"Đây là một công thức mới, tôi vẫn đang tìm kiếm một công thức hoàn chỉnh để cho ra một tách cà phê hoà quyện các hương vị"
Cúi đầu nhìn lớp bọt sữa được tạo thành hình chiếc lá nổi trên mặt, lớp cà phê bên dưới có màu nâu dịu nhẹ trông nó rất nịnh mắt và có thể nó không quá đắng như những loại cà phê kia, làn khói trắng mờ mờ bay lên lơ lửng mang theo một chút hương vị ngọt ngào và vị béo của sữa, và kèm theo đó là hương vị của cà phê được rang thơm.
"Em có thể cho tôi một lời nhận xét thật lòng sau khi thưởng thức tách cà phê không, em hãy góp ý bất kì điều gì mà em muốn, tôi sẽ lắng nghe nó"
Anh ngồi xuống chiếc ghế đối diện, một tay chống trên mặt bàn, ánh mắt mang theo một chút mong chờ, gương mặt hơi trầm tư suy nghĩ, lắng nghe cô nói.
Cô khẽ gật đầu, nâng tách lên bắt đầu thưởng thức.
Hơi nóng lan nhẹ sang những đầu ngón tay, các mùi hương hoà quyện với nhau mang cảm giác dịu nhẹ thoáng qua khoang mũi trước khi những giọt cà phê chạm đến đầu lưỡi. Đầu tiên là vị đắng nhẹ của đặc trưng của cà phê, tiếp đến là vị ngọt thanh của sữa, vị béo của lớp bọt trên mặt và cuối cùng là một chút caramel nhè nhẹ đọng lại nơi cổ họng. Hậu vị khá ổn, không bị gắt.
"Khá ngon". Cô nhẹ nhàng nói và đặt tách nhẹ nhàng xuống bàn. Cô dành lời khen cho một công thức vừa mới ra nhưng làm khá tốt.
"Không quá ngọt, không quá đắng, hậu vị rất dễ chịu… nhưng suy cho cùng nó vẫn có cảm giác thiếu một chút gì đó để khi mọi người uống vào họ sẽ nhận ra điểm đặc trưng của món"
"Vậy nó đang thiếu gì vậy?"
Cô nhìn lại tách cà phê và suy nghĩ một hồi lâu để cảm nhận xem nó còn đang thiếu một thứ gì đó. Sau khi nghĩ xong cô liền bật cười.
"Có lẽ nó đang thiếu một chút bột hương quế… chỉ cần cho một chút thôi là nó đang đủ tôn lên các hương vị bên trong và mang đến một chút khác biệt"
Anh im lặng rồi ngẫm nghĩ gì đó, khoé môi bất giác cong lên. Anh lấy cuốn sổ được đặt kế bên máy pha cà phê, viết vào đó vài dòng ngắn gọn tóm tắt lại lời nhận xét của cô.
"Được rồi, cảm ơn em đã tận tình đưa ra những lời nhận xét để tôi có thể hoàn thiện được công thức này"
Anh ngẩng đầu lên nhìn cô, nói lời cảm ơn chân thành, chất giọng trầm ấm pha chút ý cười.
"Ngày mai em có bận công việc gì không?"
Cô chớp mắt khó hiểu, hỏi anh:
"Để làm gì vậy ạ?"
"Tôi sẽ pha lại một tách khác, lần này sẽ cho thêm một chút bột hương quế"
"Ồ, ngày mai nếu có thể tan làm sớm thì em sẽ ghé ngang"
Khoảnh khắc ấy, cả hai đều hiểu rằng anh muốn cô thử không chỉ là một công thức mới, mà còn là một cái cớ để cô quay lại quán vào ngày mai.
Hôm sau, cô cố gắng hoàn thành xong sớm các đơn hàng bánh của khách hàng đã đặt trước, thu dọn đồ đạc và ghé sang quán cà phê như lời hứa hôm trước.
Cô nhìn xung quanh mọi người trong quán, người thì làm việc, người thì đọc sách, người thì chỉ đơn giản là ngồi nhâm nhi tách cà phê và nhìn ra bên ngoài ngắm đường phố.
Cô mỉm cười và đi đến chiếc bàn hôm trước, đặt túi xách lên bàn rồi đi đến kệ sách để chọn một quyển sách mà cô muốn đọc. Sau đó cô nói với một bé nhân viên:
"Chị đến gặp anh chủ quán theo lời hẹn"
Cô bé nghe xong liền chạy vào bên trong quầy pha chế báo cho sếp. Anh nghe cô bé báo là cô đã đến, anh pha một tách cà phê như cũ và thêm một chút bột quế như lời góp ý của cô.
Pha xong anh đặt lên một chiếc khay kèm đó là một tách trà hoa hồng mang ra cho cô.
"Mời em thưởng thức nhé" anh cất lời mời cô
"Em cảm ơn ạ"
"Wow, thật sự nó rất khác biệt sau khi thêm vào một chút bột quế, hương vị của tách này nó vô cùng đậm đà"
Cô phải wow lên ngay khi vừa thử một ngụm cà phê nhỏ, nó ngon khiến cô cười híp cả mắt, tâm trạng vui vẻ lan toả trên toàn gương mặt của cô.
Anh thấy nụ cười của cô cũng cười theo, cảm thấy mình vừa làm được một điều gì đó rất là lớn.
"Em hãy từ từ thưởng thức nhé!" anh nói với cô rồi đi vào bên trong chừa lại không gian cho cô.
Cô ngồi thưởng thức tách cà phê cùng với quyển sách, hình ảnh dịu dàng, nhỏ nhắn khiến người ngoài nhìn vào chỉ muốn che chở cho cô gái bé nhỏ, mái tóc đen dài cùng với làn da trắng sáng được ánh nắng rọi qua cửa sổ trông cô vô cùng nổi bật.
Khoảng một giờ sau, cô đứng dậy trả quyển sách về chỗ cũ rồi đi ra thanh toán trong im lặng rồi cô trở về ghé ngang siêu thị để mua một chút thức ăn về nấu bữa tối.
Trở về căn phòng nhỏ, cô bắt đầu nấu ăn, ăn uống, dành thời gian cho bản thân mình, làm những thứ cô yêu thích, trôi qua một ngày dài với nhiều cảm xúc.
Từ hôm đó, An Nhiên đã bắt đầu ghé quán nhìu hơn. Không biết từ khi nào cô lại trở thành một vị khách quen của quán, những lần ghé quán trở nên dày hơn.
Lúc đầu chỉ là vì muốn chuộc lỗi với anh, sau đó…là vì muốn gặp anh.
Vào một hôm, trong lúc đang ngồi đợi cà phê, cô đã vô tình nghe thấy một vị khách gọi “Lục Minh Khang”. Cô quan sát xung quanh không biết vị khách hàng đó đang gọi ai, người đi đến hoá ra là anh, anh chàng chủ quán kiên nhẫn pha từng tách cà phê và luôn luôn mỉm cười với tất cả các khách hàng.
Anh ít nói, nói vừa đủ, không vội vàng cũng chẳng
lạnh lùng. Nhưng luôn tinh tế để ý những điều nhỏ nhặt nhất.
Updated 30 Episodes
Comments