Phương Mỹ Lệ nhận được lệnh đi đến một ngôi làng ở ngoại ô tên là làng Thu Thủy để điều tra một vụ án. Cô hỏi sếp của mình "Ở một ngôi làng như thế mà cũng có đại án ư?"
Phương Mỹ Lệ biết rằng nếu đây không phải là một vụ án khó thì sếp sẽ không cử cô đi đến một nơi xa như vậy, ở trung tâm thành phố còn hàng tá vụ án cần giải quyết.
"Tất nhiên, kẻ ác ở khắp mọi nơi, những chỗ lạc hậu lại còn tiềm ẩn nhiều kẻ không biết sợ pháp luật hơn nữa." Sếp của cô nói.
"Và những vụ án đó thường cũng rất đơn giản vì hiểu biết và khả năng phản trinh sát của họ không cao." Phương Mỹ Lệ nhận xét.
Sếp của cô cười nhẹ "Cô nghĩ thế cũng không hẳn là sai. Nhưng đừng xem thường người khác, đây là một vụ án rất phức tạp và hung thủ ra tay cực kì tinh vi. Tôi đã nghe qua về vụ án đó, nó không hề đơn giản đâu, nếu không thì tôi cũng không muốn đưa cô đi tới tận đó."
"Phức tạp sao?" Phương Mỹ Lệ nhíu mày, nếu sếp của cô đã nhận xét thế thì có lẽ vụ án không dễ dàng thật. Cô tự tin rằng bản thân có thể giải quyết được vụ việc.
Bà ấy cười nói "Có vẻ cô đã thấy hứng thú rồi nhỉ? Nếu giải quyết được vụ án này thì tiếng tăm của cô sẽ càng vang dội đấy. Hiện giờ, cô đang rất được người dân quan tâm chú ý, điều đó giúp vị trí đứng của cô cực kỳ vững chắc. Tôi có thể xem là người dẫn dắt của cô cũng được hưởng lợi không ít."
Phương Mỹ Lệ chỉ cười, cô không muốn tỏ ra quá kiêu ngạo. Khi quyết định trở thành cảnh sát, cô chưa bao giờ nghĩ mình sẽ đồng thời là một người nổi tiếng. Việc này ngoài nhờ những vụ án mà cô phá được còn nhờ vào người bạn làm nhà báo của cô, An Kiếm Vinh. Các bài báo của anh rất thu hút người đọc và luôn tạo cảm giác tốt đẹp về nhân vật được viết. Ngoài việc là một nhà báo có tài ra thì An Kiếm Vinh cũng là một người có đầu óc suy luận khá tốt. Phương Mỹ Lệ thấy anh thậm chí còn suy luận tốt hơn cô. Trước đây An Kiếm Vinh đã từng cùng cô phá một vụ án khó nhưng anh không muốn nhận công lao vì tư tưởng nhà báo chỉ nên làm người ngoài cuộc.
Sếp cô bảo rằng cô nên đến đó ngay và nghe trưởng làng tại đó tường thuật lại vụ án. Do làng Thu Thủy ở khá xa nên Phương Mỹ Lệ không lái xe mà quyết định đi tàu. Chuyến tàu đi tới đó khá ít, may mắn là cô vừa kịp giờ để bắt chuyến tàu tới làng Thu Thủy.
Mất đến hơn hai tiếng thì tàu mới tới nơi, Phương Mỹ Lệ cảm thấy khó chịu khi không biết được rốt cuộc vụ án đang đợi mình là thế nào. Cô nhìn quanh quẩn trong toa tàu và bỗng thấy một người rất quen thuộc, đó là An Kiếm Vinh.
"Gì thế này? Chẳng lẽ anh ta đánh hơi thấy vụ án nhanh đến như vậy sao?" Phương Mỹ Lệ cảm thấy ngạc nhiên.
Cô lại gần và lên tiếng hỏi "An Kiếm Vinh, anh cũng đang đi đến làng Thu Thủy sao?"
Anh cũng khá bất ngờ khi thấy cô "Thanh tra Phương, không ngờ cô lại là người được cử tới giải quyết vụ án đó đấy. Mà cũng phải thôi, đây là một vụ án kì quái, sở cảnh sát phải cử một người có thành tích phá án tốt để xử lý."
"Làm sao mà anh biết đến vụ án đó nhanh như vậy? Chẳng lẽ anh nghe lén thông tin từ sở cảnh sát sao?" Phương Mỹ Lệ thắc mắc.
"Những chuyện phạm pháp đó tất nhiên là tôi sẽ không làm rồi." An Kiếm Vinh đáp, Phương Mỹ Lệ không chắc có thể tin anh được không "Cách tôi biết đến vụ án cũng đơn giản thôi, có người đã đưa vụ án lên mạng xã hội. Tôi may mắn đọc được sớm nên liền đi tới đó để điều tra và viết bài. Với tình tiết của vụ án này, hẳn sẽ có rất nhiều người quan tâm."
Câu trả lời đơn giản hơn cô đã nghĩ nhiều, khi nghe tới vùng ngoại ô xa xôi, trong đầu cô không liên hệ được với mạng xã hội. Cô vẫn nhớ về cái thời mà ngoại ô chưa phát triển khi cô còn nhỏ. Phương Mỹ Lệ nghĩ cô đã dành quá nhiều thời gian cuộc đời ở trung tâm thành phố, có lẽ cô nên bỏ chút thời gian đi đây đó để mở rộng tầm mắt.
"Vụ án này có gì đặc biệt mà anh lại nghĩ rằng có thể thu hút người đọc? Sếp của tôi cũng bảo vụ án này khá đặc biệt nhưng chưa kể gì với tôi cả." Phương Mỹ Lệ hỏi.
"Sở dĩ nó đặc biệt vì người dân làng Thu Thủy không nghi ngờ hung thủ là con người mà phần lớn đều cho rằng đó là do Thủy Thần gây ra." An Kiếm Vinh đáp.
"Thủy Thần? Một loại truyền thuyết nào đó à?" Cô thắc mắc.
An Kiếm Vinh có vẻ ngạc nhiên "Cô không phải người gốc thành phố này phải không?"
"Sao anh lại nghĩ thế? Tôi sinh ra và lớn lên ở thành phố này cơ mà?" Cô tự hỏi việc không biết Thủy Thần có gì kì lạ.
An Kiếm Vinh đáp "Thông thường những người tầm tuổi cô lớn lên ở thành phố này đều biết truyền thuyết về các vị thần. Có lẽ cô không bận tâm đến những chuyện mê tín này. Nhưng không sao, tôi có thể kể lại cho cô."
Updated 25 Episodes
Comments