Những ngày sau đó, mọi thứ trôi qua rất yên bình, ngoài Dực Quân hay tỏ thái độ khó chịu, thì gần như rất yên ổn.
Cho đến khi ba mẹ Giang tổ chức buổi tiệc ra mắt, công bố thân phận của hắn trong giới thượng lưu.
Buổi tiệc tối hôm đó được tổ chức tại khách sạn năm sao sang trọng bậc nhất thành phố. Giới kinh doanh, truyền thông và các gia tộc lớn đều có mặt đầy đủ, ai nấy đều tò mò về vị thiếu gia thật vừa được nhà họ Giang tìm về sau nhiều năm lưu lạc kia, trông sẽ như thế nào.
Dục Minh khoác lên người bộ vest cao cấp do chính tay mẹ Giang chọn. Dù bộ trang phục được cắt may tỉ mỉ, hắn vẫn cố tình giữ dáng vẻ hơi thu mình, vai hơi co lại, ánh mắt tràn ngập sự sợ hãi và lo lắng giữa ánh đèn pha lê lộng lẫy và tiếng ly tách va vào nhau. Hắn đóng trọn vai một đứa trẻ rụt rè quê mùa, lần đầu bước vào giới thương lưu.
"Dục Minh, đừng sợ. Có ba mẹ ở đây." Mẹ Giang dịu dàng nắm lấy tay hắn, ánh mắt tràn ngập sự thương xót.
Đúng tám giờ tối, ba Giang đứng trên bục phát biểu, dõng dạc giới thiệu hắn với toàn thể quan khách: "Hôm nay, tôi xin chính thức giới thiệu với mọi người, đây là Giang Dục Minh con trai ruột vừa tìm về của chúng tôi, hy vọng mọi người sẽ chiếu cố nhiều hơn".
Những tiếng vỗ tay vang lên, xen lẫn những ánh mắt soi moi, thì thầm từ phía dưới.
Trong góc khuất của khán phòng, Giang Dực Quân đứng khoanh tay, mặt hậm hực không che giấu được sự bất mãn, cậu nhóc lầm bầm với mấy đứa bạn thân: "Thật là quê mùa".
Cùng lúc đó, Giang Dực Thần đứng ngay cạnh ba mẹ Giang, gương mặt vẫn nở một nụ cười chuẩn mực, ôn nhu như ngọc. Cậu tiến lại gần, nhẹ nhàng đưa ly nước ép cho Dục Minh, cất giọng đầy chân thành: "Chúc mừng em, Dục Minh. Từ hôm nay em đã chính thức trở thành người nhà họ Giang."
Thế nhưng, Giang Dục Minh nhìn nụ cười ấm áp như ánh mặt trời của Dực Thần thì trong lòng lại trào dâng một cảm giác khó chịu và đố kỵ tột cùng. Hắn giả vờ run rẩy đón lấy ly nước, đôi mắt chớp chớp tỏ vẻ sợ hãi và cảm động: "Em... em cảm ơn anh . Anh thật tốt".
Hắn cúi gập đầu, che đi ánh mắt lạnh lẽo và sâu hun hút nơi đáy mắt. Đối với một kẻ đầy tính toán và tâm cơ như Dục Minh, sự tốt đẹp không chút tì vết của Giang Dực Thần không khiến hắn cảm kích, mà ngược lại càng làm hắn khao khát muốn kéo người anh trai hoàn hảo này xuống từ trên đài cao.
"Anh Thần". Bỗng một giọng nói trong trẻo ngọt ngào vang lên, thanh ảnh đột nhiên chạy đến chỗ cậu.
Cậu quay người lại, đặt vội ly nước trong tay xuống bàn, vô thức đưa tay ra đỡ lấy ôm đối phương vào lòng: "Cẩn thận".
"Sao anh không đến đón em?". Cậu thiếu niên tỏ vẻ giận dỗi nói.
"Không phải do ba mẹ em nói sẽ đưa em đến cùng sao?". Dực Thần nhẹ giọng giải thích.
"Em không biết, anh phải bồi thường cho em". Cậu thiếu niên chu chu môi ngữ khí có chút ngang ngược nói.
"Em muốn bồi thường thế nào?". Cậu tỏ vẻ nghi hoặc hỏi.
"Ngày mai anh phải cùng em đến trung tâm mua sắm, sau đó còn phải đi xem phim, đi dạo".
"Được, Yến Thanh nhà chúng ta muốn gì anh cũng đồng ý". Cậu ánh mắt dịu dàng đầy nuông chiều, thở dài bất lực trước sự hoạt bát đáng yêu của người trong lòng.
"Coi như anh còn có lương tâm". Lúc này cậu ta mới chợt nhìn thấy người đang đứng bên cạnh Giang Dực Thần.
"Anh là cái người vừa tìm về của bác trai bác gái?". Diệp Yến Thanh từ trong lòng cậu bước ra, nhìn hắn từ trên xuống dưới đánh giá một lượt.
Dục Minh bị câu hỏi của đối phương làm cho giật mình, ánh mắt hiện rõ vẻ hoảng loạn như một chú thỏ con bị đe dọa. Hắn vội nắm lấy một gốc áo vest của cậu, rụt rè trốn sau lưng Dực Thần giọng run run lắp bắp nói: "là...là tôi".
Diệp Yến Thanh nhìn dáng vẻ của hắn ta, trong lòng vô cùng khó chịu, mà lớn tiếng quát: "tôi chỉ hỏi anh có phải là người vừa tìm về kia hay không, tôi cũng không có ăn thịt hay đánh mắng anh, anh run rẩy như vậy làm gì?".
"Xin..xin lỗi". Hắn vẫn là dáng vẻ rụt rè sợ hãi ấy.
Phản ứng bất ngờ của Dục Minh lập tức thu hút ánh nhìn của những vị khách đứng gần đó. Ba Giang nhíu mày quay lại, giọng trầm xuống: "Có chuyện gì vậy?"
"Không có gì đâu ạ, chắc là do em ấy lần đầu đến nơi đông người nên còn hơi hoảng sợ thôi ạ." Dực Thần vội lên tiếng giải thích.
"Đúng... đúng vậy ạ, con chỉ hơi có chút không quen thôi ạ, không liên quan đến cậu ấy đâu ạ." Dục Minh cúi gập đầu nhỏ giọng giải thích, dáng vẻ nhẫn nhịn đến đáng thương.
Diệp Yến Thanh bị hắn chọc cho tức cười, rõ ràng cậu ta chỉ hỏi một câu, bây giờ lại như cậu ta đang bắt nạn hắn.
"Yến Thanh, em đừng để bụng, Dục Minh vừa trở về còn chưa quen, sau này có lẽ sẽ tốt hơn". Cậu vội lên tiếng hòa giải.
Diệp Yến Thanh hừ lạnh một tiếng, khoanh tay quay mặt đi chỗ khác. Dù trong lòng đầy rẫy sự bất bình trước dáng vẻ cố tình diễn sâu của Dục Minh, nhưng vì mặt mũi của Dực Thần và ba mẹ Giang, Yến Thanh đành nuốt giận vào trong.
Yến Thanh siết nhẹ lấy tay Dực Thần, nhỏ giọng cựa quậy: "Hừ, em chẳng buồn chấp nhặt với anh ta. Anh Thần, mình ra chỗ kia ăn ít bánh ngọt đi, ở đây ngột ngạt chết đi được."
Cậu ta vừa nói vừa nắm lấy tay cậu kéo đi.
Dực Thần quay sang nhìn Dục Minh với ánh mắt đầy áy náy. Cậu nhẹ giọng dịu dàng dặn dò: "Dục Minh, em cứ tự nhiên muốn ăn gì thì cứ lấy. Nếu mệt thì nói với ba mẹ một tiếng rồi lên phòng nghỉ ngơi, anh phải đi cùng em ấy rồi".
"Anh cứ đi đi ạ". Hắn mỉm cười nhìn cậu ngoan ngoãn đáp.
Nhưng khi bóng lưng cậu vừa xa khuất, đôi mắt sáng cụp xuống, dưới hàng mi dài rủ xuống che khuất tầm mắt, đôi mắt của Dục Minh hoàn toàn là một khoảng tối sâu thẳm, không một tia gợn sóng.
Updated 27 Episodes
Comments
LỤC TỬ ANH
giống chồng nhỏ dỗ dành vợ
2026-07-21
2
ホアン・イエン・ニ
yêu shop hihi,tặng 1 vote,thích shop từ bộ các đại phản diện nghe được tiếng lòng rrrr😋🫶
2026-07-22
1
leloc
Yên đc ngày một nhưng ko đc ngày hai đâu...😇
2026-07-21
1