Gốc Khuất Hào Môn
Năm Lục Vãn Tình 8 tuổi, cha mẹ cô không may mắn qua đời trong một vụ tai nạn thảm khốc. Cô được người quen gửi vào một cô nhi viện. Trong một lần, Lão phu nhân của nhà họ Hạ đến viện cô nhi làm từ thiện. Cô vô tình té trước mắt bà, thấy cô xinh xắn đáng yêu, ánh mắt thơ ngây nhìn mình, lão phu của quyết định nhận cô nuôi cô.
Ban đầu, ý của bà chỉ là nhận nuôi cô như một đứa cháu gái bình thường. Nhưng sau hai năm, cả gia tộc họ Hạ quyết định nuôi dưỡng cô trở thành Thiếu phu nhân của Hạ gia, và người cô được gả là Đại thiếu gia Hạ Minh. Người sau này được gia tộc chọn làm người thừa kế.
Lục Vãn Tình không có ý định từ chối, vì lúc đó đối với cô, Hạ gia không chỉ là gia đình, mà còn là ân nhân đã cứu rỗi cuộc đời cô ra khỏi vũng bùn tăm tối.
Hạ Minh lớn hơn cô 8 tuổi, khi hay cô sẽ là vợ tương lai của mình. Anh không vui không buồn, cũng không phản ứng gì. Anh chỉ nhẹ nhìn Lục Vãn Tình lúc đó chỉ mới 10 tuổi nói :
" Vãn Tình, sau này lớn em sẽ là vợ tôi".
Cô im lặng, hai tay siết chặt khẽ gật đầu. Còn Hạ Thâm, anh ta chỉ lớn hơn cô 5 tuổi, im lặng ngồi trên ghế sofa ánh mắt sắc lạnh, nhếch mép mỉm cười nhìn cô chằm chằm. Trong ánh mắt ấy không hề có một chút ý tốt nào. Nhưng với Lục Vãn Tình lúc đó, hoàn toàn không hiểu ánh nhìn ấy của Hạ Thâm là như thế nào. Vì Hạ Thâm trong gia tộc nổi tiếng là một kẻ khác người, luôn ra tay ác độc hành hạ người làm. Nghe đến tên anh ta, không những cô sợ mà tất cả những người hầu trong Hạ gia điều sợ hãi anh ta.
Cứ thế trôi qua, Lục Vãn Tình được nhà họ Hạ nuôi dạy khắt khe để trở thành thiếu phu nhân. Từ lời ăn, tiếng nói luôn đúng phép tắc, chỉ cần Hạ Minh nói đúng, cô không được phép nói sai. Hạ Minh đi bên phải, nhất định cô không được đi sang trái. Nhất nhất điều nghe lời chồng, đó là quy tắc tối thượng của Hạ gia răn dạy cô.
Năm Lục Vãn Tình 18 sáu tuổi. Đêm đó, bầu trời xám xịt phủ một màu đen kịt. Mưa như trút nước xuống mặt đất. Những hạt mưa dày đặc, quất mạnh vào cửa kính thành từng hồi chan chát. Gió thổi ào ào qua khe cửa. Lục Vãn Tình đang ngủ ngon lành trong phòng mình, bất ngờ cô nghe tiếng mở cửa phòng vang lên.
Lục Vãn Tình giật mình, cô liền mở mắt nhìn ra phía cảnh cửa. Cô thấy một bóng dáng cao lớn của một người đàn ông, ban đầu cô còn tưởng là Hạ Minh , nhưng khi nhìn kỹ lại, cô mới nhận ra, người đó là Hạ Thâm. Sau ba năm gặp lại, cô vẫn sợ hãi anh ta như ngày đầu.
Hạ Thâm đang đứng đó, trên người anh ta chỉ quấn độc một chiếc khăn tắm màu trắng ngang hông, tóc còn ướt sũng, trên ngực còn vương những vệt nước dài chảy từng dòng.
Vô thức, Lục Vãn Tình ngồi bật dậy. Cô lùi về phía sau, cố tình hỏi lớn để cho người khác có thể nghe giọng mình:
" Hạ Thâm, anh đến đây làm gì? Đây không phải phòng anh, anh về cho".
Dứt lời, Lục Vãn Tình quay lại tìm kiếm chiếc điện thoại của mình nhầm mục đích gọi cho quản gia Lý lên để giải vay cho cô. Nhưng không cho cô có cơ hội gọi người cầu cứu, Hạ Thâm bước vào, anh ta đóng sầm cửa lại nhìn Lục Vãn Tình bằng ánh mắt sâu thẳm. Giọng anh ta cất lên lạnh lùng, sắc bén như dao cạo hỏi cô:
" Vãn Tình, nhiều năm như vậy rồi, em vẫn chấp nhận gả cho anh cả sao"
Thấy Hạ Thâm đang từng bước tiếng lại gần mình, hai tay Vãn Tình siết chặt lại, cô sợ hãi, run rẩy nhìn anh ta khẽ đáp
" Hạ Thâm, đó là chuyện đã được gia tộc định sẵn, và tôi là chị dâu của anh. Nên bây giờ anh về phòng mình đi, đừng làm mọi chuyện đi quá xa".
Thấy cô sợ hãi nhưng trong ánh mắt lại mang đầy sự cương quyết. Hạ Thâm khẽ cười lạnh, nhìn cô đang co người trên giường, anh ta hỏi:
" Em thật sự muốn gả cho anh cả hay chỉ là làm theo lời của Hạ gia".
Mặc dù tuy sợ Hạ Thâm, nhưng trước thái độ của anh ta. Cô tức giận quát lớn:
" Hạ Thâm cho dù ra bất cứ lý do gì thì tôi vẫn là chị dâu anh".
Updated 31 Episodes
Comments