết chặt điện thoại. Trong đầu hiện lên hình ảnh căn nhà dột nát. Hiện lên gương mặt khó chịu của cha. Hiện lên chiếc xe mới mà anh trai cô ta luôn đòi mua.
Rồi... Hiện lên ánh mắt bố nhìn Tư Nghiên. Ông luôn nói:
"Con bé đó học giỏi."
"Con bé đó ngoan."
"Con bé đó biết nghĩ cho gia đình."
Từ nhỏ đến lớn, cô ta vẫn luôn phải sống dưới cái bóng của chị gái. Nếu không có Tư Nghiên... Có lẽ bố mẹ sẽ nhìn thấy cô ta nhiều hơn.
Ánh mắt Dương Tuyết dần trở nên lạnh lẽo. Cô ta xé gói bột, đổ toàn bộ vào một ly cocktail. Chất bột nhanh chóng tan biến, không để lại chút dấu vết nào.
…
"Chị."
Dương Tuyết mỉm cười mang đồ uống trở lại.
"Em gọi loại ít cồn, chị yên tâm."
Tư Nghiên không hề nghi ngờ. Cô cầm ly lên, khẽ nhấp một ngụm. Hương trái cây ngọt dịu lan nơi đầu lưỡi.
Dương Tuyết chống cằm nhìn chị gái:
"Chị."
"Hửm?"
"Nếu... Nếu sau này chị giàu lên, chị còn nhớ đến em không?"
Tư Nghiên bật cười:
"Em ngốc à? Cho dù sau này có thế nào, em vẫn là em gái chị."
Nghe câu nói ấy, bàn tay cầm ly của Dương Tuyết khẽ siết lại. Một tia áy náy thoáng qua, nhưng rất nhanh đã bị lòng tham nuốt chửng.
Khoảng hơn mười phút sau, Tư Nghiên đưa tay day nhẹ thái dương:
"Không biết sao... Hôm nay chị thấy hơi chóng mặt."
Dương Tuyết lập tức đứng lên:
"Hay em đưa chị lên phòng nghỉ một lát nhé?"
“Ừ.”
Tư Nghiên cố gắng đứng dậy, nhưng đôi chân bỗng mềm nhũn. Tầm nhìn trước mắt dần trở nên mờ đi.
"Chị sao thế?" Giọng Dương Tuyết đầy vẻ lo lắng
Cô ta nhanh chóng đỡ lấy cô, khoác một cánh tay chị lên vai mình:
"Em đưa chị lên nghỉ."
Tư Nghiên lúc này đã gần như không còn tỉnh táo. Cô chỉ cảm thấy đầu óc nặng trĩu, cả người cũng dần nóng lên một cách bất thường. Ý thức dần chìm vào màn sương mờ mịt.
Updated 34 Episodes
Comments
ᴄᴏ̉ ᴠᴇɴ ᴆᴜ̛ᴏ̛̀ɴɢ✿
Tôi điêng ông lắm rồi đó nha, là cha mà như thằng côn đồ vậy má, này mà là cha cái gì, thằng khốn nạn thì có, ép con nghỉ học chỉ để gả cho một người đàn ông, giỡn mặt, tôi chọi gạch ông lỗ đầu bây giờ 🙂
2026-07-14
3
ᴄᴏ̉ ᴠᴇɴ ᴆᴜ̛ᴏ̛̀ɴɢ✿
Mới vào câu đầu đã muốn phi dép vào mồm kẻ đang nói rồi đó trời ơi là trời, nói vậy mà nghe được hả, học nhiều để hiểu sâu biết rộng chứ chi 🙂
2026-07-14
1
Huê Nguyễn
mở màn đã thấy thương cho cô gái nhỏ này rồi, phận mồ côi ăn nhờ ở đậu,cha ko thương, em ghen tị, thảm thật sự 😭😭😭,
2026-07-12
2