Chương 3

Lục Vãn Tình nhìn Hạ Thâm thật lâu. Trong mắt cô dâng lên vài tia thương hại anh ta. Cô còn chưa kịp lên tiếng thì Hạ Thâm lập tức nằm xuống giường, thân thể to lớn của anh ta chiếm hữu hơn nữa chiếc giường, chỉ còn lại một khoảng nhỏ bên cạnh, anh ta chỉ vào đó nhìn cô nói:

" Vãn Tình, nằm xuống đi".

Cô liên tục lắc đầu từ chối thì giọng Hạ Thâm lại vang lên. Anh ta nói như ra lệnh :

" Nếu như bây giờ em không ngoan ngoãn nghe lời tôi. Chỉ cần tôi lớn tiếng một chút, tất cả mọi người sẽ có mặt đầy đủ ở đây, lúc đó tôi sẽ nói với mọi người rằng em đang quyến rũ tôi".

Lục Vãn Tình tức giận đến trừng mắt, sự thương hại của cô ban nãy dành cho anh ta lập tức tan biến không còn sót lại một tia nào. Cô chỉ tay vào mặt anh ta, nghiến răng nói:

" Hạ Thâm, anh thật sự bỉ ổi".

Hạ Thâm cười lạnh, anh ta thè lưỡi ra liếm nhẹ vào ngón tay của cô đang chỉ trước mặt mình. Lục Vãn Tình sợ hãi lập tức thu lại tay mình. Hạ Thâm cười đắt ý nói với cô:

" Vãn Tình, em chỉ là cô nhóc thôi. Nếu như tôi muốn thì em không bao giờ thoát khỏi tay tôi đâu. Em cứ ngoan ngoãn nghe lời, tôi chỉ ôm em ngủ thôi."

Vừa nói xong, Hạ Thâm kéo mạnh cô vào lòng, hai tay anh đặt ngang eo cô. Cằm tựa vào trán cô, anh ta nhắm mắt lại, giọng mệt mỏi nói:

"Được rồi ngủ thôi, em còn làm loạn thì xảy ra chuyện gì tôi không chắc đâu".

Lục Vãn Tình nghe anh ta hăm dọa, cô liền im lặng, ngoan ngoãn nằm tròn vòng tay rắn chắc của Hạ Thâm cho đến khi mệt mỏi mà thiếp đi khi nào không hay.

Khi Lục Vãn Tình chìm vào giấc ngủ, Hạ Thâm lập tức mở bừng mắt. Ánh mắt anh ta sắc lạnh như chim ưng nhìn vào màn đêm đen dầy đặc trước mặt mình. Đôi đồng tử khẽ co rút lại. Bên ngoài trời vẫn đổ mưa, tiếng mưa che lấp đi những tiếng thở điều của Lục Vãn Tình. Hạ Thâm siết chặt lấy eo cô, nói thầm, chỉ đủ cho anh ta nghe:

" Lục Vãn Tình, tôi sẽ cướp lại em bằng mọi giá".

Sáng hôm sau, bên ngoài ban công Tiếng chim hót líu lo, rộn ràng vang lên. Ánh nắng sớm mai ấm áp, dịu dàng xuyên qua lớp rèm cửa mỏng, rải những vệt vàng sưởi ấm khắp căn phòng. Lục Vãn Tình tỉnh giấc, thứ đập vào mắt cô là gương mặt của Hạ Thâm cùng hàng mi dài, dày rủ bóng xuống làn da nam tính, che đi đôi mắt sâu thẳm đêm qua. Sống mũi anh ta cao, thẳng tắp, đôi môi màu bạc, mỏng quyến rũ. Như thể được điêu khắc ra.

Hạ Thâm mở mắt, khi hai ánh mắt chạm vào nhau. Theo bản năng, Lục Vãn Tình lập tức quay mặt đi hướng khác, Hạ Thâm khẽ cười, anh ta ngồi dậy, bước xuống giường. Trước khi ra khỏi cửa, Hạ Thâm còn buông lại một câu với cô:

" Tối nay tôi sẽ lại qua".

Sau đó anh ta mới mở cửa đi về phòng ngủ của mình. Trong khi Lục Vãn Tình không biết phải làm như thế nào thì bên ngoài cửa phòng quản gia Lý gọi cô:

" Tiêu thư, đến giờ dâng trà cho Lão Phu nhân rồi ạ."

Lục Vãn Tình như bừng tỉnh, cô nhanh chóng bước xuống giường thay quần áo, vệ sinh cá nhân thật nhanh rồi lao ra bên ngoài.

Quản gia.Lý nhìn cô một lượt từ trên xuống dưới, ánh mắt sắc lạnh không một tia thiện cảm nào. Lạnh lùng lên tiếng nói tiếp:

" Lão Phu nhân Chờ tiểu thư lâu rồi, sau này đừng có chậm trễ như vậy nửa".

Đúng lúc này, Hạ Thâm từ phòng ngủ bên cạnh đi ra. Khi lướt qua người Quản gia Lý, anh ta cố gắng lấy khủy tay mình mà thúc mạnh vào vai bà ta, khiến cho Quản gia Lý mất đà mà lăn từ cầu thang xuống dưới phòng khách.

Lục Vãn Tình sợ hãi, sắc mặt trắng bạch lại khi chứng kiến cảnh tượng đó. Hạ Thâm quay lại nhìn cô, nhếch mép cười khẩy, thông thả đi xuống phòng khách.

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play