Chương 2: Lật mặt

Thời gian 1 năm trước mạt thế, Thanh Nguyệt và Thế Kiệt làm chung một công ty tài chính.

Sớm chiều chung đụng làm bọn cô nảy sinh tình cảm. Vì cô trước nay chưa từng yêu đương nên muốn thử cảm giác có người quan tâm.

Nhưng không may chưa được 1 năm thì mạt thế đến. Dù vậy nhưng anh vẫn bên cạnh, vẫn lo lắng cho cô. Thế mà bây giờ cô nghe được gì đây?

“Nếu không phải cô ta còn giá trị lợi dụng thì còn lâu em mới chịu cái chuyện lén lúc này. Vật tư giờ đã có. Chúng ta có thể đến căn cứ trung tâm”

Giai Mỹ nũng nịu vòng tay qua vai Thế Kiệt uốn éo thân mình đẫy đà.

“Không ngờ ả ta may mắn vậy, trước mạt thế là đại tiều thư tập đoàn Doãn thị, sau mạt thế lại là song hệ dị năng.”

Thế Kiệt cũng hùa theo Giai Mỹ, bàn tay lần mò vào bên trong áo chạm đến cái nơi mẫn cảm.

“Đúng vậy. Nếu không phải nghĩ đến gia sản của cô ta. Em đã không để anh tiếp cận ả”

Lần này Thanh Nguyệt không im lặng nữa mà trực tiếp đẩy cửa xông vào. Không nhiều lời liền triển khai thuỷ hệ thành một cây roi quất vào hai người.

Thế Kiệt là dị năng giả phong hệ nên nhanh chóng né kịp. Chỉ có Giai Mỹ, ả chỉ là một thổ hệ dị năng cấp thấp nên không kịp né ăn trọn đòn roi của Thanh Nguyệt.

“Chát”

Âm thanh chát chúa của roi nước vang lên trên má hồng hào của Giai Mỹ. Lập tức trên má xuất hiện một vệt máu dài.

Mùi máu thoang thoảng trong không khí vô cùng kích thích khứu giác của tang thi. Âm thành gào thét từ các tầng dưới truyền đến ngày một rõ ràng.

“Đi”

Ngay cả giây phút nguy hiểm mất mà Thế Kiệt cũng không quên mang theo tâm cang bảo bối Giai Mỹ của hắn theo. Hai người nắm tay nhau chạy lên lầu trên. Không ai để ý balo họ mang trên vai từ lâu đã không thấy.

Lúc nãy vì giận mà Thanh Nguyệt đánh mất lý trí. Khi tỉnh táo đã quá muộn. Bọn tang thi bị mùi máu của Giai Mỹ hấp dẫn mà kéo đến.

Cũng may bọn họ đang trên tầng 14. Mùi máu có dẫn dụ cũng chỉ là bọn tang thi quanh quần trong toà cao ốc mà thôi.

Chị em Thanh Nguyệt và Thanh Triệt không có ý định chạy theo bắt ghen mà chỉ chạy theo để hỏi chỗ để balo. Dù gì cả căn cứ chỉ còn 3 người bọn họ đang giữ lương thực.

Bốn người cứ chạy lên mãi. Chạy đến sâu thượng của toà cao ốc. Đây có lẽ là nơi sạch sẽ nhất ở mạt thế vì thời gian qua chưa từng có đặt chân đến.

Nếu có thì chỉ là những bụi bẩn lưu lại sau 4 năm mạt thế. Từ nơi đây có thể nhìn thấy được cảnh hoang tàn của toàn bộ thành phố nơi đây. Đâu còn sự phồn hoa ban đâu. Chỉ còn những toà kiến trúc đổ nát.

“Mày muốn lên cơn gì nữa. Muốn cả lũ chết chung à”

Thế Kiệt dẫn Giai Mỹ lên tới tần thượng thì đã không còn đường lui. Ngoài cây cầu bằng kính để nối ba toà cao ốc với nhau ra thì hai người chỉ có thể chịu chết.

“Giao lại một phần vật tư của hai người ra đây. Căn cứ bây giờ không thể duy trì. Giao xong thì ai đi đường nấy. Từ giờ chúng ta không liên quan nữa”

Thanh Nguyệt nhìn thấy hai người có ý định chạy về phía cầu kính thì tạo ra một hàng rào nước phong toả lối đi.

Thanh Nguyệt và Thế Kiệt tuy là người yêu của nhau nhưng chỉ được một năm đã đến mạt thế. Bốn năm chém chém giết giết thì cái gọi là tình cảm nam nữ sớm đã bị cô xem nhẹ. Thứ quan trọng hơn nhất bây giờ chỉ có vật tư duy trì sự sống và đệ đệ bên cạnh.

“Nằm mơ”

Thế Kiệt gào thét tức giận. Ai mà không biết mạt thế đến vật tư vô cùng quan trọng. Huống hồ bọn họ đã có ý định bỏ trốn để lại bọn người này. Số vật tư lần này kiếm được đủ để bọn họ duy trì đến căn cứ trung tâm. Có điên mới giao nộp ra.

Để không bị lấy đi vật tư mà còn thủ tiêu cả hai người biết chuyện bọn họ. Vừa nghĩ hắn liền động thủ. Một đạo phong nhậm lấy khí thế sét đánh hướng tới Thanh Nguyệt.

Cô cũng không chịu yếu thế phóng ra quả cầu nước. Hai đạo dị năng gặp nhau lập tức nổ tung ở giữa. Cả hai đều là dị năng giả cấp cao nên khi đòn tấn công bị phá thì bóng nước và gió hỗn độn bay tứ tán trong không khí. Sức công phá xẹt qua trên mặt, trên da tạo ra những vết sức trên cơ thể, có chỗ còn ẩn đỏ như sắp chảy máu.

Chiêu thức bị phá huỷ nhưng hai người không hề dừng lại mà tiến tới đánh trực diện. Dị năng liên tục được phóng thích về phía đối phương. Dị năng sớm đã tiêu hao khi đánh nhau với tang thi nay cũng dần có chút suy yếu.

Thanh Nguyệt không phóng thích dị năng nữa mà biến nước trở lại thành roi. Đánh về phía Thế Kiệt như trói hắn lại mà Thế Kiệt cùng không vừa dùng vòi rồng gió đánh bật roi nước trở lại.

Từ đầu tới cuối trong cuộc tìm kiếm vật tư thì Thế Kiệt và Giai Mỹ được bảo vệ ở trung tâm nên không hao tổn bao nhiêu dị năng. Dần dần Thanh Nguyệt bị lui xuống thế hạ phong.

Thanh Triệt nhìn thấy được các chiêu thức Thế Kiệt ra ngày càng ngoan độc. Như thể muốn giết chết tỷ tỷ của hắn thì không đứng nhìn ngoài cuộc nữa. Từ khi nào bọn họ lại phải người chết ta sống như vậy.

Khi hắn định tham chiến mà không biết được Giai Mỹ được Thế Kiệt bảo hộ phía sau từ lúc nào đã tiến đến chỗ hắn. Dù sao Giai Mỹ cũng là chị họ của cậu nên cũng không quá để ý.

“Phập”

Lòng ngực truyền đến cơn đau khiến cho Thanh Triệt đứng không vững mà trực tiếp ngã xuống đất. Hô hấp ngày càng khó khăn, tiêu cự đôi mắt ấy vẫn cứ nhìn về phía trước. Cậu không dám la, sợ Thanh Nguyệt sẽ phân tâm. Như vậy cậu sẽ cực kỳ hối hận.

Nhưng Thanh Triệt không biết rằng kể từ lúc cậu ngã xuống đất từ Thanh Nguyệt đã không để tập trung, liên tiếp bị Thế Kiệt dùng đòn sát thủ bức lui đến gần lang cang sân thượng.

“Tại sao? Tôi chưa từng làm gì có lỗi với hai người, sao các người lại muốn hại chết chị em chúng tôi”

Lưng Thanh Nguyệt tựa vào lang cang sắt của sân thượng. Bản thân hiện tại đã không còn đường lui, cả người cô lúc này không nơi nào là không có máu. Nhưng Thanh Nguyệt vẫn quật cường như trước, dù chết nhưng cô muốn biết nguyên nhân mọi chuyện.

“Vì sao? Vì tao cảm thấy chướng mắt mày. Mày có tất cả, mày lớn lên có mọi thứ, có ba mẹ yêu thương. Còn tao thì sao? Một ông bố chìm mê tửu sắc, một bà mẹ chỉ biết đi đánh mạt chược. Tại sao mày luôn nổi trội còn tao chỉ là kẻ làm nền cho mày”

Giai Mỹ một tay nắm Thanh Triệt lôi về phía cô, một tay cầm khẩu súng lục không biết cô ta lấy ở đâu ra. Thanh Triệt bị Giai Mỹ lôi hằn trên nền đất vết máu của cậu. Thanh Nguyệt nhìn thấy mà tim đau quặng thắt.

“Giai Mỹ cô buông Triệt nhi ra, mấy người muốn nhắm đến tôi thì cứ việc. Buông ta cho Triệt nhi”

“Mày nghĩ mày được quyền mặc cả với tao? Chị em mày chết rồi sẽ không ai biết bọn tao mang vật tư bỏ đến căn cứ trung tâm. Bọn mày chết rồi linh hạch dị năng của bọn mày cũng là của tao”

Để chứng minh cho lời nói của ả, Giai Mỹ buông Thanh Triệt ra, cầm lấy con dao đã đâm sâu trong lòng ngực Thanh Triệt. Máu không còn bị vật gì ngăn cản cứ thế ồ ạt tuông ra ngoài. Đôi mắt trong trẻo lúc nào cũng nhìn Thanh Nguyệt mà cười nay đã không còn tiêu cự, hắn chết không nhắm mắt.

“Không....”

Thanh Nguyệt như phát điên nhìn em trai đã nằm yên trên nền đất lạnh lẽo. Cô triển khai một chút dị năng sót lại trong cơ thể đánh về phía hai người bọn họ nhằm đoạt lại đệ đệ.

Nhưng cô giờ chỉ là nỏ mạnh hết đà, một chút dị năng ít ỏi đó sao đấu lại kẻ có sức mạnh dồi dào Thế Kiệt. Chiêu thức của cô nhanh chóng bị hắn một kiếm gió chém đôi mà biến mất.

“Pằng..pằng..pằng..pằng”

Giai Mỹ hiện tại đã không còn kiên nhẫn để nhìn cô kháng cự. Sau khi từ tim của Thanh Triệt lấy ra linh hạch thì không thương tiết bắt liên tiếp khiến Thanh Nguyệt ngã quỵ.

“Tao tính hành hạ mày tới chết. Nhưng nghĩ lại phải cảm ơn mày. Không nhờ mày cho đôi bông tai, tao sẽ không biết bên trong lại có không gian, sẽ không nhờ nó mà bọn tao dự trữ được số lượng lớn vật tư. Nên tao cho mày ra đi nhẹ nhàng một chút”

Giai Mỹ tiến về phía Thanh Nguyệt. Như để chứng thực lời ả nói mà xuất hiện một con dao găm mới. Ả không nhanh không chậm đâm thẳng vào tim Thanh Nguyệt, rất nhanh ả lôi ra một viên linh hạch của dị năng giả, linh hạch có màu xanh dương pha một chút đen thẩm cho thấy đây là linh hạch của dị năng giả song hệ.

Bản thân Thanh Nguyệt đau như chết đi nhưng không biết vì sao cô đặt biệt thanh tỉnh. Thanh tỉnh nhìn Giai Mỹ rạch một đường ngay tim cô, thanh tỉnh nhìn ả lấy linh hạch của cô mà bỏ vào không gian, thanh tỉnh nhìn bọn họ đem cô và Thanh Triệt ném khỏi toà cao ốc.

Tiếng gió vù vù thổi làm vết thương trên người cô mở lớn ra. Cảm giác đau đớn nhưng không đau bằng việc bị phản bội, không đâu bằng nhìn người thân lòng lang dạ thú, không bằng nhìn đệ đệ chết trước mặt mình.

Nếu đây chỉ là một giấc mơ, cô tình nguyện đánh đổi tất cả để không phải gặp lại bọn họ, để không liên luỵ đệ đệ chết không nhắm mắt.

Nếu như...

——

Mọi người đi qua cho mình một like và follow nha 💕💕

Hot

Comments

Mũ Rơm

Mũ Rơm

tội ảnh bạn nhỏ

2024-09-22

0

AMi

AMi

đau

2024-09-16

0

AMi

AMi

nhõng nhẽo/Silent/

2024-09-16

0

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Tận thế
2 Chương 2: Lật mặt
3 Chương 3: Sống lại
4 Chương 4: Trốn
5 Chương 5: Bạn cũ
6 Chương 6: Vạch mặt
7 Chương 7: Đánh hội đồng
8 Chương 8: Không gian khai thông
9 Chương 9: Không gian sinh động
10 Chương 10: Gặp lại
11 Chương 11: Mặt đối mặt
12 Chương 12: Gặp mặt bảo bảo
13 Chương 13: Du lịch
14 Chương 14: Thao túng dị năng
15 Chương 15: Dị năng giả
16 Chương 16: Đến ngược trước mạt thế
17 Chương 17: Địa ngục trần gian
18 Chương 18: Thức tỉnh
19 Chương 19: Rời khỏi biệt thự
20 Chương 20: Thực chiến
21 Chương 21: Thu thập vật tư
22 Chương 22: Đồng đội mới
23 Chương 23: Người quen cũ
24 Chương 24: Truy bắt tang thi vương
25 Chương 25: Thử nghiệm
26 Chương 26: Luyện tập
27 Chương 27: Mài giũa dị năng
28 Chương 28: Tang thi cấp ba
29 Chương 29: Hỗ trợ
30 Chương 30: Thu tiền bảo kê
31 Chương 31: Đập ra bã
32 Chương 32: Núi cao còn có núi cao hơn
33 Chương 33: Sơ lược về dòi sống
34 Chương 34: Tang thi chuột bao vây
35 Chương 35: Qua đêm bên ngoài
36 Chương 36: Ngươi đã hỏi qua ý ta chưa?
37 Chương 37: Xin tha
38 Chương 38: Bị hố
39 Chương 39: Tự tạo căn cứ
40 Chương 40: Không có vô sĩ chỉ có vô sĩ hơn
41 Chương 41: Muốn gia nhập
42 Chương 42: Đột nhập
43 Chương 43: Nguy hiểm
44 Chương 44: Cắn nuốt
45 Chương 45: Đột nhập 2
46 Chương 46: Gia nhập
47 Chương 47: “Chăm sóc đặc biệt”
48 Chương 48: Lần đầu đi xa
49 Chương 49: Người lạ đột nhập
50 Chương 50: “Chiếm núi xưng vương”
51 Chương 51: Gai độc mãng xà
52 Chương 52: Dị năng chưa từng thấy
53 Chương 53: Tập kích
54 Chương 54: Giao đấu
55 Chương 55: Sao chép?
56 Chương 56: Tâm sự
57 Chương 57: Bóng đen
58 Chương 58: Ong chúa
59 Chương 59: Nổi bão
60 Chương 60: Thương vong
61 Chương 61: Ấu trùng
62 Chương 62: Tấn công xào huyệt
63 Chương 63: Trở về
64 Chương 64: Nhóc đáng yêu
65 Chương 65: Kênh kiệu
66 Chương 66: Nữ nhân điên
67 Chương 67: Phân xử
68 Chương 68: Chia sẻ bí mật
69 Chương 69: Tin vui
70 Chương 70: Ôm đùi
71 Chương 71: Khoa nhi
72 Chương 72: Thảm khốc
73 Chương 73: Hữu Trung
74 Chương 74: Tuyết rơi
75 Chương 75: Yên bình
76 Chương 76: Gặp lại người quen
77 Chương 77: Tiếng sét ái tình
78 Chương 78: Đùa giỡn
79 Chương 79: Bỏ rơi
80 Chương 80: Lục đục
81 Chương 81: Lôi kéo
82 Chương 82: Phân biệt đối xử
83 Chương 83: May mắn hay xui xẻo
84 Chương 84: Bị ghét
85 Chương 85: Được cứu
86 Chương 86: Đầu quân
87 Chương 87: Trà trộn
88 Chương 88: Lần đầu đại chiến tang thi đoàn
89 Chương 89: Lốc xoáy lửa
90 Chương 90: Con???
91 Chương 91: Bắt được
92 Chương 92: Thuần phục
93 Chương 93: Cô gái kiêu ngạo
94 Chương 94: Kiếm chuyện
95 Chương 95: Hỏng chuyện
96 Chương 96: Chăm sóc đặc biệt
97 Chương 97: Yêu thương thắm thiết
98 Chương 98: Bám dính
99 Chương 99: Đối thủ
100 Chương 100: Quá khứ
101 Chương 101: Phát triển căn cứ
102 Chương 102: Quân đội
103 Chương 103: Nhờ hỗ trợ
104 Chương 104: Con???
105 Chương 105: Nhờ cứu người
106 Chương 106: Lai lịch
107 Chương 107: Sương mù
108 Chương 108: Nguy hiểm
109 Chương 109: Bị động
110 Chương 110: Đánh đổi
111 Chương 111: Thành phố không người
112 Chương 112: Quái vật
113 Chương 113: Dân làng nhiệt tình
114 Chương 114: Linh vật
115 Chương 115: Mẹ chồng phát uy
116 Chương 116: Cưu mang
117 Chương 117: Tốt hay xấu?
118 Chương 118: Góp sức
119 Chương 119: Thành phố Q
120 Chương 120: Tập kích trong toà cao ốc
121 Chương 121: Thí nghiệm
122 Chương 122: Từ đâu xuất hiện ?
123 Chương 123: Mất tích
124 Chương 124: Ở đâu ra?
125 Chương 125: Cống ngầm
126 Chương 126: Bọn họ đều điên cả rồi!!!
127 Chương 127: Thí nghiệm trên cơ thể người
128 Chương 128: Huỷ phòng thí nghiệm
129 Chương 129: Rời đi
130 Chương 130: Rắn và dòi
131 Chương 131: Chó khôn chớ cản đường
132 Chương 132: Người con gái đẹp nhất mạt thế
133 Chương 133: Đùa giỡn
134 Chương 134: Hóng hớt
135 Chương 135: Trà xanh
136 Chương 136: Kích động quần chúng
137 Chương 137: Khu đất hoang
138 Chương 138: Máy phát điện
139 Chương 139: Giáng sinh
140 Chương 140: Rời đi
141 Chương 141: Gặp lại anh em Lý gia
142 Chương 142: Nạn chuột
143 Chương 143: Nguyên nhân
144 Chương 144: Bị dụ dỗ
145 Chương 145: Thức ăn
146 Chương 146: Ngao
147 Chương 147: Muốn bắt làm thú cưng
148 Chương 148: Quy phục
149 Chương 149: Bị gián đoạn
150 Chương 150: Bất tử
151 Chương 151: Thành phố B
152 Chương 152: Miêu
153 Chương 153: Thứ gì đây?
154 Chương 154: Lập công chuộc tội
155 Chương 155: Nuôi dưỡng
156 Chương 156: Bị xem thường
157 Chương 157: Căn cứ trung tâm
158 Chương 158: Vờ như không quen
159 Chương 159: Chiêu mộ
160 Chương 160: Ra mắt nhà chồng
161 Chương 161: Người thân
162 Chương 162: Họ hàng
163 Chương 163: Quyền lực
164 Chương 164: Làm quen
165 Chương 165: Luận bàn
166 Chương 166: Trục xuất
167 Chương 167: Đầu quân
168 Chương 168: Đụng mặt
169 Chương 169: Lôi kéo quan hệ
170 Chương 170: Chia tay
171 Chương 171: Tiếp cận
172 Chương 172: Bạo loạn
173 Chương 173: Biến dị thú cấp 7
174 Chương 174: Lo lắng
175 Chương 175: Hồng môn yến
176 Chương 176: Bắt ép
177 Chương 177: Thuần phục
178 Chương 178: Nhìn quen
179 Chương 179: Đêm không ngủ
180 Chương 180: Đêm không ngủ 2
181 Chương 181: Trùm cuối
182 Chưng 182: Giành giật
183 Chương 183: Hồ sơ
184 Chương 184: Thân phận của Tiểu Tuyết
185 Chương 185: Thay thế
186 Chương 186: Điểm yếu
187 Chương 187: Công kích
188 Chương 188: Là bạn hay là thù?
189 Chương 189: Đòi công đạo
190 Chương 190: Thanh trừ
191 Chương 191: Xây dựng lại
192 Chương 192: Dấu vết
193 Chương 193: Đỡ
194 Chương 194: Nguy kịch
195 Chương 195: Truy lùng
196 Chương 196: Ai cũng giống?
197 Chương 197: Cơ hội
198 Chương 198: Kích động
199 Chương 199: Đau đầu
200 Chương 200: Người yêu cũ
201 Chương 201: Không ăn được
202 Chương 202: Ở lại hết
203 Chương 203: Cướp cạn
204 Chương 204: Vây kín
205 Chương 205: Tham lam
206 Chương 206: Tại sao?
207 Chương 207: Cầu cứu
208 Chương 208: Kiệt sức
209 Chương 209: Đuổi theo
210 Chương 210: Hải Vương
211 Chương 211: Những kẻ man rợ
212 Chương 212: Nhà mới
213 Chương 213: Long mạch
214 Chương 214: Tìm tới
215 Chương 215: Giả
216 Chương 216: Xum vầy
Chapter

Updated 216 Episodes

1
Chương 1: Tận thế
2
Chương 2: Lật mặt
3
Chương 3: Sống lại
4
Chương 4: Trốn
5
Chương 5: Bạn cũ
6
Chương 6: Vạch mặt
7
Chương 7: Đánh hội đồng
8
Chương 8: Không gian khai thông
9
Chương 9: Không gian sinh động
10
Chương 10: Gặp lại
11
Chương 11: Mặt đối mặt
12
Chương 12: Gặp mặt bảo bảo
13
Chương 13: Du lịch
14
Chương 14: Thao túng dị năng
15
Chương 15: Dị năng giả
16
Chương 16: Đến ngược trước mạt thế
17
Chương 17: Địa ngục trần gian
18
Chương 18: Thức tỉnh
19
Chương 19: Rời khỏi biệt thự
20
Chương 20: Thực chiến
21
Chương 21: Thu thập vật tư
22
Chương 22: Đồng đội mới
23
Chương 23: Người quen cũ
24
Chương 24: Truy bắt tang thi vương
25
Chương 25: Thử nghiệm
26
Chương 26: Luyện tập
27
Chương 27: Mài giũa dị năng
28
Chương 28: Tang thi cấp ba
29
Chương 29: Hỗ trợ
30
Chương 30: Thu tiền bảo kê
31
Chương 31: Đập ra bã
32
Chương 32: Núi cao còn có núi cao hơn
33
Chương 33: Sơ lược về dòi sống
34
Chương 34: Tang thi chuột bao vây
35
Chương 35: Qua đêm bên ngoài
36
Chương 36: Ngươi đã hỏi qua ý ta chưa?
37
Chương 37: Xin tha
38
Chương 38: Bị hố
39
Chương 39: Tự tạo căn cứ
40
Chương 40: Không có vô sĩ chỉ có vô sĩ hơn
41
Chương 41: Muốn gia nhập
42
Chương 42: Đột nhập
43
Chương 43: Nguy hiểm
44
Chương 44: Cắn nuốt
45
Chương 45: Đột nhập 2
46
Chương 46: Gia nhập
47
Chương 47: “Chăm sóc đặc biệt”
48
Chương 48: Lần đầu đi xa
49
Chương 49: Người lạ đột nhập
50
Chương 50: “Chiếm núi xưng vương”
51
Chương 51: Gai độc mãng xà
52
Chương 52: Dị năng chưa từng thấy
53
Chương 53: Tập kích
54
Chương 54: Giao đấu
55
Chương 55: Sao chép?
56
Chương 56: Tâm sự
57
Chương 57: Bóng đen
58
Chương 58: Ong chúa
59
Chương 59: Nổi bão
60
Chương 60: Thương vong
61
Chương 61: Ấu trùng
62
Chương 62: Tấn công xào huyệt
63
Chương 63: Trở về
64
Chương 64: Nhóc đáng yêu
65
Chương 65: Kênh kiệu
66
Chương 66: Nữ nhân điên
67
Chương 67: Phân xử
68
Chương 68: Chia sẻ bí mật
69
Chương 69: Tin vui
70
Chương 70: Ôm đùi
71
Chương 71: Khoa nhi
72
Chương 72: Thảm khốc
73
Chương 73: Hữu Trung
74
Chương 74: Tuyết rơi
75
Chương 75: Yên bình
76
Chương 76: Gặp lại người quen
77
Chương 77: Tiếng sét ái tình
78
Chương 78: Đùa giỡn
79
Chương 79: Bỏ rơi
80
Chương 80: Lục đục
81
Chương 81: Lôi kéo
82
Chương 82: Phân biệt đối xử
83
Chương 83: May mắn hay xui xẻo
84
Chương 84: Bị ghét
85
Chương 85: Được cứu
86
Chương 86: Đầu quân
87
Chương 87: Trà trộn
88
Chương 88: Lần đầu đại chiến tang thi đoàn
89
Chương 89: Lốc xoáy lửa
90
Chương 90: Con???
91
Chương 91: Bắt được
92
Chương 92: Thuần phục
93
Chương 93: Cô gái kiêu ngạo
94
Chương 94: Kiếm chuyện
95
Chương 95: Hỏng chuyện
96
Chương 96: Chăm sóc đặc biệt
97
Chương 97: Yêu thương thắm thiết
98
Chương 98: Bám dính
99
Chương 99: Đối thủ
100
Chương 100: Quá khứ
101
Chương 101: Phát triển căn cứ
102
Chương 102: Quân đội
103
Chương 103: Nhờ hỗ trợ
104
Chương 104: Con???
105
Chương 105: Nhờ cứu người
106
Chương 106: Lai lịch
107
Chương 107: Sương mù
108
Chương 108: Nguy hiểm
109
Chương 109: Bị động
110
Chương 110: Đánh đổi
111
Chương 111: Thành phố không người
112
Chương 112: Quái vật
113
Chương 113: Dân làng nhiệt tình
114
Chương 114: Linh vật
115
Chương 115: Mẹ chồng phát uy
116
Chương 116: Cưu mang
117
Chương 117: Tốt hay xấu?
118
Chương 118: Góp sức
119
Chương 119: Thành phố Q
120
Chương 120: Tập kích trong toà cao ốc
121
Chương 121: Thí nghiệm
122
Chương 122: Từ đâu xuất hiện ?
123
Chương 123: Mất tích
124
Chương 124: Ở đâu ra?
125
Chương 125: Cống ngầm
126
Chương 126: Bọn họ đều điên cả rồi!!!
127
Chương 127: Thí nghiệm trên cơ thể người
128
Chương 128: Huỷ phòng thí nghiệm
129
Chương 129: Rời đi
130
Chương 130: Rắn và dòi
131
Chương 131: Chó khôn chớ cản đường
132
Chương 132: Người con gái đẹp nhất mạt thế
133
Chương 133: Đùa giỡn
134
Chương 134: Hóng hớt
135
Chương 135: Trà xanh
136
Chương 136: Kích động quần chúng
137
Chương 137: Khu đất hoang
138
Chương 138: Máy phát điện
139
Chương 139: Giáng sinh
140
Chương 140: Rời đi
141
Chương 141: Gặp lại anh em Lý gia
142
Chương 142: Nạn chuột
143
Chương 143: Nguyên nhân
144
Chương 144: Bị dụ dỗ
145
Chương 145: Thức ăn
146
Chương 146: Ngao
147
Chương 147: Muốn bắt làm thú cưng
148
Chương 148: Quy phục
149
Chương 149: Bị gián đoạn
150
Chương 150: Bất tử
151
Chương 151: Thành phố B
152
Chương 152: Miêu
153
Chương 153: Thứ gì đây?
154
Chương 154: Lập công chuộc tội
155
Chương 155: Nuôi dưỡng
156
Chương 156: Bị xem thường
157
Chương 157: Căn cứ trung tâm
158
Chương 158: Vờ như không quen
159
Chương 159: Chiêu mộ
160
Chương 160: Ra mắt nhà chồng
161
Chương 161: Người thân
162
Chương 162: Họ hàng
163
Chương 163: Quyền lực
164
Chương 164: Làm quen
165
Chương 165: Luận bàn
166
Chương 166: Trục xuất
167
Chương 167: Đầu quân
168
Chương 168: Đụng mặt
169
Chương 169: Lôi kéo quan hệ
170
Chương 170: Chia tay
171
Chương 171: Tiếp cận
172
Chương 172: Bạo loạn
173
Chương 173: Biến dị thú cấp 7
174
Chương 174: Lo lắng
175
Chương 175: Hồng môn yến
176
Chương 176: Bắt ép
177
Chương 177: Thuần phục
178
Chương 178: Nhìn quen
179
Chương 179: Đêm không ngủ
180
Chương 180: Đêm không ngủ 2
181
Chương 181: Trùm cuối
182
Chưng 182: Giành giật
183
Chương 183: Hồ sơ
184
Chương 184: Thân phận của Tiểu Tuyết
185
Chương 185: Thay thế
186
Chương 186: Điểm yếu
187
Chương 187: Công kích
188
Chương 188: Là bạn hay là thù?
189
Chương 189: Đòi công đạo
190
Chương 190: Thanh trừ
191
Chương 191: Xây dựng lại
192
Chương 192: Dấu vết
193
Chương 193: Đỡ
194
Chương 194: Nguy kịch
195
Chương 195: Truy lùng
196
Chương 196: Ai cũng giống?
197
Chương 197: Cơ hội
198
Chương 198: Kích động
199
Chương 199: Đau đầu
200
Chương 200: Người yêu cũ
201
Chương 201: Không ăn được
202
Chương 202: Ở lại hết
203
Chương 203: Cướp cạn
204
Chương 204: Vây kín
205
Chương 205: Tham lam
206
Chương 206: Tại sao?
207
Chương 207: Cầu cứu
208
Chương 208: Kiệt sức
209
Chương 209: Đuổi theo
210
Chương 210: Hải Vương
211
Chương 211: Những kẻ man rợ
212
Chương 212: Nhà mới
213
Chương 213: Long mạch
214
Chương 214: Tìm tới
215
Chương 215: Giả
216
Chương 216: Xum vầy

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play