Chương 10: Gặp lại

Thời gian thấm thoát trôi qua, mới đó mà bảo bảo trong bụng đã được bốn tháng. Có lẽ bảo bảo là may mắn của cuộc đời cô, vừa đăng bán căn hộ không bao lâu đã có người mua lại. Người mua lần này là một đại gia bao nuôi nữ minh tinh mới nổi, đâu phải ai có tiền muốn mua nơi này là được a. Vậy là sau một hỏi kể hết các tiện ích mà nơi này mang lại rất nhanh trong tài khoản cô nhận thêm 50 triệu tệ.

Buổi sáng cứ thế mà trôi qua, Thanh Nguyệt phấn khởi đến bệnh viện kiểm tra định kỳ cho các bảo bảo. Dù biết được linh tuyền cải tạo thể chất nhưng cô vẫn muốn nhìn thấy các bảo bảo qua hình siêu âm. Bốn bảo bảo lúc này chỉ to bằng trái bơ rồi nhưng nhìn bọn nhóc kiếm tâm tình cô lân lân như ở trên mây.

Vậy là tiếp tục một đống quần áo trẻ em dành cho cả nam lẫn nữ từ sơ sinh đến 18 tuổi được nhét vào không gian. Tiểu Linh nhà ta đang chơi điện tử nhìn riết cũng nhàn nên lại biến tầng hầm rộng ra một khoảng lớn cất đồ cho tiểu bảo bảo của Thanh Nguyệt.

Vừa nghĩ bản thân được rảnh rỗi chơi điện tử tiếp tục thì Thanh Nguyệt lại đưa vào một tràn các loại sữa đủ các lứa tuổi làm tiểu Linh phải buông máy xuống đi sắp xếp.

Nhất quá tam lần thứ ba chuẩn bị chơi game tiếp thì lại xuất hiện bốn chiếc thùng lớn nắm kính. Tiểu Linh nội tâm chửi thề quyết định đình công nhưng cô vẫn thắc mắc đó là cái gì. Tạm thời buông ta máy game bước lại thủ kính. Bên trong tràn đầy đủ loại kem từ ốc quế đến que kem, mặt trên trên tủ kính là tờ giấy xin lỗi của Thanh Nguyệt và bốn thùng kem này là quà bồi tội.

"Aaa... ta yêu tỷ chết mất"

Tiểu Linh xung sướng bay vòng bốn thùng kem reo hò. Nó cũng biết kem để lâu sẽ tan chảy liền dẫn linh lực hướng về phía chui cắm, linh lực lập tức biến thành đong điện duy trì tủ kem. Tiểu Linh thích thú lấy ra thử một que kem, cảm giác mát mạnh lập tức xông tosi kích thích thần kinh quá đã. Que kem tiểu Linh đang ăn là kem sữa tươi trân châu đang hot trên thịt trường, vị béo của kem chen lẫn bị sữa và cảm giác dai dai của trân châu vô cùng đã.

----bên ngoài không gian----

Thanh Nguyệt vừa tung tăng đi dạo xung quanh trên tay cũng cần theo que kem tương tự. Thời tiết tháng tám đã bắt dầu vào thu nhưng thai phụ như cô vẫn cảm thấy không khí phóng nực, vì vậy vừa cầm que kem vừa ăn ngon lành.

Không chỉ có một que kem Thanh Nguyệt đang ăn mà cô mua hẳn mười cây đủ vị khác nhau. Tung tăng đi trên con hẻm nhỏ về lại biệt tự mà cô không sợ kem bị tan chảy. Vì sao ư? Vì từ sau khi bản thân cô tẩy kinh phạt tuỷ dị năng kiếp trước đã trở lại. Có điều lần này không còn là thuỷ hệ đơn thuần mà thuỷ hệ của cô có thể biến hoá thành băng hệ, không những thế dị năng không gian kiếp trước được thay thế bằng hoả hệ dị năng. Đúng là một cuộc mua bán có lời mà.

Trong con hẻm nhỏ có phần sạch sẽ lại khá vắng lặng như Thanh Nguyệt không sợ mà cứ tung tăng đi về phía trước. Nơi đây trở nên vắng vẻ chỉ mới đoạn thời gian gần đây mà thôi, khu hẻm này được nhà nước đưa vào diện quy hoạch xây công viên nên dân cư đã được đưa đến khu tái định cư mới.

Còn một đoạn đường không xa nữa sẽ đến cổng lớn khu biệt thự nhà Thanh Nguyệt nhưng trong không khí truyền đến một mùi máu tươi nhàn nhạt. Có lẽ thể chất đã được cải tạo nên các giác quan đặc biệt nhạy cảm. Âm thầm Thanh Nguyệt lấy trong không gian ra một con dao nhỏ, một tay cô đưa bao que kem đến trước ngực, một tay dấu con dao dưới bao que kem tiếp tục bước lên phía trước.

Thình lình trước mặt Thanh Nguyệt xuất hiện một người đàn ông mặc vest xám chặn đường, sát khí trên người tên đó tuy đã được thu hồi nhưng cảm giác quen thuộc của những kẻ giết người chuyên nghiệp vẫn không thể bỏ qua được.

"Anh muốn gì?" - Con dao được dấu dưới bịch kem khẽ xiết chặc, bây giờ bảo bảo đã khá lớn, cô hoạt động cũng trở nên nặng nề. Nếu kẻ trước mặt cố ý thu sát ý lại vậy cô khoan động thủ.

"Tôi không có ý xấu. Cô có thể giúp chúng tôi mua một ít băng gạc và thuốc khử trùng được không. Sếp tôi bị thương không tiện đến bệnh viện" - chàng thanh niên dang hai tay chắn lối đi của cô không ngừng nhìn về phía góc tối trong con hẻm cũng đủ biết người cần cứu trị ở đó.

Nhìn về phía góc tối có thể thấy ở đó không chỉ có một người, tất cả đều đã thu liễm sát ý và mùi máu tươi xuất phát từ chỗ đó.

"Biệt thự của tôi ở gần đây, nếu mấy người không ngại có thể đến đó. Ở đó tôi có mọi vật dụng mọi người cần"

Thanh Nguyệt nói xong lách qua người thanh niên kia đi tiếp về phía trước. Người thanh niên nhìn vào góc tối đợi lệnh được cho phép mới dám đi theo cô. Phía sau nhanh chóng xuất hiện bốn bóng dáng, người đàn ông chắn đường cô là người bị thương nhẹ nhất còn hai người toàn thân đều có chút chật vật. Người bị thương năng nhất được bọn họ đỡ ở giữa sớm đã bất tỉnh.

Bảo vệ khu biệt thự nhìn thấy chủ nhân một trong số biệt thự lớn nhất khu liền đến chào hỏi nhiệt tình. Đám người phía sau có chuat cảnh giác nhìn xem cô sẽ nói thế nào với bảo vệ. Nhưng rất nhanh làm bọn họ thất vọng rồi, Thanh Nguyệt chỉ trả lời cho qua vài câu đã dẫn bọn họ đi vào bên trong.

Tưởng chường lại phải đi bộ tiếp một đoạn thời gian thì phía sau cổng bảo vệ Thanh Nguyệt đã có sẵn xe hơi của cô. Cũng phải nói bình thường cô hay chạy xe đi mua sắm vật tư mà đến nay vật tư đã có quá nhiều nên đành lười biếng đi chơi không mang theo nếu không bốn người kia đến được biệt thự nhà cô đã sớm xỉu mất.

----bên trong biệt thự ------

Dẫn bọn người đến phòng khách còn Thanh Nguyệt giả bộ về phòng nhưng thực ra là lấy đồ ở không gian mang ra. Nhìn mấy người bị thương tích đầy mình Thanh Nguyệt mới thấy có lẽ thuốc và các thiết bị y tế cô chuẩn bị còn khá ít thì phải. Phải mua thêm để bổ sung mới được.

Trở lại phòng khách Thanh Nguyệt ôm lĩnh khỉnh một đống lớn băng gạc, thuốc khử trùng, thuốc giảm đau và kim chỉ khâu. Đống đồ nhiều đến mướn bàn trà ở phòng khách đầy kín.

Còn ba thêm kia sau khi đặt người bị hôn mê lên sofa thì không một chút ngại ngùng nào cởi từ áo suit đến áo sơmi bên trong đã sớm bị thấm đẫm một màu đỏ. Từ các vết tích trên áo có thể biết do bị đạn bắn tạo thành. Tám phần bọn người trước mặt đây là xã hội đen.

Nhìn ba người trước mắt thoát y làm Thanh Nguyệt nhớ đến người đàn ông đêm đó ở khu nghỉ dưỡng. Thân hình tám múi, từng đường nét trên cơ thể vô cùng hoàn hảo, làn da màu đồng làm cô không khỏi tim đập nhanh một phần.

Mà khoan đã.... Tại sao người đàn ông bất tỉnh kia nhìn quen mắt thế nhỉ?

Thanh Nguyệt không khỏi nhìn hắn kĩ vài lần.

/"sh*t... không phải tên tối hôm đó đây sao? Trái đất tròn vậy sao?"/ - nội tâm Thanh Nguyệt ngào thét khi bản thân vừa nghĩ đến người nào đó thì người nào đó đã nằm ngay trước mặt.

"Nè, người đang bất tỉnh kia là ai vậy?"

Câu hỏi của Thanh Nguyệt đổi lấy ba đạo ánh mắt kinh bỉ của ba người đang bận chăm soc vết thương cho nhau. Ba người xếp thành một hàng người sau lo vết thương người trước, người cuối cùng là kẻ bị nhẹ nhất sẽ tự giải quyết vết thương. Ba người lo cho nhau mà xem người trên sofa như vô hình.

"Sao các người không xử lý vết thương cho anh ấy?" - Thanh Nguyệt chỉ về phía người đang bất tỉnh kia.

"Nếu cô có thể xử lý được vết thương trên người lão đại tôi chấp nhận gọi cô là nãi nãi"

Lâm Tiêu sau khi xử Lý vết thương ở lại bản tính ngã ngớn đùa giỡn.

"Được thôi!"

Thanh Nguyệt cũng không biết vì sao mấy người này lại sợ hắn như vậy nhưng cô thì lại không. Bước ba bước ngồi xuống bên cạnh hắn. Từ góc nhìn thấy rõ khuôn mặt người đàn ông đêm ấy, đuôi mắt có một nốt ruồi lệ không sai vào đâu được.

Bàn tay đưa lên gỡ cút áo chưa kịp chạm đến thì Tử Hoàng đã cảnh giác nắm lấy, đôi mắt nhìn cô đầy tơ máu và sự cảnh giác.

"Là em đây!" - Thanh Nguyệt không hề hay biết giọng nói bản thân có bao nhiêu dịu dàng, bao nhiêu dung túng cùng đối với người đàn ông này.

Tử Hoàng dường như nhận ra người con gái trước mắt này, cảm giác an toàn và an ổn thoát ra từ người cô làm hắn buông lỏng cảnh giác một lần nữa chìm vào hôn mê.

Thanh Nguyệt nhanh chóng lấy dao cắt rách áo bắt đầu quá trình sơ cứu. Một dao rạch ngay phần bụng lấy ra hai viên đạn, cũng may đều trúng phần mềm nên không nguy hại tính mạng.

Tiếp theo khâu miệng vết thương lại, những vết bầm tím do đánh đấm và vết rách do đạn xượt qua đều được cô xử lý như một tay lành nghề.

Bên này Thanh Nguyệt tập trung sơ cứu thì ba kẻ bên kia sớm đã hoá đá từ lúc nào. Đặc biệt Lâm Tiêu miệng hắn mở lớn đến mức nhét vừa cái trứng gà rồi.

"Nè, đừng nói là lão đại bình thường cho chúng ta chạm đến là do trọng sắc khinh bạn nha"

Đáp lại câu nói đáng khinh của Lâm Tiêu là ánh mắt nhìn người chết của hai đồng bạn. Cũng may lão đại đã sớm bất tỉnh nếu không tên nhóc Lâm Tiêu này phải qua Trung Đông làm bạn với mấy người bên kia rồi.

"Cậu không nhìn thấy cô ấy đang có thai à?" - người đàn ông mặt suit đen lúc nãy gọi là Hoàng Vinh cùng Lâm Tiêu là một trong hai cánh tay đắc lực tinh ý nhận ra.

"What…vậy không lẽ lão đại thích kiểu phụ nữ đã có chồng?" - Tên Lâm Tiêu ngu ngốc lại phát biểu không suy nghĩ.

Hai người còn lại quyết định không mở miệng nói chuyện nữa tránh tên nhóc này kéo giảm chỉ số IQ của bọn họ.

Tuy có chút bất ngờ với hành động của lão đại nhưng bọn họ biết lão đại sẽ không làm việc gì không có mục đích.

Mặc kệ ba kẻ ngốc kia đàn nhìn cô với ánh mắt tò ngò, nghi hoặc thì sau khi sơ cứu xong Thanh Nguyệt mau chóng dọn hết đống vật dụng y tế cùng trang phục dính máu rách nát của bọn họ đi bỏ. Xuất phát từ tâm lý cá nhân Thanh Nguyệt cũng mong muốn ba của bảo bảo là một kẻ có thể sống sót khi mạt thế buông xuống nên cô đã lén vào nhà bếp đổ đầy nước linh tuyền vào bình đem ra ngoài phòng khách.

Đặt bình nước lên bàn trà cô nhẹ nhàng rót một ly đưa lên tới miệng của Tử Hoàng.

"Vị tiểu thư này, không biết cô cho lão đại chúng tôi uống gì thế" - Âu Dương Vấn Thiên nãy giờ im lặng quan sát cử động của cô nhìn thấy hành động lớn mật vội ngăn lại. Biết đâu bên trong có độc thì sao?

"Chỉ là nước bình thường mà thôi, mấy người bị mất nhiều máu chắc cũng đã mệt rồi, uống chút nước cho thấm giọng" - Thanh Nguyệt biết bọn họ nghi ngờ nên không ngại uống thử một ly lại tiếp rót một ly mới đưa lên miệng Tử Hoàng.

Tử Hoàng sớm đã hôn mê làm sao uống nước được nhưng Thanh Nguyệt có thuỷ hệ dị năng nên đối với cô cho hắn uống nước không khó. Cô chỉ cần đung bóng lưng che tầm nhìn của ba người nhanh chóng điều động nước trong linh đi vào miệng rồi chảy xuống yếu hầu, chỉ trong tích tắc ly nước đã không còn một giọt.

Ba người kia nhìn thấy Thanh Nguyệt uống xong ly nước bản thân cũng cảm thấy có chút khát nên vậy cầm bình rót vào ba ly cùng nhau uống.

——

Mọi người đi qua cho mình một like và follow nha 💕💕

Hot

Comments

Yenni Ahn

Yenni Ahn

Tự nhiên chả tiếp xúc j nhiều mà sao yêu thương đến mức đấy đc hay v

2024-08-01

0

Yenni Ahn

Yenni Ahn

Đúng là nv chính thu hút nhau tình 1 đêm thôi mà chx j đã phát triển tình cảm đến mức dịu dàng, chiều chuộng, dung túng r ha😃

2024-08-01

0

Yenni Ahn

Yenni Ahn

Sao lại dễ dàng cho ng lạ vào biết thự của mik v:)?? Théo lí mà nói thì trải qua tận thế r thì tính cảnh giác chắc chắn phải cao chứ dễ dàng đưa ng ko quen biết mà còn mang theo mối nguy hiểm tiềm tàng à🙂vô lí v=))

2024-08-01

1

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Tận thế
2 Chương 2: Lật mặt
3 Chương 3: Sống lại
4 Chương 4: Trốn
5 Chương 5: Bạn cũ
6 Chương 6: Vạch mặt
7 Chương 7: Đánh hội đồng
8 Chương 8: Không gian khai thông
9 Chương 9: Không gian sinh động
10 Chương 10: Gặp lại
11 Chương 11: Mặt đối mặt
12 Chương 12: Gặp mặt bảo bảo
13 Chương 13: Du lịch
14 Chương 14: Thao túng dị năng
15 Chương 15: Dị năng giả
16 Chương 16: Đến ngược trước mạt thế
17 Chương 17: Địa ngục trần gian
18 Chương 18: Thức tỉnh
19 Chương 19: Rời khỏi biệt thự
20 Chương 20: Thực chiến
21 Chương 21: Thu thập vật tư
22 Chương 22: Đồng đội mới
23 Chương 23: Người quen cũ
24 Chương 24: Truy bắt tang thi vương
25 Chương 25: Thử nghiệm
26 Chương 26: Luyện tập
27 Chương 27: Mài giũa dị năng
28 Chương 28: Tang thi cấp ba
29 Chương 29: Hỗ trợ
30 Chương 30: Thu tiền bảo kê
31 Chương 31: Đập ra bã
32 Chương 32: Núi cao còn có núi cao hơn
33 Chương 33: Sơ lược về dòi sống
34 Chương 34: Tang thi chuột bao vây
35 Chương 35: Qua đêm bên ngoài
36 Chương 36: Ngươi đã hỏi qua ý ta chưa?
37 Chương 37: Xin tha
38 Chương 38: Bị hố
39 Chương 39: Tự tạo căn cứ
40 Chương 40: Không có vô sĩ chỉ có vô sĩ hơn
41 Chương 41: Muốn gia nhập
42 Chương 42: Đột nhập
43 Chương 43: Nguy hiểm
44 Chương 44: Cắn nuốt
45 Chương 45: Đột nhập 2
46 Chương 46: Gia nhập
47 Chương 47: “Chăm sóc đặc biệt”
48 Chương 48: Lần đầu đi xa
49 Chương 49: Người lạ đột nhập
50 Chương 50: “Chiếm núi xưng vương”
51 Chương 51: Gai độc mãng xà
52 Chương 52: Dị năng chưa từng thấy
53 Chương 53: Tập kích
54 Chương 54: Giao đấu
55 Chương 55: Sao chép?
56 Chương 56: Tâm sự
57 Chương 57: Bóng đen
58 Chương 58: Ong chúa
59 Chương 59: Nổi bão
60 Chương 60: Thương vong
61 Chương 61: Ấu trùng
62 Chương 62: Tấn công xào huyệt
63 Chương 63: Trở về
64 Chương 64: Nhóc đáng yêu
65 Chương 65: Kênh kiệu
66 Chương 66: Nữ nhân điên
67 Chương 67: Phân xử
68 Chương 68: Chia sẻ bí mật
69 Chương 69: Tin vui
70 Chương 70: Ôm đùi
71 Chương 71: Khoa nhi
72 Chương 72: Thảm khốc
73 Chương 73: Hữu Trung
74 Chương 74: Tuyết rơi
75 Chương 75: Yên bình
76 Chương 76: Gặp lại người quen
77 Chương 77: Tiếng sét ái tình
78 Chương 78: Đùa giỡn
79 Chương 79: Bỏ rơi
80 Chương 80: Lục đục
81 Chương 81: Lôi kéo
82 Chương 82: Phân biệt đối xử
83 Chương 83: May mắn hay xui xẻo
84 Chương 84: Bị ghét
85 Chương 85: Được cứu
86 Chương 86: Đầu quân
87 Chương 87: Trà trộn
88 Chương 88: Lần đầu đại chiến tang thi đoàn
89 Chương 89: Lốc xoáy lửa
90 Chương 90: Con???
91 Chương 91: Bắt được
92 Chương 92: Thuần phục
93 Chương 93: Cô gái kiêu ngạo
94 Chương 94: Kiếm chuyện
95 Chương 95: Hỏng chuyện
96 Chương 96: Chăm sóc đặc biệt
97 Chương 97: Yêu thương thắm thiết
98 Chương 98: Bám dính
99 Chương 99: Đối thủ
100 Chương 100: Quá khứ
101 Chương 101: Phát triển căn cứ
102 Chương 102: Quân đội
103 Chương 103: Nhờ hỗ trợ
104 Chương 104: Con???
105 Chương 105: Nhờ cứu người
106 Chương 106: Lai lịch
107 Chương 107: Sương mù
108 Chương 108: Nguy hiểm
109 Chương 109: Bị động
110 Chương 110: Đánh đổi
111 Chương 111: Thành phố không người
112 Chương 112: Quái vật
113 Chương 113: Dân làng nhiệt tình
114 Chương 114: Linh vật
115 Chương 115: Mẹ chồng phát uy
116 Chương 116: Cưu mang
117 Chương 117: Tốt hay xấu?
118 Chương 118: Góp sức
119 Chương 119: Thành phố Q
120 Chương 120: Tập kích trong toà cao ốc
121 Chương 121: Thí nghiệm
122 Chương 122: Từ đâu xuất hiện ?
123 Chương 123: Mất tích
124 Chương 124: Ở đâu ra?
125 Chương 125: Cống ngầm
126 Chương 126: Bọn họ đều điên cả rồi!!!
127 Chương 127: Thí nghiệm trên cơ thể người
128 Chương 128: Huỷ phòng thí nghiệm
129 Chương 129: Rời đi
130 Chương 130: Rắn và dòi
131 Chương 131: Chó khôn chớ cản đường
132 Chương 132: Người con gái đẹp nhất mạt thế
133 Chương 133: Đùa giỡn
134 Chương 134: Hóng hớt
135 Chương 135: Trà xanh
136 Chương 136: Kích động quần chúng
137 Chương 137: Khu đất hoang
138 Chương 138: Máy phát điện
139 Chương 139: Giáng sinh
140 Chương 140: Rời đi
141 Chương 141: Gặp lại anh em Lý gia
142 Chương 142: Nạn chuột
143 Chương 143: Nguyên nhân
144 Chương 144: Bị dụ dỗ
145 Chương 145: Thức ăn
146 Chương 146: Ngao
147 Chương 147: Muốn bắt làm thú cưng
148 Chương 148: Quy phục
149 Chương 149: Bị gián đoạn
150 Chương 150: Bất tử
151 Chương 151: Thành phố B
152 Chương 152: Miêu
153 Chương 153: Thứ gì đây?
154 Chương 154: Lập công chuộc tội
155 Chương 155: Nuôi dưỡng
156 Chương 156: Bị xem thường
157 Chương 157: Căn cứ trung tâm
158 Chương 158: Vờ như không quen
159 Chương 159: Chiêu mộ
160 Chương 160: Ra mắt nhà chồng
161 Chương 161: Người thân
162 Chương 162: Họ hàng
163 Chương 163: Quyền lực
164 Chương 164: Làm quen
165 Chương 165: Luận bàn
166 Chương 166: Trục xuất
167 Chương 167: Đầu quân
168 Chương 168: Đụng mặt
169 Chương 169: Lôi kéo quan hệ
170 Chương 170: Chia tay
171 Chương 171: Tiếp cận
172 Chương 172: Bạo loạn
173 Chương 173: Biến dị thú cấp 7
174 Chương 174: Lo lắng
175 Chương 175: Hồng môn yến
176 Chương 176: Bắt ép
177 Chương 177: Thuần phục
178 Chương 178: Nhìn quen
179 Chương 179: Đêm không ngủ
180 Chương 180: Đêm không ngủ 2
181 Chương 181: Trùm cuối
182 Chưng 182: Giành giật
183 Chương 183: Hồ sơ
184 Chương 184: Thân phận của Tiểu Tuyết
185 Chương 185: Thay thế
186 Chương 186: Điểm yếu
187 Chương 187: Công kích
188 Chương 188: Là bạn hay là thù?
189 Chương 189: Đòi công đạo
190 Chương 190: Thanh trừ
191 Chương 191: Xây dựng lại
192 Chương 192: Dấu vết
193 Chương 193: Đỡ
194 Chương 194: Nguy kịch
195 Chương 195: Truy lùng
196 Chương 196: Ai cũng giống?
197 Chương 197: Cơ hội
198 Chương 198: Kích động
199 Chương 199: Đau đầu
200 Chương 200: Người yêu cũ
201 Chương 201: Không ăn được
202 Chương 202: Ở lại hết
203 Chương 203: Cướp cạn
204 Chương 204: Vây kín
205 Chương 205: Tham lam
206 Chương 206: Tại sao?
207 Chương 207: Cầu cứu
208 Chương 208: Kiệt sức
209 Chương 209: Đuổi theo
210 Chương 210: Hải Vương
211 Chương 211: Những kẻ man rợ
212 Chương 212: Nhà mới
213 Chương 213: Long mạch
214 Chương 214: Tìm tới
215 Chương 215: Giả
216 Chương 216: Xum vầy
Chapter

Updated 216 Episodes

1
Chương 1: Tận thế
2
Chương 2: Lật mặt
3
Chương 3: Sống lại
4
Chương 4: Trốn
5
Chương 5: Bạn cũ
6
Chương 6: Vạch mặt
7
Chương 7: Đánh hội đồng
8
Chương 8: Không gian khai thông
9
Chương 9: Không gian sinh động
10
Chương 10: Gặp lại
11
Chương 11: Mặt đối mặt
12
Chương 12: Gặp mặt bảo bảo
13
Chương 13: Du lịch
14
Chương 14: Thao túng dị năng
15
Chương 15: Dị năng giả
16
Chương 16: Đến ngược trước mạt thế
17
Chương 17: Địa ngục trần gian
18
Chương 18: Thức tỉnh
19
Chương 19: Rời khỏi biệt thự
20
Chương 20: Thực chiến
21
Chương 21: Thu thập vật tư
22
Chương 22: Đồng đội mới
23
Chương 23: Người quen cũ
24
Chương 24: Truy bắt tang thi vương
25
Chương 25: Thử nghiệm
26
Chương 26: Luyện tập
27
Chương 27: Mài giũa dị năng
28
Chương 28: Tang thi cấp ba
29
Chương 29: Hỗ trợ
30
Chương 30: Thu tiền bảo kê
31
Chương 31: Đập ra bã
32
Chương 32: Núi cao còn có núi cao hơn
33
Chương 33: Sơ lược về dòi sống
34
Chương 34: Tang thi chuột bao vây
35
Chương 35: Qua đêm bên ngoài
36
Chương 36: Ngươi đã hỏi qua ý ta chưa?
37
Chương 37: Xin tha
38
Chương 38: Bị hố
39
Chương 39: Tự tạo căn cứ
40
Chương 40: Không có vô sĩ chỉ có vô sĩ hơn
41
Chương 41: Muốn gia nhập
42
Chương 42: Đột nhập
43
Chương 43: Nguy hiểm
44
Chương 44: Cắn nuốt
45
Chương 45: Đột nhập 2
46
Chương 46: Gia nhập
47
Chương 47: “Chăm sóc đặc biệt”
48
Chương 48: Lần đầu đi xa
49
Chương 49: Người lạ đột nhập
50
Chương 50: “Chiếm núi xưng vương”
51
Chương 51: Gai độc mãng xà
52
Chương 52: Dị năng chưa từng thấy
53
Chương 53: Tập kích
54
Chương 54: Giao đấu
55
Chương 55: Sao chép?
56
Chương 56: Tâm sự
57
Chương 57: Bóng đen
58
Chương 58: Ong chúa
59
Chương 59: Nổi bão
60
Chương 60: Thương vong
61
Chương 61: Ấu trùng
62
Chương 62: Tấn công xào huyệt
63
Chương 63: Trở về
64
Chương 64: Nhóc đáng yêu
65
Chương 65: Kênh kiệu
66
Chương 66: Nữ nhân điên
67
Chương 67: Phân xử
68
Chương 68: Chia sẻ bí mật
69
Chương 69: Tin vui
70
Chương 70: Ôm đùi
71
Chương 71: Khoa nhi
72
Chương 72: Thảm khốc
73
Chương 73: Hữu Trung
74
Chương 74: Tuyết rơi
75
Chương 75: Yên bình
76
Chương 76: Gặp lại người quen
77
Chương 77: Tiếng sét ái tình
78
Chương 78: Đùa giỡn
79
Chương 79: Bỏ rơi
80
Chương 80: Lục đục
81
Chương 81: Lôi kéo
82
Chương 82: Phân biệt đối xử
83
Chương 83: May mắn hay xui xẻo
84
Chương 84: Bị ghét
85
Chương 85: Được cứu
86
Chương 86: Đầu quân
87
Chương 87: Trà trộn
88
Chương 88: Lần đầu đại chiến tang thi đoàn
89
Chương 89: Lốc xoáy lửa
90
Chương 90: Con???
91
Chương 91: Bắt được
92
Chương 92: Thuần phục
93
Chương 93: Cô gái kiêu ngạo
94
Chương 94: Kiếm chuyện
95
Chương 95: Hỏng chuyện
96
Chương 96: Chăm sóc đặc biệt
97
Chương 97: Yêu thương thắm thiết
98
Chương 98: Bám dính
99
Chương 99: Đối thủ
100
Chương 100: Quá khứ
101
Chương 101: Phát triển căn cứ
102
Chương 102: Quân đội
103
Chương 103: Nhờ hỗ trợ
104
Chương 104: Con???
105
Chương 105: Nhờ cứu người
106
Chương 106: Lai lịch
107
Chương 107: Sương mù
108
Chương 108: Nguy hiểm
109
Chương 109: Bị động
110
Chương 110: Đánh đổi
111
Chương 111: Thành phố không người
112
Chương 112: Quái vật
113
Chương 113: Dân làng nhiệt tình
114
Chương 114: Linh vật
115
Chương 115: Mẹ chồng phát uy
116
Chương 116: Cưu mang
117
Chương 117: Tốt hay xấu?
118
Chương 118: Góp sức
119
Chương 119: Thành phố Q
120
Chương 120: Tập kích trong toà cao ốc
121
Chương 121: Thí nghiệm
122
Chương 122: Từ đâu xuất hiện ?
123
Chương 123: Mất tích
124
Chương 124: Ở đâu ra?
125
Chương 125: Cống ngầm
126
Chương 126: Bọn họ đều điên cả rồi!!!
127
Chương 127: Thí nghiệm trên cơ thể người
128
Chương 128: Huỷ phòng thí nghiệm
129
Chương 129: Rời đi
130
Chương 130: Rắn và dòi
131
Chương 131: Chó khôn chớ cản đường
132
Chương 132: Người con gái đẹp nhất mạt thế
133
Chương 133: Đùa giỡn
134
Chương 134: Hóng hớt
135
Chương 135: Trà xanh
136
Chương 136: Kích động quần chúng
137
Chương 137: Khu đất hoang
138
Chương 138: Máy phát điện
139
Chương 139: Giáng sinh
140
Chương 140: Rời đi
141
Chương 141: Gặp lại anh em Lý gia
142
Chương 142: Nạn chuột
143
Chương 143: Nguyên nhân
144
Chương 144: Bị dụ dỗ
145
Chương 145: Thức ăn
146
Chương 146: Ngao
147
Chương 147: Muốn bắt làm thú cưng
148
Chương 148: Quy phục
149
Chương 149: Bị gián đoạn
150
Chương 150: Bất tử
151
Chương 151: Thành phố B
152
Chương 152: Miêu
153
Chương 153: Thứ gì đây?
154
Chương 154: Lập công chuộc tội
155
Chương 155: Nuôi dưỡng
156
Chương 156: Bị xem thường
157
Chương 157: Căn cứ trung tâm
158
Chương 158: Vờ như không quen
159
Chương 159: Chiêu mộ
160
Chương 160: Ra mắt nhà chồng
161
Chương 161: Người thân
162
Chương 162: Họ hàng
163
Chương 163: Quyền lực
164
Chương 164: Làm quen
165
Chương 165: Luận bàn
166
Chương 166: Trục xuất
167
Chương 167: Đầu quân
168
Chương 168: Đụng mặt
169
Chương 169: Lôi kéo quan hệ
170
Chương 170: Chia tay
171
Chương 171: Tiếp cận
172
Chương 172: Bạo loạn
173
Chương 173: Biến dị thú cấp 7
174
Chương 174: Lo lắng
175
Chương 175: Hồng môn yến
176
Chương 176: Bắt ép
177
Chương 177: Thuần phục
178
Chương 178: Nhìn quen
179
Chương 179: Đêm không ngủ
180
Chương 180: Đêm không ngủ 2
181
Chương 181: Trùm cuối
182
Chưng 182: Giành giật
183
Chương 183: Hồ sơ
184
Chương 184: Thân phận của Tiểu Tuyết
185
Chương 185: Thay thế
186
Chương 186: Điểm yếu
187
Chương 187: Công kích
188
Chương 188: Là bạn hay là thù?
189
Chương 189: Đòi công đạo
190
Chương 190: Thanh trừ
191
Chương 191: Xây dựng lại
192
Chương 192: Dấu vết
193
Chương 193: Đỡ
194
Chương 194: Nguy kịch
195
Chương 195: Truy lùng
196
Chương 196: Ai cũng giống?
197
Chương 197: Cơ hội
198
Chương 198: Kích động
199
Chương 199: Đau đầu
200
Chương 200: Người yêu cũ
201
Chương 201: Không ăn được
202
Chương 202: Ở lại hết
203
Chương 203: Cướp cạn
204
Chương 204: Vây kín
205
Chương 205: Tham lam
206
Chương 206: Tại sao?
207
Chương 207: Cầu cứu
208
Chương 208: Kiệt sức
209
Chương 209: Đuổi theo
210
Chương 210: Hải Vương
211
Chương 211: Những kẻ man rợ
212
Chương 212: Nhà mới
213
Chương 213: Long mạch
214
Chương 214: Tìm tới
215
Chương 215: Giả
216
Chương 216: Xum vầy

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play