(Lớp 10.8)
"Chào mọi người! Thầy tên là Vương An Hảo. Kể từ hôm nay thầy là chủ nhiệm của lớp chúng ta"
Xung quanh đều nồng nhiệt, hào hứng vỗ tay chào mừng thầy chủ nhiệm, mọi người cùng nhau bàn tán cho rằng thầy là một người rất dịu dàng và có tâm với lớp, không như những giáo viên trước.
...----------------...
Yến Quân ngồi dãy ba, bàn 5 gần cuối. Còn Sơn Thần ngồi ở dảy bốn, bàn 5 ngang với cô. Cậu ấy đôi lúc hơi cằn nhằn, chọc ghẹo một chút, nhưng có lúc lại rất ân cần, chu đáo. Đúng là có cậu bạn thanh mai trúc mã không uổng đồng tiền bát gạo mà...
"Chào cậu, mình là Khúc Tiểu Hương"
Đây là cô bạn bàn trên của Yến Quân, cậu ấy rất năng động, dể thương, thân thiện với mọi người xung quanh, bởi vì tính cách nên đi đến đâu cũng có người yêu thích
"Chào cậu..."
"Cậu xinh quá, có thể cho mình làm quen không?"
"Ừm" Cô cười gượng đưa tay gãi đầu
Từ phía sau có một người vỗ vai tới "Chào cậu, mình là Trà Bạch Ly "
Đây là cô bạn phía sau Yến Quân, cô ấy vừa xinh đẹp, dịu dàng, học giỏi. Hình như lúc nảy còn được thầy cho làm lớp trưởng nữa, nếu có thể kết giao với người như vậy là điều tốt.
"Chào cậu, mình là Mạc Yến Quân." Nàng vừa cười thân thiện chào mọi người
"Cậu... quen Sơn Thần hả, lúc nảy mình thấy hai người đi cùng nhau" Bạch Ly hỏi
"Có chuyện gì không?" Yến Quân cũng rất nhiệt tình đáp trả
"Kh...không có gì, không ngờ cậu lại quen được nam thần lớp chúng ta"
"Cậu ta mà là nam thần gì chứ, toàn để lừa người thôi. Mình không quen cậu ấy."
"Sao cậu lại nói vậy? Mình thấy cậu ấy cũng tốt mà. Lúc ở trường cũ mình đã nghe danh cậu ấy rồi, không ngờ lại được học cùng lớp nữa, vui thật đấy."
"Cậu cũng..." Nàng định nói rồi thôi, trong lòng liền nghĩ Bạch Ly chắc chắn cũng có tình cảm với Sơn Thần
Cậu ta chỉ được mỗi việc đẹp trai học giỏi thôi mà, sao nhiều fan girl như vậy chứ! Hừm...
Tiểu Hương từ bàn trên quay xuống hỏi: "Lát nữa chúng ta cùng đi ăn cơm không?"
"Được thôi!" Yến Quân khẽ đưa mắt nhìn trộm Sơn Thần, vừa lúc hắn cũng dòm qua để hóng chuyện
"Ừm" Bạch Ly trả lời
...****************...
Ba người cùng đi bộ dưới sân trường đi ra nhà ăn ở khu F, bởi vì từ lớp học đến đấy khá xa nên cũng có người nhịn ăn
"Này Yến Quân! Cậu từ trường nào chuyển đến vậy?" Tiểu Hương ôm lấy cánh tay cô
"Là trường AUG" Cô mỉm cười nhìn Tiểu Hương
"Là trường nỗi tiếng dành cho con nhà quý tộc đó sao?"
"Cũng bình thường thôi..."
"Vậy cậu cũng học chung lớp với Sơn Thần?" Bạch Ly quay qua nhìn
"Cậu cũng học trường đó nhỉ?" Yến Quân hỏi sang Bạch Ly
"Cậu hay lắm, vậy mà còn bảo không quen biết với Sơn Thần!" Tiểu Hương lộ ra vẻ mặt ngưỡng mộ nhìn cô
"Các cậu đừng bàn về chuyện đó nữa được không."
"Sao vậy?"
"Đừng để sự đẹp trai của cậu ấy đánh lừa các cậu, thật ra cậu ấy không tốt bụng như vậy đâu!"
Từ phía sau có một thiếu niên cao ráo, trắng trẻo, bờ vai rộng lớn đủ để che chắn một người.
Hắn đi tới kéo chùm tóc đang cột đuôi ngựa ở phía sau làm cô theo phản xạ ngửa đầu, có lẽ sợi thun quá yếu nên đứt một cái, khiến tóc cô xõa ra trông rất dày và đẹp.
"Sory nhé, lỡ tay thôi!" Sơn Thần cười lớn châm chọc sau đó chạy đi mất
"Lương Sơn Thần cậu đừng có quá đáng..." Cô tức giận chạy thật nhanh đuổi theo phía sau Sơn Thần, vừa túm được cổ áo cậu
"A...a xin lỗi!" Vẻ mặt khẩn cầu của anh nhìn cô, nét điển trai đó khiến người khác không nở ra tay đánh
"Sao cậu dám!" Cô giận dỗi
"Mau thả tôi ra."
"Không!"
Cô liền nhảy lên lưng Sơn Thần, đưa hai chân ôm vòng eo xiếc chặt trên bụng, dùng tay nắm tóc anh tới tấp
"Cậu...cậu mau tôi bỏ ra! Con gái mà không biết ý tứ gì hết?" Sơn Thần vừa nói vừa lấy hai tay che bắp đùi gần váy của cô sắp lộ ra, mặc dù đang bị đánh rất đau
"Ai bảo cậu dám kéo tóc tôi."
"Xin... xin lỗi mà."
Yến Quân chửi vào tai anh"Đừng hành xử như đứa con nít nữa."
"Vậy thì làm chuyện mà người lớn hay làm, theo cách của tôi nhé."
Yến Quân không biết vì sao lại đỏ mặt, cô quên Sơn Thần cũng rất thẳng thắn, đến chuyện sinh lý nam giới cũng từng kể cho cô nghe...
......................
"Hai người đó không chỉ chung trường, mà còn có mối quan hệ...không tin đó." Tiểu Hương ngạc nhiên hỏi
"Chắc chỉ là bạn bè bình thường thôi... Cậu không nghe Yến Quân nói không quen với Sơn Thần sao?" Bạch Ly cười nói, khóe miệng có hơi run
"Nhìn không giống lắm, chắc cậu ta nói giỡn đấy."
"Đúng là ngưỡng mộ cậu ấy thật, vừa xinh đẹp lại còn quen được nam thần..." Bạch Ly tự ti đáp
"Cậu không cần phải buồn như vậy đâu, cậu cũng xinh đẹp lắm mà... "
"Ừm!"
...----------------...
"Hai đứa này, lớn rồi cứ như con nít vậy!"
Một người đàn ông đẹp trai đi tới, nhìn rất chững chạc, vừa tốt bụng lại còn ấm áp, là đàn anh khóa trên tên là Doãn Tứ Thiện. Là mơ ước của bao nhiêu cô gái có được!
Tứ Thiện ôn nhu như vậy... Yến Quân cũng thích anh ấy! Nếu anh ấy là thứ hai thì không có ai là chủ nhật
"Anh Tứ Thiện...!" cô sáng mắt ra, tươi cười như bông hoa nở rộ, liền nhảy ra khỏi người Sơn Thần đi đến chỗ anh, khiến anh sầm mặt
"Lâu rồi không gặp, em xinh nhiều rồi!"
Anh ấy đi tới đưa tay sờ lên mái tóc cô, vuốt ve rồi vổ nhẹ vài cái
"Vậy sao? Nếu anh ở bên cạnh thì sẽ đẹp đôi thêm nữa ạ!"
"Anh..." Sơn Thần cũng đi đến, giọng anh lạnh lùng có chút khàn
"Sao thế? Sơn Thần." Tứ Thiện quay sang nhìn Sơn Thần, lại nụ cười ấm áp đó
"Anh không nên dối lòng chứ!"
"Anh đâu có..."
"Cậu có ý gì!"
Cô nghiến răng thầm mắng, cậu ta muốn đâm chọt mình trước mặt anh Tứ Thiện đây mà! Anh ấy với Sơn Thần là anh em họ, nhưng khác nhau một trời một vực
Thật ra cô có chút rung động với người con trai này... Anh ấy vừa tài giỏi, đẹp trai còn rất chu đáo nữa, mỗi lần anh ấy bước tới đây, trái tim cô cứ như muốn rớt ra ngoài vậy... Đó có phải là yêu chăng?
"Tới giờ anh phải đến hội học sinh rồi, hai đứa cứ chơi đi nhé!"
"À, Vâng..." mặt Yến Quân có chút nuối tiếc, vừa đã gặp anh đã vội đi...
"Anh đi trước đây!"
Anh ấy vừa quay mặt đi không lâu bổng có tiếng gọi thất thanh từ phía sau!
"Anh Tứ Thiện!"
Thiện liền quay mặt lại nhìn vào cô gái vừa gọi tên mình, cả hai nhìn vào nhau
"Em thích anh!"
Sơn Thần nhìn thẳng vào Yến Quân thấy cô đưa tay vẫy chào anh ấy có hơi giật mình,Tứ Thiện giường như đã biết chuyện này sẽ xảy ra, anh liền khó xử nhìn vào Sơn Thần.
Cả hai người nhìn nhau, Thiện chuyển tầm nhìn qua Yến Quân thấy cô đang cười rất tươi, lộ ra cả lúm đồng tiền trông rất đáng yêu, họ nhìn nhau, cậu đành mĩm cười rồi gật đầu quay mặt bước đi
"Ha... Mặc dù cậu thích anh tôi! Nhưng tôi biết tính anh ấy, anh ấy sẽ không thích cậu đâu.Gu của anh ấy là những cô gái dịu dàng thùy mị, còn cậu thì quá kiêu ngạo rồi!"
Sơn Thần cười trêu chọc, vẻ mặt hắn tự mãn khiến người khác khó chịu
"Cậu chờ xem, tôi không tin anh ấy không để ý đến tôi!"
"Vậy nếu cậu thua cậu phải hôn tôi một cái, còn nếu cậu thắng thì tôi sẽ nghe lời cậu!" Anh thách thức
"Ai lại chơi cược như vậy, chẳng lẽ cậu hứng thú với tôi?"
"Một chút..."
"Được thôi, cậu đã dám cược mạo hiểm như vậy tôi chắc chắn sẽ thắng!" Nói xong cô liền ung dung đi thẳng đến nhà ăn, khóe miệng có ý cười
"Cho dù thắng hay thua cũng không được hối hận."
...****************...
Updated 52 Episodes
Comments
Thiên Bình
ơ vậy nam 9 là ai nhỉ
2022-07-19
1
가족 정신
có khác gì nhau đâu
2022-07-14
1
Juner
thua là thốn lém
2022-01-20
2