Từng có một câu nói rất hay “Lời hứa của một người giống như dự báo thời tiết vậy nói thay đổi liền thay đổi, luôn khiến người khác phải dầm mưa.”
Xong việc ở cửa hàng bọn họ kéo nhau đến Hoả Viện để dùng bữa, Mạc Tử Anh mang đến một chiếc bánh kem chúc mừng sinh nhật cô. Chu Ý Nhi trong lòng cô bất chợt thoải mái vô cùng, dường như khi ở cùng bọn họ cô vẫn như trẻ con làm những điều mình thích đượ bọn họ chiều chuộng lên tận mây xanh.
Chuyện sẽ chẳng có gì đáng nói, đến khi Chu Ý Nhi ra ngoài nghe điện thoại của Lão Chu nhà cô thì cả cơ thể trở nên run rẩy.
Là Phương Khải Trạch, anh đi cùng An Kỳ Nghi trái tim cô đập nhanh như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, cảm giác khó thở truyền đến cô nhanh chóng xoay người bỏ chạy ngược lại vào trong phòng ăn.
Chỉ có thể vừa run rẩy vừa nhắn cho Lão Chu rằng hôm nay mình sẽ về nhà.
Nhìn thấy sắc mặt cô không tốt mọi người còn cho rằng do cô ăn không tiêu một trong những món trên bàn. Thẩm Thư Dương nhìn cô đưa tay đặt lên trán cô rồi đặt tay lên trán mình sợ cô bị sốt.
Lâm Tân Hạo trong lòng cứ như lửa đốt, nhìn thấy cô không khoẻ anh ta liền lên tiếng: “Hay là đến bệnh viện có được không? A Chu cậu thấy không khoẻ ở đâu nói cho bọn mình biết đi.” Là hỏi ý cô chứ không ép buộc cô, vì Lâm Tân Hạo biết cô rất ghét mùi bệnh viện.
Trước đây đi học chỉ cần nghe nhắc đến bệnh viện Chu Ý Nhi đã nhăn mặt khó chịu rồi, bệnh thế nào cũng thà về nhà truyền dịch nhất quyết không ở lại bệnh viện. Cô còn nói thứ cô ghét nhất chính là mùi thuốc khử trùng ở bệnh viện.
Cô nhìn mọi người lắc đầu: “Mình không sao, chỉ là vừa rồi có chút buồn nôn bây giờ thì hết rồi.”
Mạc Tử Anh lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, cô nàng xoay bàn đưa những món ăn sống sang một bên, đưa đến trước mặt cô là bát súp, ăn đồ nóng sẽ thoải mái hơn nếu đã cảm thấy buồn nôn còn ăn đồ sống thì không tốt chút nào.
Cho dù bản thân bất an đến mức lòng dạ cồn cào cô vẫn gồng mình vui vẻ đến khi Lão Chu cho tài xế của Chu Gia đến đón cô. Chu Ý Nhi thanh toán toàn bộ bữa ăn xem như lời cảm ơn, cô cũng vui vẻ lấy chiếc bánh kem mà Mạc Tử Anh tặng mình về, cô nói đây là quà sinh nhật của mình nên phải trân trọng mang về nhà.
Ba người họ cũng bật cười tính khí của cô là như thế chỉ cần là món quà được người khác tặng cô trân trọng đến mức ngay cả vỏ hộp cũng không nở vứt đi.
Phương Khải Trạch không hề biết cô đến đây cũng không nhìn thấy cô và cũng chẳng nhận ra sau cuộc gọi lúc sáng cô chẳng gọi cho anh cũng chẳng nhắn cho anh một lời nào.
Chiếc điện thoại im lặng bất thường anh lại cảm thấy thoải mái một cách bình thường, để đón An Kỳ Nghi quay về mà đám người bọn họ ai cũng họp mặt, rất đông bạn bè.
Trong đó còn có một người phụ nữ khác là bạn của An Kỳ Nghi, cô ta nhìn anh sau đó liếc nhìn An Kỳ Nghi rồi lên tiếng: “Tiểu Kỳ Kỳ cậu thích thật đấy, hôm nay Khải Trạch còn bỏ cả công việc để đến đón cậu đấy. Cậu ấy lúc nào cũng ưu tiên cậu.”
“Cậu đừng đùa nữa, mình chỉ là không biết nhờ ai nên mới nhờ anh ấy mà thôi.” An Kỳ Nghi vừa muốn thừa nhận vừa muốn né tránh.
Anh ngồi cạnh cô ta cũng không lên tiếng nói gì, chỉ nhàn nhạt quan sát người con gái bên cạnh, có chút thay đổi rồi nhưng vẫn khiến trái tim anh có chút dao động là vì người từng quen biết lâu ngày gặp lại hay là vì bao nhiêu năm qua anh vẫn thấy có lỗi với An Kỳ Nghi?
Bọn họ hết nhắc lại chuyện cũ lại trêu chọc Phương Khải Trạch và An Kỳ Nghi chỉ riêng Hứa Từ Vũ là không hùa theo cuộc trò truyện bởi vì bạn gái anh ta là Thẩm Thư Dương đấy, cô ấy mà biết sẽ xé xác anh ta mất.
Hơn nữa rõ ràng An Kỳ Nghi vừa ly hôn cũng biết Phương Khải Trạch đã kết hôn còn cố tình làm thế này thì quả thật cũng chẳng tốt lành gì.
Nửa tiếng sau Lâm Tân Hạo đi lấy xe, Mạc Tử Anh và Thẩm Thư Dương đợi ở sảnh.
Không ngờ lại cùng lúc với đám người Phương Khải Trạch cũng ra về, ánh mắt Thẩm Thư Dương quét qua người Hứa Từ Vũ trước sau lại nhìn sang An Kỳ Nghi đứng bên cạnh anh mà nhếch mép cười nhạt.
Đúng là cặn bã như nhau.
Hứa Từ Vũ nhìn thấy cô thì bất ngờ: “Thư Dương sao em lại ở đây?”
“Anh thì được tôi thì không được sao?” Cô nàng không vui vẻ nhìn Hứa Từ Vũ.
Phương Khải Trạch tất nhiên là biết đây là bạn của Chu Ý Nhi nhưng không thấy cô ở đây thì chẳng hiểu sao anh lại thở phào nhẹ nhõm, như thể làm chuyện xấu sợ bị phát hiện.
“Em đừng giận, vừa rồi là anh không gọi được cho em với lại bọn anh chỉ là họp mặt bạn bè thôi.”
Thẩm Thư Dương gật gù, nhìn sắc mặt của bạn trai mình là cô biết anh chắc chắn biết cô ghét An Kỳ Nghi nên sẽ không tiếp xúc với cô ta.
Cô nàng nhìn sang Phương Khải Trạch rồi nhìn lại bạn trai mình: “Hôm nay là sinh nhật của Tiểu Chu, bọn tôi đến đây dùng bữa. Anh Khải Trạch không lẽ không biết hôm nay là sinh nhật của cậu ấy sao?”
“À anh làm sao mà nhớ được, người trong lòng ở ngay bên cạnh kia mà. Trời có sập anh còn không nhớ được việc phải đỡ cho vợ mình.”
An Kỳ Nghi chưa kịp để anh trả lời, cô ta đã lên tiếng đáp lại cô nàng: “Cô đừng ăn nói lung tung, bọn tôi chỉ là bạn bè mà thôi.”
“Có phải là bạn bè hay không lương tâm chị tự biết làm sao tôi biết được, tôi không phải loại người như chị nên sẽ không biết được đâu.” Thư Dương bật cười vẻ mặt mỉa mai rất rõ, không hề che giấu đi sự ghét bỏ của mình.
Cô ta cắn chặt môi không nói thêm lời nào.
Lâm Tân Hạo lái xe đến, Mạc Tử Anh lúc này mới nhìn cô ta: “Lương tâm rách nát thì cuộc đời cũng chỉ là chấp vá mà thôi, người như chị trời mưa đừng ra đường nhé.”
Nói xong Mạc Tử Anh và Thẩm Thư Dương lên xe để Lâm Tân Hạo đưa về.
Chỉ có Phương Khải Trạch là ngỡ ngàng bất động sau khi nghe lời bạn của cô nói, cô đã đến đây? Hôm nay là sinh nhật của cô, cô có nhìn thấy anh không? Trong lòng đột nhiên dâng lên cảm giác sợ hãi.
Anh quay sang nhìn An Kỳ Nghi: “Mình bảo thư ký đưa cậu về, mình phải đi trước đây.”
Còn không để An Kỳ Nghi đáp lại anh đã vội vã chạy đi mất.
Phương Khải Trạch điện thoại ấn gọi cho cô nhưng không ai nhấc máy, màng hình cứ hiện lên kết nối rồi lại ngắt. Chắc chắn Ý Nhi đã nhìn thấy rồi, nếu không cô sẽ không nhấc điện thoại thế này.
Updated 26 Episodes
Comments
So Lucky I🌟
Người ta vẫn luôn nói rằng: tình cảm không có được mới là thứ tình đẹp nhất, người không có được mới chính là người khiến ta tiếc nuối nhất. Nhưng cũng có người nói rằng: người bên gối mới là người trong tim. Người ở ngay bên cạnh mới là người đáng trân trọng đáng để yêu thương. Không phải người cũ nào cũng tốt đẹp bởi vì cái tốt đẹp đấy chỉ dừng lại ở quá khứ chưa có được, còn ở hiện tại thì nó đã nát rồi.
2026-07-19
2
Tuong Vy
Ghét thật nha ê. Chồng mà như này dù yêu thế nào cũng phải suy nghĩ lại, làm ơn hãy yêu thương mình nhiều hơn phụ nữ ạ. Đến tình cảm mà anh ta còn không phân biệt được thế nào là tình cũ thế nào là vợ thì dẹp. Rất có vấn đề, chỉ thương Nu9 thật. Đúng là người bên gối hay là người trong tim?
2026-07-19
1
So Lucky I🌟
Thư Dương nói hay lắm, như này mới thực là bạn nè. Lương tâm rách nát thì cuộc đời cũng chỉ chắp vá mà thôi, trà xanh nhớ đừng ra đường khi trời mưa đó. Vì người vs trà ko phải đồng loại nên sao đánh đồng được, ruột trà sao hiểu lòng người 🙄
2026-07-19
2