3

"Ngươi---!"

Con sói đại ca trợn mắt, chưa kịp nói thêm lời nào thì một vệt máu đỏ đã lướt qua cổ. Thân hình hắn đổ rầm xuống, tắt thở ngay lập tức. Tả Khôn vẩy mạnh hắc kiếm, những giọt máu bẩn thỉu văng sạch khỏi lưỡi kiếm, chàng tra kiếm vào vỏ một cách gọn gàng.

Không gian trở lại vẻ tĩnh lặng của núi rừng. Tả Khôn tiến lại gần đống lá rách loang lổ vết máu mà lũ yêu sói vừa cào xới. Chàng dùng mũi giày gạt nhẹ những lớp là mục, cành cây gãy sang một bên.

Dưới lớp bùn đất ẩm ướt và lá nát, một vệt trắng muốt yếu ớt hiện ra.

Tả Khôn cúi người, hai đầu ngón tay khẽ gạt lớp cỏ cuối cùng. Đó là một con rắn trắng nhỏ xíu, thân mình chỉ dài chừng một thước, mỏng manh như một sợi dây thừng nhỏ. Nhưng tình trạng của nó vô cùng bi thảm, nó nằm im lìm, không chút động đậy, chỉ có phần bụng nhỏ là khẽ phập phồng một cách vô cùng yếu ớt, hơi thở mỏng manh như thể có thể tắt thở bất cứ lúc nào.

"Sinh vật nhỏ thế này mà là Thiêu yêu ngàn năm sao?"

Tả Khôn lẩm bẩm, trong mắt không có một chút ghê tởm hay bài xích thường thấy của con người đối với loài bò sát. Ngược lại, nhìn những vết thương chằng chịt do sấm sét và móng vuốt để lại trên thân hình nhỏ bé kia, lòng chàng dâng lên một sự rung động kỳ lạ từ sâu trong linh căn.

Chàng khẽ đưa bàn tay to lớn, chai sần vì quanh năm cầm binh khí xuống, nhẹ nhàng luồn dưới thân mình con rắn nhỏ, nhấc nó lên một cách cẩn thẩn như sợ rằng chỉ cần dùng chút lực là sẽ làm nó tan vỡ. Con rắn nằm gọn trong lòng bàn tay chàng, thân thể lạnh ngắc như băng, khẽ cuộn tròn lại theo bản năng khi tiếp xúc với hơi ấm từ da thịt con người.

"Yếu ớt đến mức này rồi sao?" Tả Khôn nhìn thấu qua lớp da rắn, cảm nhận được một viên nội đan rạn nứt đang thoi thóp bên trong:"Gặp được ta, coi như cái mạng này của ngươi chưa tận."

Chàng đứng thẳng người dậy, một tay giữ lấy con rắn nhỏ, tay kia rút chiếc khăn gấm màu xanh thẫm thêu chỉ vàng bên hông ra. Đây là chiếc khăn mẫu thân tự tay may cho chàng trước ngày ra trận. Tả Khôn cẩn thận bọc con rắn vào trong lớp gấm mềm mại, chừa lại một chút khoảng trống ở đầu để nó dễ bề hô hấp, sau đó đặt gọn gàng vào trong bọc ngực áo chiến bào ấm ấp.

Chàng sải bước nhanh ra khỏi khu rừng, bóng tối đã hoàn toàn nuốt chửng vạn vật.

Tại bìa rừng, Lục An và Tả Vũ vẫn đang cưỡi ngựa đứng chờ, năm vạn quân sĩ im phăng phắc như những bức tượng đá.

"Tam đệ! Đệ ra rồi." Tả Vũ thấy bóng đệ đệ liền reo lên, cưỡi ngựa tiến lại gần:"Sao rồi? Có con đại yêu nào không? Có cần ta cho quân vào san bằng cái góc rừng đó không?"

"Chỉ là vài con yêu sói bẩn thỉu tranh giành mồi, đệ đã xử lý rồi." Tả Khôn bật người nhảy lên lưng hắc mã, động tác có phần nhẹ nhàng hơn lúc đi để tránh va chạm vào bọc áo trước ngực.

Lục An tinh mắt, nhìn thấy những vệt máu đen chiến bào của Tả Khôn, liền hỏi:"Vương gia, ngài có bị thương không? Mùi yêu khí trên người ngài còn khá đậm."

"Không phải máu của ta." Tả Khôn nhàn nhạt đáp, tay phải vô thức che nhẹ trước ngực áo. Chàng nhìn về phía con đường lộ thênh thang dẫn về phía kinh thành, ánh mắt kiên định:"Lục An, truyền lệnh xuống dưới."

"Có thuộc hạ." Lục An ôm quyền.

"Toàn quân tăng tốc, không nghỉ đêm nay. Tốc hành hồi kinh."

"Tuân lệnh." Lục An quay ngựa, thét lớn vang vọng cả núi rừng:"Vương gia có lệnh! Toàn quân tốc hành hồi kinh. Không được chậm trễ."

Năm vạn đại quân lập tức chuyển động như một con rồng đen khổng lồ, tiếng bước chân rầm rập đạp tan cái lạnh lẽo của đêm tối biên ải, hướng thẳng về phía ánh đèn phồn hoa của Tả phủ tại kinh thành Đại Việt Triều. Trong lồng ngực ấm áp của Tả Khôn, con bạch xà nhỏ vẫn nhắm nghiền đôi mắt, vô thức rúc sâu hơn vào lớp khăn gấm thêu chỉ vàng.

Sau một ngày đường hành quân về kinh thành.

Đông viện của Tả phủ nằm im lìm dưới màn đêm sâu thẳm của Kinh Thành. Những đốm lửa leo lét từ dãy đèn dầu treo dọc hành lang chỉ đủ để soi rõ những hạt sương đêm đang lảng bảng bay. Khác với vè náo nhiệt chào đón đoàn quân chiến thắng vào tiền viện, nơi này tĩnh mịch đến độ nghe rõ cả tiếng mộc miên rơi rụng ngoài sân.

*Cạch!*

Tả Khôn đẩy cửa bước vào thư phòng. Chàng còn nguyên bộ chiến bào loang lổ vết máu, chiếc mũ giáp nặng nề được đặt vội xuống chiếc bàn gỗ tử đàn. Thân hình cao lớn, vạm vỡ của vị chiến thần vương bao trùm lấy một góc phòng. Nhưng động tác khi chàng đưa tay vào bọc ngực áo lại vô cùng cẩn trọng, chậm rãi.

Chàng nhẹ nhàng đặt chiếc khăn gấm màu xanh thẫm xuống bàn. Lớp lụa mở ra, lộ ra thân hình nhỏ bé, thoi thóp của con bạch xà dài chừng một thước. Dưới ánh đèn dầu chập chờn, những vết vảy rách nát, rỉ máu trông càng thêm phần thê thảm.

"Vương gia! Thuộc hạ mang thuốc đến rồi."

Lục An hớt hải đẩy cửa bước vào, trên tay là một hộp gỗ bằng mun đen. Anh vừa thở dốc vừa nói:"Đây là tuyết sâm linh cơ tán, loại thuốc trị thương hạng nhất của quân đội do thái y viện đặc chế cho các tướng lĩnh sa trường. Bất luận là vết đao chém hay bỏng lửa, chỉ cần còn một hơi thở là có thể liền da thịt."

"Đưa đây." Tả Khôn không ngẩng đầu, tay phải gạt bớt chồng công văn sang một bên để lấy chỗ trống.

Lục An vội vàng mở hộp gỗ, dâng lọ thuốc ngọc bích lên, nhưng khi ánh mắt anh chạm phải sinh vật nhỏ bé đang nằm bất động trên bàn, anh bất giác khựng lại, da mặt co rút:"Vương gia...ngài bắt toàn quân tốc hành hồi kinh, không nghỉ nủa đêm, là vì...vì muốn cứu con rắn này sao?"

"Ngậm miệng." Tả Khôn nhàn nhạt thốt ra hai chữ, thanh âm trầm thấp chứa đựng uy nghiêm không thể chối cãi. Chàng đón lấy lọ thuốc, rút nút bần, một mùi dược hương nồng đậm xen lẫn vị thanh mát lập tức lan tỏa trong không khí, lấn át đi mùi tanh ngọt của máu rắn.

Hot

Comments

დᯓᡣ𐭩ßạͼɧɖươɳɡ2ƙᯓᡣ𐭩

დᯓᡣ𐭩ßạͼɧɖươɳɡ2ƙᯓᡣ𐭩

hóng

2026-08-03

1

Toàn bộ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play