Chương 3. Thay đổi

Còn vài ngày nữa là học quân sự rồi, Yến Quân vẫn luôn tìm cách gặp được Tứ Thiện. Nếu đến ngay cả gặp mặt cũng không có thì làm sao khiến anh ấy có thể rung động...

Yến Quân bù đầu bận suy nghĩ rồi tự lãi nhãi "Aaaaa....Tức quá!"

cô đưa chân quằn quại như con lăn quăn, tại sao lại cá cược như vậy, chắc gì Tứ Thiện đã chịu thích cô chứ

"Sao đấy, nữa đêm con la cái gì vậy?"

Mẹ Yến Quân từ nhà bếp đi ra phòng khách, nơi cô đang nằm trên ghế sofa dãy dụa

"Mẹ à, không có gì. "

"Này, con đem nồi cháo hầm này qua nhà Sơn Thần cho thằng bé tẩm bổ đi. Mẹ vừa nấu nên vẫn còn nóng."

"Cậu ta có tay có chân, muốn ăn thì qua mà lấy, mẹ còn bắt con gái mình hầu người ta à..."

"Ăn nói kiểu gì vậy hả, người ta ở trường chăm sóc con các thứ, con phải biết cảm ơn chứ, mau đem qua cho mẹ."

Bà cười hiền hậu nhìn cô, vẻ mặt như hối thúc, nếu cô không đi chắc lại bị nghe bà giảng đạo tới tối quá

"Vâng, để con đem qua cho con trai của mẹ." giọng cô yểu xìu đáp

"Lại giọng điệu đó nữa rồi đấy!"

...ΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩ...

Đi đến nhà của Sơn Thần, tiếng chuông bên ngoài vang dội lên liên tục. Người bên trong liền bước ra mở cửa, thấy cô gái xinh đẹp đang nhăn nhó nhìn hắn chăm chăm

"Chào!" giọng cô thanh thao như nước, nghe rất êm tai

"Cậu tới đây làm gì?" Hắn liếc mắt nhìn cô ngờ vực

"Mẹ kêu tôi đưa cháo cho cậu ăn, ăn hết rồi thì làm con trai ngoan của mẹ tôi nhé!"

"Con trai này biết rồi, để trên bàn dùm đi"

Nói xong cô liền vào thẳng nhà, đặt đồ xuống bàn rồi nhìn xung quanh

"Nhà cậu không có ai à?"

"Tôi cho giúp việc về sớm hết rồi!"

"Cậu vừa bơi hả? Tóc ướt hết rồi kìa." Yến Quân đưa tay chạm vào đầu anh xoa xoa, dáng vẻ rất thân thiết

Gương mặt trắng trẻo của anh có vài giọt nước trên tóc rơi xuống, hiện hữu dưới ánh đèn vàng trông quyến rũ, bờ môi mềm có chút ướt

"Cậu ra đây"

Sơn Thần kéo Yến Quân đi tới hồ bơi bên hoa viên, nơi đây yên tĩnh, ánh đèn nhỏ màu vàng chíu sáng khắp khu vườn, nhiều loại hoa kiểng nằm ngang hàng, đều đặn trông rất đẹp và thanh tĩnh

"Cẩn thận, ở đây hơi trơn". anh trầm giọng cảnh báo

"Ừm!"

Sơn Thần liền cởi chiếc áo xuống đất, cơ ngực 6 múi liền hiện ra, cô còn chưa kịp thưởng thức thì cậu đã nhảy xuống hồ bơi lội.

Yến Quân đi lại bàn gần đó ngồi, hai người cùng nhau nói chuyện vu vơ nhưng có lẽ trời sinh không hợp nên nhiều nhất vẫn là cãi nhau

"Này!" anh bơi tới mép hồ gần chỗ cô đang ngồi, giọng điệu như ra lệnh

"Cái gì?" Cô nhíu mày nhìn anh

"Lấy giúp tôi cái khăn ngay bàn cậu!"

"Cậu không có chân à?" Cô kiêu ngạo đáp như khiêu khích hắn

"Đi mà...Yến Quân!"

Hắn đành nhượng bộ giả vờ làm nũng năn nỉ cô. Nhưng nhìn vào giả trân quá đi mất

"Thương hại cậu đấy."

Nàng liền thở dài rồi cầm lấy khăn đi tới phía mép hồ bơi, ngồi hỏm người xuống đưa khăn ra trước mặt cậu

"Yến Quân, tôi muốn nói cái này....hình như..." Giọng anh có chút trầm như có chuyện gì nghiêm trọng

"Sao thế?" cô nhỏ nhẹ hỏi anh, trong lòng có chút tò mò, không phải định giở trò gì đấy chứ

"Có con rết dưới chân cậu kìa..."

Gương mặt xinh đẹp từ ửng đỏ chuyển sang xanh, trên đời cô cái gì cũng không sợ, chỉ sợ những con gì dài dài biết bò

"Aaa...! cứu, cứu với"

Tiếng la thất thanh của cô vang lên, kèm theo là sự sợ hãi, cô đứng dậy dậm châm vài cái rồi quyết định nhảy xuống hồ ôm chặt lấy Sơn Thần, anh cũng thuận thế mà ôm cô vào lòng

Khuôn mặt diễm lệ của cô úp vào bờ vai rộng lớn của hắn, cơ thể nam tính kia trông như chổ dựa an toàn, miệng nàng nhấp nháy vào xương quai xanh cậu khiến hắn hơi đỏ mặt.

Cơ thể cô ướt sủng cùng hòa quyện theo anh, mái tóc cũng đẫm nước do vừa thụp đầu xuống hồ lại khiến phong cảnh càng trở nên hấp dẫn

Bàn tay to lớn của Sơn Thần ôm chặt lấy eo Yến Quân, cô cũng không để ý tới, chỉ ưỡn người ra một chút để không quá thân mật rồi nhìn thẳng mắt anh, đôi mắt cô to tròn vừa trong trẻo có chút xinh đẹp, bầu không khí cũng trở nên im lặng

"Không sao rồi... Tôi đùa thôi, cậu đừng sợ...quay mặt qua xem thử đi." Anh nhẹ nhàng trấn an, một chút cũng không thấy tội lỗi còn có ý trêu ghẹo cô

"Cậu điên à...Giờ này còn đùa như thế? Ướt thế này về tôi sẽ bị mẹ càm ràm cho xem..." Yến Quân đỏ mặt, cô chơi chung với anh từ nhỏ tới lớn, có vài khoảnh khắc vô tình bị anh câu dẫn

"Nói vậy mà cũng tin, sân nhà tôi không có mấy con bọ sát đó đâu!"

"Thật sao?" Cô vừa nói vừa ôm lấy cổ Sơn Thần

"Cậu còn định ôm tới bao giờ?..." Khóe miệng anh có ý cười, trầm giọng trêu chọc cô

...----------------...

Trong phòng khách, Yến Quân ngồi yên trên chiếc ghế sofa màu xanh dương, xung quanh được khoác trên người chiếc khăn trắng, mái tóc ướt được xõa phía sau lưng, hai tay cầm lấy ly nước chanh nóng ngồi gục mặt xuống đất.

"Tôi còn không đỏ mặt, cậu đỏ mặt cái gì? Đừng nói bị tôi quyến rũ rồi nha!"

Anh lại tiến đến nhìn cô bỡn cợt, rõ ràng lúc nảy ôm người ta không buông kia mà

"Đừng có tự luyến, tôi có thích ai cũng không tới lượt cậu." Cô lạnh nhạt đáp

"Vậy được, bên tôi còn bộ này là hợp với cậu nhất, mặc thử đi!"

Sơn Thần chống nạnh đưa bộ quần áo màu xanh ra trước mặc Yến Quân, anh kiếm cả buổi mới có được bộ đúng màu cô thích

"Hả...cái gì đây?" Cô không chê, chỉ thấy có chút kì

"Đồ đá banh, nếu cậu không mặc thì tôi cất đấy!"

"Không sao! Đồ của cậu, tôi mặc được."

Cô dơ hai tay chụp lấy bộ quần áo trên tay Sơn Thần, mĩm cười với cậu như chưa từng có chuyện gì xảy ra, rồi chạy lên phòng thay đồ.

Thời gian trôi qua, Yến Quân bước ra ngoài, bộ đồ cô mặc trên người trông rất tôn dáng, nhìn trẻ trung, năng động hẳn ra. Đặc biệt hiện ra đôi chân trắng nõn, thon thả và nuột nà

"A hèm..." Sơn Thần đỏ mặt, cậu đưa tay sờ lên mũi, không ngờ cậu ta mặc bộ đồ này trông bén thật

"Trời cũng tối rồi, để tôi đưa cậu về!"

"Ừm!"

...****************...

Sáng hôm sau, Sơn Thần qua nhà đợi cô đi học, nhưng thấy xuống lâu hơn mọi ngày, bà An mới nói với cậu, chắc cô đang sửa soạn ở trên phòng, có gì đợi thêm một lát.

Cậu liền gật đầu nhưng lại quyết định đi lên phòng đợi cô, lúc mở cửa liền thấy cô còn đang nằm ngủ ngon trên giường.

"Không phải chứ? Giờ cậu còn ngủ à."

Sơn Thần leo lên giường, hai tay đè hết xung quanh hong Yến Quân như đang ôm lấy, tay phải vẫn đang đặt mạnh trên nệm vì dùng nhiều lực, tay trái dơ lên vuốt ve nhẹ nhàng từ cằm di chuyển lên gương mặt vừa gọi cô dậy

Hắn thầm nghĩ. Da cậu ấy mềm cứ như em bé, chạm vào rồi lại càng muốn nhiều hơn, trong đầu liền có ý định xấu xa

Sơn Thần thấp giọng dụ dỗ "Yến Quân, mau dậy đi! Nếu không...sẽ trễ học đấy!"

Anh cuối người từ từ xuống cổ cô, thổi nhẹ một hơi nóng, tạo nên sự khoái cảm rồi ngậm lấy trái tai bên phải liếm xung quanh. Đột nhiên anh ngẫn người nhận ra mình lại biến thái như vậy chứ

"Ưm..."

Vì là con gái nên cô vẫn rất nhạy cảm, liền nhăn mặt, nhướng vai lên chổ vừa bị người khác thổi. Một cảm xúc thật kì lạ, cô liền tỉnh dậy, thấy Sơn Thần đang đứng kế bên

"Cậu tĩnh rồi?" Anh lạnh lùng nhìn thẳng mắt cô

"Lúc nảy tôi mơ thấy cái gì đó lạ lắm... cứ cảm thấy chân thật làm sao!"

"Ừ!" anh ho khan một cái

"Mấy giờ rồi?"

"7h15" Giọng nói anh vẫn lạnh lùng không thay đổi, dáng vẻ điềm đạm không gấp gáp

"Hả... sao cậu không kêu sớm! 7h30 vào học rồi!"

"Tôi có kêu, tại vì cậu không nghe mà." Anh nhún vai

...ΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩ...

"Hai em lại đi học trễ, làm cho lớp bị trừ tới 20điểm, bây giờ tính sao đây!" Tiếng thầy giáo chủ nhiệm nhỏ nhẹ khiển trách

Dù sao cũng là lỗi do Yến Quân, hại cho Sơn Thần phải bị chửi cùng. Ai làm thì người đó chịu, không thể để người khác vì mình mà liên lụy được.

"Thưa thầy, là lỗi do em, không liên quan tới cậu ấy. Có phạt thì phạt một mình em thôi..."

Sơn Thần nhíu mày nhìn cô, sao lại ngốc thế kia chứ, ai lại đi gánh hết lỗi về mình, nếu có thì phải là anh mới đúng

"Đi trễ là đi trễ, không liên quan đến việc cậu sẽ gánh toàn bộ trách nhiệm về mình, cho dù cậu có giải thích thì người khác cũng đã trừ điểm tôi với cậu. Cho nên cả chúng ta cùng chịu phạt "

"Dù gì cũng là lần đầu, thầy phạt hai em ra ngoài lớp đứng để các bạn làm gương, làm vậy cũng để cho các em nhớ. Thật ra điểm lớp rất quan trọng, nó sẽ quyết định cho tương lai của chúng ta, các em hiểu không!"

......................

"Tại sao lúc sáng cậu không đi trước, cứ bỏ mặt tôi là được mà!" Cô quay người qua nhìn Sơn Thần cảm thấy có lỗi

"Cậu nghĩ tôi là người như vậy sao? Bỏ cậu lại bị phạt một mình?" dáng vẻ của anh bây giờ lại rất giống như người đàn ông chững chạc, có trách nhiệm, khiến cô dựa vào tường mà suy nghĩ

"Cảm động thật đấy, cậu đã bắt đầu biết suy nghĩ cho tôi rồi ư?"

"Chẳng phải lúc sáng cậu bảo mơ thấy gì rất chân thật à, rãnh rỗi thì kể cho tôi nghe." Sơn Thần quay mặt qua nhìn Yến Quân

"Sau khi ngủ dậy đều không nhớ nữa!" Cô nhìn thẳng vào cậu rồi mĩm cười

Thật ra....chuyện như này cũng tế nhị, không thể kể cậu ấy biết được.

"Cậu quên rồi hả? Một chút cũng không sao?" Sơn Thần nhăn mặt nhìn Yến Quân

"Ừm!"

Người phụ nữ này, chuyện vừa xảy ra lúc sáng, vậy mà một chút cảm giác cũng không còn nhớ! Đáng ghét...

...****************...

Hot

Comments

Thiên Bình

Thiên Bình

tên Sơn Thần nghe lạ ghê

2022-07-19

2

Hoành

Hoành

hay

2021-07-15

4

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Mở đầu
2 Chương 2. Cá cược
3 Chương 3. Thay đổi
4 Chương 4: TRÀ BẠCH LY!
5 Chương 5: Hôn
6 Chương 6: BỊ THƯƠNG
7 Chương 7: Hắn Thích Loại con gái đó
8 Chương 8: LÉN TRỐN ĐI CHƠI
9 Chương 9: EM GÁI?
10 Chương 10: DOẠ MA
11 Chương 11: BỊ PHẠT CANH GÁC CÙNG NHAU
12 Chương 12: LỜI THẦM KÍN
13 Chương 13
14 Chương 14
15 Chương 15: LỜI NÓI ĐÓ CÒN TÍNH KHÔNG
16 Chương 16: TÔI MUỐN GỤC NGÃ RỒI SƠN THẦN
17 Chương 17: KHOẺ BỆNH
18 Chương 18 Hôn (h)
19 Chương 19: BỊ PHẠT
20 Chương 20: Bị ngã
21 Chương 21
22 Chương 22
23 Chương 23
24 Chương 24
25 Chương 25
26 Chương 26
27 Chương 27 ( H ) Nhà vệ sinh
28 Chương 28: Lớp Trưởng Làm Khó
29 Chương 29
30 Chương 30: Bạn gái
31 Chương 31: MẬT NGỌT
32 Chương 32. Muốn đánh mày
33 Chương 33. Em Yêu Anh
34 Chương 34. Nghĩ Là Anh Phản Bội
35 Chương 35. Em Ổn Chứ?
36 Chương 36. Tiếc Nuối Không
37 Chương 37. Đừng Đến Gặp Hắn!
38 Chương 38. Anh Là Tên Lưu Manh! (H+)
39 Chương 39. Bệnh Anh Tôi Không Chữa Được!
40 Chương 40: CHUYỆN NĂM XƯA
41 Chương 41. Xin lỗi!
42 Chương 42. NGƯỜI PHỤ NỮ BÍ ẨN
43 Chương 43 Cưỡng Hôn
44 Chương 44 (H) nhẹ
45 Chương 45. Anh Thề!
46 Chương 46. Gâu Gâu? (H+)
47 Chương 47
48 CHƯƠNG 48. Dự Tiệc
49 CHƯƠNG 49. Đổ Rượu
50 CHƯƠNG 50. Bị Bỏ Thuốc?
51 Chương 51: ANH HỨA
52 Chương 52. Anh Hạo Bị Súng Bắn
Chapter

Updated 52 Episodes

1
Chương 1: Mở đầu
2
Chương 2. Cá cược
3
Chương 3. Thay đổi
4
Chương 4: TRÀ BẠCH LY!
5
Chương 5: Hôn
6
Chương 6: BỊ THƯƠNG
7
Chương 7: Hắn Thích Loại con gái đó
8
Chương 8: LÉN TRỐN ĐI CHƠI
9
Chương 9: EM GÁI?
10
Chương 10: DOẠ MA
11
Chương 11: BỊ PHẠT CANH GÁC CÙNG NHAU
12
Chương 12: LỜI THẦM KÍN
13
Chương 13
14
Chương 14
15
Chương 15: LỜI NÓI ĐÓ CÒN TÍNH KHÔNG
16
Chương 16: TÔI MUỐN GỤC NGÃ RỒI SƠN THẦN
17
Chương 17: KHOẺ BỆNH
18
Chương 18 Hôn (h)
19
Chương 19: BỊ PHẠT
20
Chương 20: Bị ngã
21
Chương 21
22
Chương 22
23
Chương 23
24
Chương 24
25
Chương 25
26
Chương 26
27
Chương 27 ( H ) Nhà vệ sinh
28
Chương 28: Lớp Trưởng Làm Khó
29
Chương 29
30
Chương 30: Bạn gái
31
Chương 31: MẬT NGỌT
32
Chương 32. Muốn đánh mày
33
Chương 33. Em Yêu Anh
34
Chương 34. Nghĩ Là Anh Phản Bội
35
Chương 35. Em Ổn Chứ?
36
Chương 36. Tiếc Nuối Không
37
Chương 37. Đừng Đến Gặp Hắn!
38
Chương 38. Anh Là Tên Lưu Manh! (H+)
39
Chương 39. Bệnh Anh Tôi Không Chữa Được!
40
Chương 40: CHUYỆN NĂM XƯA
41
Chương 41. Xin lỗi!
42
Chương 42. NGƯỜI PHỤ NỮ BÍ ẨN
43
Chương 43 Cưỡng Hôn
44
Chương 44 (H) nhẹ
45
Chương 45. Anh Thề!
46
Chương 46. Gâu Gâu? (H+)
47
Chương 47
48
CHƯƠNG 48. Dự Tiệc
49
CHƯƠNG 49. Đổ Rượu
50
CHƯƠNG 50. Bị Bỏ Thuốc?
51
Chương 51: ANH HỨA
52
Chương 52. Anh Hạo Bị Súng Bắn

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play