Đêm đầu tiên hắn trở về nhà họ Giang.
Bữa tối đầu tiên trôi qua trong bầu không khí gượng gạo đến ngột thở. Cậu cúi đầu ăn từng hạt cơm trong bát, tai nghe ba mẹ không ngớt lời hỏi han, gắp thức ăn đầy ắp vào bát của hắn. Hắn ngoan ngoãn ăn hết, thỉnh thoảng lại tỏ ra vẻ rụt rè, khiến ba mẹ Giang càng thêm xót xa.
"Anh ta không có tay sao? ăn mà cũng phải cần người khác gắp cho". Giang Dực Quân nhìn hắn, ánh mắt đầy ghét bỏ.
Ba Giang đặt tờ báo xuống bàn, trầm giọng nói: "không được vô lễ, Dục Minh là anh ruột của con".
"Anh ruột thì đã sao, con chỉ thừa nhận mỗi anh Thần là anh của con". Cậu nhóc hất mặt kiêu ngạo đáp.
Bầu không khí trên bàn ăn lập tức đông cứng lại.
Lời nói của Giang Dực Quân như một gáo nước lạnh dội thẳng vào những nỗ lực muốn hàn gắn của ba mẹ Giang.
Giang Dực Thần đang ngồi im lặng bên cạnh khẽ cứng đờ người, đôi đũa trên tay siết chặt lại. Cậu chợt ngẩng đầu lên, gương mặt lộ rõ vẻ ôn hòa nhưng ánh mắt đầy nghiêm nghị nhìn cậu nhóc bướng bỉnh trước mặt: "Dực Quân, Dục Minh là anh ruột của em mới trở về, không được nói những lời như thế, mau xin lỗi em ấy đi."
Giang Dực Quân hừ lạnh một tiếng, quay mặt đi chỗ khác, hoàn toàn không có ý định nhận lỗi. Cậu ta bất mãn vì người anh trai hoàn hảo, dịu dàng như Giang Dực Thần bỗng nhiên biến thành anh trai nuôi, một người anh luôn yêu thương dịu dàng cậu ta lại bị đẩy ra rìa, chỉ vì một kẻ quê mùa cùng huyết thống vừa được đón về, Giang Dực Quân hoàn toàn không chấp nhận.
Trong khi đó, Giang Dục Minh nhân vật chính của sự chỉ trích vẫn đang cúi đầu. Đôi mắt hắn khẽ chớp, che giấu đi một tia lạnh lẽo nơi đáy mắt, sát ý đó thoáng lướt qua rất nhanh. Nhưng khi ngẩng mặt lên nhìn ba mẹ Giang, ánh mắt ấy đã lập tức đổi thành vẻ hoảng hốt, rụt rè và đầy tủi thân. Hắn run run đặt bát xuống, nhỏ giọng nói: "Ba, mẹ... em trai nói đúng ạ. Con tự làm được, ba mẹ đừng gắp cho con nữa. Con... con không muốn vì con mà mọi người lại cãi nhau."
Nhìn dáng vẻ cam chịu, hiểu chuyện đến đau lòng của đứa con ruột lưu lạc bên ngoài, trái tim mẹ Giang như thắt lại. Bà lập tức quay sang lườm Giang Dực Quân, giọng run lên vì tức giận: "Con im miệng ngay cho mẹ, Nếu con còn thái độ đó thì lên phòng tự kiểm điểm lại bản thân mình đi".
"Đi thì đi, Con cũng chẳng nuốt trôi nổi cái bữa cơm này". Giang Dực Quân đập mạnh đôi đũa xuống bàn phát ra một tiếng cạch chói tai, sau đó đứng bật dậy hậm hực bỏ đi lên lầu.
Không khí phòng ăn bỗng rơi vào khoảng lặng chết chóc. Mẹ Giang lồng ngực phập phồng vì tức giận, vừa đau lòng vừa bất lực nhìn theo đứa con trai út được nuông chiều sinh hư. Ba Giang thở dài một tiếng đầy mệt mỏi, xoa xoa thái dương, nếp nhăn trên trán như hằn sâu hơn.
Giang Dực Thần thấy vậy liền buông đũa, khẽ dịch ghế lại gần mẹ Giang, nhẹ nhàng vỗ về tấm lưng đang run lên của bà.
"Mẹ, mẹ bớt giận. Dực Quân còn nhỏ, tính tình lại bốc đồng, từ từ rồi em ấy sẽ hiểu thôi ạ, cũng tại con, nếu không có chuyện bế nhằm năm đó, thì mọi chuyện cũng không thành ra thế này". Cậu cụp mi xuống, giọng nói đầy tự trách.
"Tiểu Thần, đó không phải là lỗi của con, nên đừng tự trách." Ba Giang ngắt lời, giọng điệu đối với Giang Dực Thần vẫn tràn ngập sự yêu thương và che chở của mười mấy năm nuôi nấng.
Chứng kiến màn gia đình ba người ấm áp ngay trước mắt, Giang Dục Minh vẫn giữ nguyên vẻ khép nép, sợ sệt. Hắn thu mình lại trên chiếc ghế da sang trọng, đôi bàn tay gầy gò đan chặt vào nhau dưới gầm bàn. Nhưng ở góc độ mà không ai nhìn thấy, khóe môi hắn khẽ nhếch lên một độ cong cực kỳ vi diệu.
Diễn giỏi lắm. Hắn thầm nghĩ, ánh mắt lướt qua gương mặt thánh thiện, ôn nhu của Giang Dực Thần.
Một kẻ chiếm chỗ hơn mười mấy năm trời, chỉ bằng vài câu ba hoa đã có thể gạt phăng sự thô lỗ của Giang Dực Quân thành sự bốc đồng, lại còn khéo léo đóng vai người bị hại để nhận thêm sự thương hại của ba mẹ Giang. Quả là một đối thủ thú vị.
Mẹ Giang lúc này mới sực nhớ đến đứa con ruột tội nghiệp đang ngồi trơ trọi. Bà lập tức gạt tay Giang Dực Thần ra, xót xa xoay sang nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của Giang Dục Minh:
"Dục Minh, con đừng để bụng lời thằng bé nói. Nó bị chúng ta chiều hư rồi, qua vài ngày nữa là sẽ ổn thôi". Bà vừa nói vừa múc một bát canh, đưa sang cho hắn.
"Tất cả đều tại con, con không nên trở về khiến mọi người khó xử, và khiến em trai không vui". Giang Dục Minh tỏ vẻ hiểu chuyện, khẽ nở một nụ cười chua chát, rụt rè nhận lấy bát canh đầy biết ơn từ tay mẹ Giang.
"Nói bậy bạ cái gì thế, nếu đã trở về thì đều là người nhà họ Giang, không ai có quyền đuổi con đi, nên sau này đừng nghĩ như thế nữa". Ba Giang lên tiếng nghiêm nghị nói.
"Vâng ạ". Hắn khẽ cụp mi xuống, húp một ngụm canh nhỏ, hơi nóng của làn khói che mờ đi đôi mắt sâu thẳm. Trò chơi gia đình này, hắn sẽ từ từ chơi cùng họ. Những gì thuộc về hắn, hắn sẽ lấy lại, còn những kẻ không thuộc về cái nhà này, hắn sẽ khiến chúng phải trả giá thích đáng.
Updated 27 Episodes
Comments
Anonymous
🙃 tính ra, Nếu theo góc nhìn của em trai thì việc mà cũng có thể họ chấp nhận được, tiểu nhân người anh trai sống bên mình bao nhiêu năm, từ nhỏ đến lớn🙃🙃, tự nhiên cha mẹ mình lừa một đứa con trai khác về rồi Bảo đứa con trai ấy mới là anh ruột của mình, Còn người anh trai sống với mình mười mấy năm chỉ là giả thôi, ai mà chấp nhận được chứ
2026-08-08
1
ᴋʜôɴɢ ᴅᴀɴʜ ᴋʜôɴɢ ᴘʜậɴ
má t nhìn mà cái mỏ t nó giựt giựt:)) t tức ghê á tr, hận khg thể xuyên qua mh đấm cho mấy cái
2026-07-21
1
Anonymous
hỏi cái, nam9 là thiếu gia giả hả
2026-08-08
0