Ngục Tù Danh Vọng

Ngục Tù Danh Vọng

Chương 1 Trở Về

Trước cổng căn biệt thự xa hoa, một nhóm người làm được xếp thành một hàng, ai nấy đều đứng nghiêm trang chỉnh tề, người đứng đầu là quản gia, họ đứng yên, như đang đợi ai đó.

Bỗng một chiếc ôtô đen dừng lại ngay trước mặt họ, cánh cửa mở ra, một thiếu niên bước xuống trước, theo sau là vợ chồng Giang gia cũng lần lượt bước ra.

Cậu đứng bên cạnh quản gia, nhìn thấy họ đã trở về, liền mỉm cười niềm nở quan tâm hỏi: "ba mẹ mọi người đã về, đi đường có mệt lắm không? còn người này chắc là em trai vừa tìm về?". Giang Dực Thần nhìn sang người thiếu niên nhẹ giọng hỏi.

Người thiếu niên nhìn cậu, đột nhiên tiến lên một bước, mỉm cười hiền hòa đáp: "vâng, anh trai".

Cậu có chút lúng túng trước cách gọi này của hắn. Hơn nữa cậu cảm thấy rùng mình khi đối diện với gương mặt vô hại và nụ cười ôn hòa ấy của hắn.

"Được rồi, vào trong rồi nói". Ba Giang lúc này cũng lên tiếng.

Sau lời nói ấy, tất cả đều nối gót theo sau bước vào trong.

Hắn trên người mặc bộ quần áo cũ kỹ đã bạc màu vì giặt quá nhiều lần, trên vai còn đang mang một chiếc balo rẻ tiền, hoàn toàn lạc lõng trong giữa căn biệt thự xa hoa và rộng lớn.

Bước vào phòng khách xa hoa lộng lẫy, ánh đèn chùm pha lê chiếu xuống sàn đá cẩm thạch sáng loáng như gương. Người thiếu niên có chút rụt rè dịch bước, đôi giày sờn rách của hắn như thể lo sợ sẽ làm bẩn mặt sàn.

​Mẹ Giang nhìn thấy dáng vẻ của hắn, có chút đau lòng mà nắm lấy tay cậu thiếu niên kéo ngồi xuống ghế sofa, ánh mắt lộ rõ vẻ xót xa xen lẫn áy náy: "Từ nay về sau, đây sẽ là nhà của con, Không ai có thể làm tổn thương con được nữa."

"Thật..sao ạ". Hắn nhìn bà, ánh mắt tỏ ra sự vui mừng đầy hy vọng.

​​Mẹ Giang nghe câu hỏi ấy, tay đang nắm lấy tay hắn khẽ run lên, sống mũi cũng hơi cay cay, bà gật đầu lia lịa, sau đó ôm lấy đôi vai gầy gò của hắn vào lòng: "Thật chứ, con là con trai ruột của mẹ. Mười mấy năm qua con đã chịu khổ nhiều rồi."

​Trong lúc hai mẹ con đang chìm trong bầu không khí xúc động, cậu vẫn đứng bất động bên cạnh ghế sofa. Ánh mắt cậu dời từ cái ôm của mẹ Giang xuống gương mặt đang gục vào vai bà của hắn. Từ góc độ của cậu, nụ cười hiền hòa lúc nãy của hắn đã biến mất, thay vào đó là một ánh nhìn trống rỗng, lạnh lẽo đến gai người. Hắn khẽ ngước mắt lên, chạm thẳng vào ánh mắt đang dò xét của cậu.

​Trong một khoảnh khắc rất ngắn, khóe môi hắn khẽ nhếch lên, một độ cong cực nhỏ, nếu không để ý đến sẽ không thể nhìn thấy rõ, nụ cười ấy như đang khiêu khích thách thức cậu.

Mình vừa hoa mắt rồi sao? sao lại nhìn thấy ánh mắt đầy ác ý từ cậu ta khi nhìn mình. Dực Thần trong lòng không khỏi nghi hoặc.

 ​"Dực Thần, con đứng ngây ngốc ra đó làm gì?" Tiếng của ba Giang cắt ngang dòng suy nghĩ của cậu, ông ngồi xuống chiếc ghế đơn đối diện, thở dài một tiếng rồi bảo: "đây là em trai con, tên Giang Dục Minh. Từ nay về sau hai đứa phải chung sống hòa thuận, Dục Minh mới trở về còn chưa quen, con phải giúp đỡ em con nhiều hơn."

​Cậu cố nở một nụ cười trên môi, nhẹ giọng đáp: "Vâng, thưa ba."

​Cậu nhìn hắn, người em trai mang danh nghĩa vừa tìm về đang dùng dáng vẻ đơn độc yếu đuối nhìn mình. Cảm giác bất an trong lòng cậu càng lúc càng phóng đại. Người này, rốt cuộc là sói đội lốt cừu, hay thực sự chỉ là một đứa trẻ tội nghiệp?.

"Anh trai là Alpha sao ạ?". Hắn nhìn cậu, đột nhiên lên tiếng hỏi.

Cậu khẽ gật đầu, giọng nói ôn hòa đáp lời: "ừm tôi là Alpha, sau em vẫn còn một người nữa, nhưng em ấy là Omega".

Hắn tỏ vẻ bất ngờ kinh ngạc hỏi: "là ai vậy ạ?".

"Giang Dực Quân, em trai út của chúng ta, em ấy đang học ở trường, chắc cũng sắp trở về rồi". Cậu vừa giải thích vừa nhìn xuống xem giờ trên đồng hồ đang mang ở cổ tay.

"Vậy chắc anh rất giỏi nhỉ, em nghe người khác nói Alpha như anh rất có tiếng nói trong xã hội". Hắn ánh mắt đầy ngưỡng mộ nhìn cậu.

Đối diện với ánh mắt đó, cậu có chút không tự nhiên, khẽ đáp: "cũng không đến mức đó, hơn nữa em cũng là Alpha mà, không cần phải ngưỡng mộ như thế".

"Được rồi, những chuyện đó hãy nói sau, Dực Thần con dẫn Dục Minh về phòng nghỉ ngơi trước đi". Ba Giang phất tay nói với cậu.

"Vâng". Cậu quay sang nói với hắn: "đi thôi, tôi dẫn em lên phòng nghỉ ngơi".

Hắn đứng dậy, đi theo phía sau cậu lên lầu, đi đến tầng hai, cậu chỉ vào căn phòng trước mặt: "đây là phòng của em".

Hắn mở cửa phòng bước vào, hắn đảo mắt nhìn căn phòng một lượt, rồi lại nhìn cậu ngây ngô hỏi: "vậy còn phòng của anh ở đâu ạ?".

"Tôi ở phòng đối diện".

"Vâng ạ, sau này nhờ anh chiếu cố". Hắn mỉm cười ôn hòa nói.

"Em nghỉ ngơi đi". Đối diện với sự ngoan ngoan lễ phép của hắn, không hiểu sao lại khiến cậu có chút bất an.

Dục Minh nhìn bóng lưng cậu quay đi, hắn đóng sầm của lại, cánh cửa vừa đóng, nụ cười trên môi cũng dần tắt đi, thay vào đó là ánh mắt âm trầm cùng gương mặt lạnh đến thấu xương.

Hot

Comments

❤︎ 𝕻𝖍ạ𝖒 𝕿𝖍𝖎ế𝖚 ❤︎

❤︎ 𝕻𝖍ạ𝖒 𝕿𝖍𝖎ế𝖚 ❤︎

sau này cục cưng phải chịu khổ thì tên tác giả này bay mạng

2026-07-22

1

𝐍ờ 𝐋𝐨𝐰𝐤𝐞𝐲

𝐍ờ 𝐋𝐨𝐰𝐤𝐞𝐲

(⁠눈⁠‸⁠눈⁠) Ánh mắt lạnh lẽo ✨

2026-07-20

2

ly ly

ly ly

đọc vẫn án có vẻ hay lọt hố🤭

2026-07-20

1

Toàn bộ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play