Chương 4: Trốn

------6 giờ sáng -----

"Tê...."

Thanh Nguyệt xoay người tìm kiếm một vị trí thoải mái thì bị cơn đau tập kích. Cảm giác đau đớn toàn thân truyền đến giúp cô tỉnh táo hoàn toàn đánh giá xung quanh.

Sau vài giây thanh tỉnh Thanh Nguyệt mới nhớ lại bản thân hôm qua lúc đang nửa tỉnh nửa mê, vì không muốn bị tên giám đốc lợi dụng mà đi lung tung đâu đó. Nhưng bây giờ vết tích này, cơn đau này không phải là giả, không lẽ bản thân không thoát khỏi ma trảo?

Thanh Nguyệt lo lắng nhìn qua người đàn ông đang ngủ say trên giường, vẻ mặt tuấn tú, đường nét cương trực, tuy ngủ nhưng chân mài vẫn nhíu lại hết sức cảnh giác, đuôi mắt phải có một nốt ruồi lệ cũng không thể làm giảm bớt vẻ soái khí của hắn

Nhìn người đàn ông đang say giấc bên cạnh kẽ thở phào. Chỉ cần không phải tên giám đốc kia là được. Tình một đêm đối với giới trẻ bây giờ cũng không hiếm lạ.

Cố lê cơ thể mỏi nhừ vì kiệt sức mặc nhanh quần áo bị vứt lung tung dưới đất. Cầm chiếc áo sơ mi bị văng gần hết cúc có thể thấy tối qua kịch liệt thế nào. Tuy có chút tiếc nuối lần đầu tiên của hai kiếp người nhưng coi như ăn được một soái ca thì cũng không thiệt lắm.

Ban đêm thuận lợi vào lộn phòng thì ban ngày càng thuận lợi về lại phòng. Cũng may công ty đãi ngộ tốt chỉ cấp phòng đơn nếu không mấy kẻ trong công ty đồn thổi đến cỡ nào.

Thanh Nguyệt nhanh chóng tắm rửa thay đổi một bộ đồ mới, chiếc đầm màu xanh nhạt tôn lên làn da và đường nét cơ thể, kiểu dáng khá bảo thủ dài quá đầu gối, không hở vai hay hở tay làm cho người khác có cảm giác vừa ngây thơ vừa quyến rũ.

Chuyến đi 3 ngày 2 đêm cứ thế mà kết thúc. Lúc về tên giám đông không ngừng nhìn về phía Thanh Nguyệt nhưng biết không thể làm gì được đành ngậm cục tức mà theo xe đi về.

-------tại phòng khách sạn-------

Tạ Tử Hoàng hôm qua sau khi phát tiết xong đã ngủ một giấc an ổn nhất từ trước tới nay. Khi hắn tỉnh dậy trên giường đã không còn ai, trên giường còn sót lại vệt máu đỏ cho thấy tối hôm qua không phải là mơ.

“Vào đi”

"Lão đại"

Sớm biết ngoài cửa có người của hắn nên chỉ cần một câu ba người thuộc hạ hôm qua đã nghiêm chỉnh đứng trước mặt.

"Đem cho tôi một bộ đồ mới, điều tra cô gái tối qua đến đây là ai"

Ba người tuân lệnh nhanh chóng đi ra khỏi phòng để Tạ Tử Hoàng trên giường nghiền ngẫm lại hình ảnh tối qua. Cô đã là người của hắn, đã lấy đồ của hắn vậy mà dám bỏ trốn. Tối qua cô nửa tỉnh nửa mê nhưng lại vô cùng nhiệt tình quấn lấy hắn, bàn tay nhỏ bé vậy mà cào không ít đường trên cơ thể hắn, hệt như một con hổ nhỏ vô cùng đáng yêu.

Để xem tới khi hắn bắt cô lại, cắt hết móng vuốt hổ thì cô làm gì được hắn, thật chờ mong a.

------thành phố Z--------

Thiếu nữ không hề hay biết bản thân đã đắt tội người khác mà an ổn đánh một giấc dài trên xe về lại thành phố.

Về đén nhà cô lập tức gửi đơn xin nghỉ phép tiếp hai ngày mà yên ổn ở nhà trải vuốt lại ký ức bản thân đã trải qua. Thanh Nguyệt liệt kê ra những vấn đề gặp phải khi mạt thế đến, những điều cần chuẩn bị khi mạt thế buông xuống.

"Đúng rồi, đôi bông tai"

Thanh Nguyệt đang suy nghĩ nơi để giấu vật tư thì nhớ đến lời Giai Mỹ nói trước khi cô chết, đôi bông tai mẹ để lại cho cô có không gian bên trong. Dù bản thân cũng là dị năng giả song hệ thuỷ - không gian nhưng không gian của cô cũng không quá lớn, chỉ rộng khoảng 100m2, có thêm không gian trong đôi bông tai thì cô lại có thêm một phần chắc chắn.

Thanh Nguyệt nhanh chóng lục lọi mọi ngăn tủ trong phòng, đến cả tủ trong toilet cô cũng không buông tha, không biết đôi bông tai đã biến mất nơi nào hay bản thân cô đã cho Giai Mỹ rồi. Bản thân Thanh Nguyệt nhớ ra được điều gì đó mà ngừng tìm kiếm, cô đi ra khỏi phòng lại đến căn phòng kế bên.

Cô hít thở một hơi mới vặn tay nắm cửa đi vào. Căn phòng này không thuộc về ai khác ngoài ba mẹ cô. Sau khi họ mất vì rơi máy bay, chị em cô dừng như phong kín căn phòng này để không gợi nhớ kí ức đau lòng.

Thanh Nguyệt bước đến bàn trang điểm của mẹ, nhìn trên bàn hộp gấm màu xanh đã bán một tầng bụi mỏng. Lấy hết can đảm mở thử nó ra thì không sai, đôi bông tai thật nằm ở đây.

Lúc này hàng trăm câu hỏi được đặt ra trong đầu cô. Tại sao đôi bông tai đặt trong phòng ba mẹ lại bị Giai Mỹ cầm được? Cô ta từ lúc nào lấy được đôi bông tai này? Hai người bọn họ đã lén lút qua lại từ lúc nào?

Lòng nặng trịu những suy tư mà buồn rầu cầm hộp gấm trở về phòng đặt nó ngay ngắn trên bàn trang điểm. Giai Mỹ nói trong đôi hoa tai này có không gian, không biết có phải kiểu dùng máu để ký khế ức như trong phim không?

Ôm tâm tình đoán mò nên Thanh Nguyệt liền lấy một cây kim may được đặt sẵn trong bộ dụng cụ ỏ tủ. Cảm giác đau nhức ở đầu ngón tay truyền đến, hai giọt máu lần lần nhỏ trên đôi hoa tai. Một ánh sáng trắng kì lại hiện lên. Đôi hoa tai trước mắt cô ngày càng sáng, ánh sáng mãnh liệt đến mức Thanh Nguyệt phải lấy tay che lại.

Sau một hồi cảm giác ánh sáng đã tiêu tan Thanh Nguyệt mới từ từ nhìn thử qua khe hở ngón tay. Nhưng quái lạ, đôi hoa tai được đặt trong hộp gấm biết mất từ lúc nào? Đây là đang xảy ra chuyện gì?

Thanh Nguyệt lục lọi xung quanh bàn trang điểm nhưng đôi hoa tai như bốc hơi không thể tìm thấy. Nhìn bản thân trong gương với trước đây không hề có một chút thay đổi này, đôi hoa tai không tự bay lên tai cô a, không lẽ nó không chấp nhận người chủ là cô?

Tâm trạng đang hưng phấn thì bị sự biến mất của đôi hoa tai mà bay mất không còn một chút nào. Nhưng Thanh Nguyệt biết buồn phiền cũng không thể giúp được gì, ngược lại cô cảm thấy may mắn vì bản thân đã biết trước mọi chuyện xảy ra.

Chải chuốt lại tâm tình bản thân, Thanh Nguyệt quyết định hôm nay sẽ đi mua nguyên liệu làm một bàn thức ăn ngon cho đệ đệ. Cũng đã rất lâu kể từ khi mạt thế đến cô không được ăn ngon rồi. Ngay cả khi tối hôm qua trong bữa tiệc công ty Thanh Nguyệt cũng không ăn được bao nhiêu vì tên giám đốc kia cứ kiếm chuyện bắt cô bồi rượu.

Kiểm tra bản thân trước gương vô cùng hoàn hảo, Thanh Nguyệt cầm túi xách bước ra khỏi phòng. Vì cô đang ở chung cư cao cấp nên không hề có tài xế riêng đưa rước mà chỉ có thể tự lái.

Ngoài căn chung cư cao cấp này ra thì gia đình cô còn một căn biệt thự ngay khu trung tâm nhưng ba mẹ không thích ở nơi quá rộng lớn lại có quá ít người nên căn biệt thự chỉ có mỗi Doãn Tuyết - cô ruột của bọ họ sống.

Thanh Nguyệt đánh xe vào bãi rồi ung dung đẩy xe đi mua sắm các nguyên liệu cần thiết cho buổi tối. Nhìn các lát thịt được bày thẳng tấp trong tủ đông, các loại trái cây đủ màu sắc bày trên kệ làm cô âm thầm nuốt nước bọt. Thật sự là 4 năm rồi cô không nhìn thấy các thức ăn tươi ngon, ngày ngày ăn thịt hộp làm cô sắp quên mất mùi vị của chúng rôi.

Để thoả mãn cơn thèm mà cô mua rất rất nhiều đồ, có thể không đung hết trong tối nay nhưng để ăn từ từ cũng không sao, cô còn mua 4-5 loại trái cây để dành. Chiếc xe đẩy cô dùng rất nhanh trở nên đầy ấp khiến tâm trạng cô lại vui vẻ thêm một phần.

Thức ăn Thanh Nguyệt mua quá nhiều mà bản thân vẫn còn ý định đi dạo trung tâm thương mại, nên cô đã cho địa chỉ chung cư để người giao hàng mang đến thay cô, còn bản thân lại lân la nhìn các gian hàng ở trung tâm.

Các thương hiệu nổi tiếng về thời trang, túi xách, đá quý chiếm các vị trí đắc đị ở trung tâm thương mại. Số lượng các phu nhân tiểu thư ra vào cũng vô cùng cao. Nhưng ai nào ngời những món trang sức quý giá, chiếc túi xách mấy trăm ngàn tệ khi mạt thế đến còn không đổi được một ổ bánh mì.

Thanh Nguyệt nhanh chóng lướt qua các gian hàng lớn mà tâm một chút cũng không động. Tưởng rằng bản thân sẽ không có chút thu hoạch khác hôm nay thì cô nhìn thấy một đôi hoa tai vô cùng đẹp.

Nó không được làm bằng đá quý cũng không phải bằng vào. Đây là loại bông tay handmade, chiếc liệu làm bằng loại nhựa thông trong suốt, ở phần nhân được nhà thiết kế vẽ lên nhìn đoá sen trắng thuần vô cùng đẹp mắt.

Con gái ai mà cưỡng lại được vẻ đẹp của nó chứ, vì vậy cô nhanh chóng tiến đến mua đôi hoa tai đó. Vì nơi này là gốc khuất và sản phẩm lại không có gì quý giá nên chỉ cần bỏ ra 70 tệ cô đã mua được.

Lúc Thanh Nguyệt đang đeo hoa tai lên thì bỗng phát hiện trên tai bản thân xuất hiện một nốt ruồi son tùe khi nào không hay. Cô lất tay sờ qua nốt ruồi son đó chợt nghĩ đến sự biến mất hoa tai của mẹ. Có khi nào sau khi khế ước để tránh làm mất mà nó biến thành hình dạng này hay không?

Cảm thấy khả năng đó xảy ra rất cao a. Tâm tình buồn rầu lúc sáng không cánh mà bay. Thanh Nguyệt nhanh chóng đeo lên bên tưi còn lại, nhưng điều làm cô ngạc nhiên vẫn còn, trên ngón áp út bàn tay trái không biết tùe khi nào xuất hiện một chiếc nhẫn nam?

Trong đầu bỗng chốc hiện lên một đoạn ký ức ngắn về tối hôm qua.

“Em đã là người phụ nữ của tôi. Ngoài tôi ra em không được dây dưa với kẻ khác"

Uhm...không...dây dưa...."

"Chiếc nhẫn này tượng trưng cho thân phận của tôi. Đeo nó rồ em không thể thoát khỏi tôi. Em nghe rõ chưa? Thích không?"

"Uhm....rõ....rất thích....không rời bỏ anh.....lão công...."

Mặt Thanh Nguyệt ngày càng đỏ khi nhớ lại lời mà cô nói ra lúc say. Sao bản thân có thể gọi một người đàn ông xa lạ là lão công chứ? Quá mất mặt rồi. Cũng may cô trốn nhanh nếu không biết đào đâu ra hố để trốn đây.

Càng nghĩ thì mặt Thanh Nguyệt càng đỏ, cô dùng sức kéo chiếc nhẫn ra khỏi tưy nhưng nó mẩy may không động, cô chỉ có thể ngậm ngùi đeo nó, nếu có duyên gặp lại người đó nhất định sẽ bồi thường thoả đáng.

Cảm thấy nơi đây không còn gì qua trọng để cô mua nữa rồi, thôi nhanh về nhà nhận hàng chuẩn bị bữa tối cho Tiểu Triệt. Nhưng cô muốn về mà không trời lại không muốn.

Cô nhìn thấy ai đây này. Không phải tên bạn trai kiếp trước và chị họ cô đây sao? Hai người tình tứ khoác vai nhau đi giữa trung tám thương mại như sợ không ai biết hai người quen nhau vậy.

Nhìn hai kẻ đi phía xa làm Thanh Nguyệt nhớ đến giây phút cuối đời của bản thân. Đời này cô sẽ không trả thù vì bọn họ vẫn chưa làm gì được cô. Nhưng cũng không có nghĩ cô sẽ cho hai người trôi qua dễ dàng.

Nhanh chóng lấy điện thoại chụp lại hình hai người tình tứ, trong đó còn có cả bức Giai Mỹ nhón chân hôn lên má Thế Kiệt còn hắn cuối xuống hôn nhệ lên trán cô ta. Nhìn mấy tấm hình trong điện thoại cô khẽ cười lạnh. Bước đi về hướng ngược lại.

——

Mọi người đi qua cho mình một like và follow nha 💕💕

Hot

Comments

Hắc Huyết Tuyệt Sắc

Hắc Huyết Tuyệt Sắc

tủ phòng toilet cx ko tha... ???, tác giả à thật biết nghĩ sáng tác.. kkk tui đọc đến câu này mà cười như con điên. đứa em gái ngồi cạnh tui, nhìn tui như kiểu con khùng á...... cừi mún đau bụng 😘😘☺️😘😘

2023-04-10

1

Thời Không Tinh Vũ

Thời Không Tinh Vũ

Hay lắm. Chú ý chút lỗi chính tả là được.

2021-08-24

5

Bạch tử

Bạch tử

Hay qué

2021-08-11

2

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Tận thế
2 Chương 2: Lật mặt
3 Chương 3: Sống lại
4 Chương 4: Trốn
5 Chương 5: Bạn cũ
6 Chương 6: Vạch mặt
7 Chương 7: Đánh hội đồng
8 Chương 8: Không gian khai thông
9 Chương 9: Không gian sinh động
10 Chương 10: Gặp lại
11 Chương 11: Mặt đối mặt
12 Chương 12: Gặp mặt bảo bảo
13 Chương 13: Du lịch
14 Chương 14: Thao túng dị năng
15 Chương 15: Dị năng giả
16 Chương 16: Đến ngược trước mạt thế
17 Chương 17: Địa ngục trần gian
18 Chương 18: Thức tỉnh
19 Chương 19: Rời khỏi biệt thự
20 Chương 20: Thực chiến
21 Chương 21: Thu thập vật tư
22 Chương 22: Đồng đội mới
23 Chương 23: Người quen cũ
24 Chương 24: Truy bắt tang thi vương
25 Chương 25: Thử nghiệm
26 Chương 26: Luyện tập
27 Chương 27: Mài giũa dị năng
28 Chương 28: Tang thi cấp ba
29 Chương 29: Hỗ trợ
30 Chương 30: Thu tiền bảo kê
31 Chương 31: Đập ra bã
32 Chương 32: Núi cao còn có núi cao hơn
33 Chương 33: Sơ lược về dòi sống
34 Chương 34: Tang thi chuột bao vây
35 Chương 35: Qua đêm bên ngoài
36 Chương 36: Ngươi đã hỏi qua ý ta chưa?
37 Chương 37: Xin tha
38 Chương 38: Bị hố
39 Chương 39: Tự tạo căn cứ
40 Chương 40: Không có vô sĩ chỉ có vô sĩ hơn
41 Chương 41: Muốn gia nhập
42 Chương 42: Đột nhập
43 Chương 43: Nguy hiểm
44 Chương 44: Cắn nuốt
45 Chương 45: Đột nhập 2
46 Chương 46: Gia nhập
47 Chương 47: “Chăm sóc đặc biệt”
48 Chương 48: Lần đầu đi xa
49 Chương 49: Người lạ đột nhập
50 Chương 50: “Chiếm núi xưng vương”
51 Chương 51: Gai độc mãng xà
52 Chương 52: Dị năng chưa từng thấy
53 Chương 53: Tập kích
54 Chương 54: Giao đấu
55 Chương 55: Sao chép?
56 Chương 56: Tâm sự
57 Chương 57: Bóng đen
58 Chương 58: Ong chúa
59 Chương 59: Nổi bão
60 Chương 60: Thương vong
61 Chương 61: Ấu trùng
62 Chương 62: Tấn công xào huyệt
63 Chương 63: Trở về
64 Chương 64: Nhóc đáng yêu
65 Chương 65: Kênh kiệu
66 Chương 66: Nữ nhân điên
67 Chương 67: Phân xử
68 Chương 68: Chia sẻ bí mật
69 Chương 69: Tin vui
70 Chương 70: Ôm đùi
71 Chương 71: Khoa nhi
72 Chương 72: Thảm khốc
73 Chương 73: Hữu Trung
74 Chương 74: Tuyết rơi
75 Chương 75: Yên bình
76 Chương 76: Gặp lại người quen
77 Chương 77: Tiếng sét ái tình
78 Chương 78: Đùa giỡn
79 Chương 79: Bỏ rơi
80 Chương 80: Lục đục
81 Chương 81: Lôi kéo
82 Chương 82: Phân biệt đối xử
83 Chương 83: May mắn hay xui xẻo
84 Chương 84: Bị ghét
85 Chương 85: Được cứu
86 Chương 86: Đầu quân
87 Chương 87: Trà trộn
88 Chương 88: Lần đầu đại chiến tang thi đoàn
89 Chương 89: Lốc xoáy lửa
90 Chương 90: Con???
91 Chương 91: Bắt được
92 Chương 92: Thuần phục
93 Chương 93: Cô gái kiêu ngạo
94 Chương 94: Kiếm chuyện
95 Chương 95: Hỏng chuyện
96 Chương 96: Chăm sóc đặc biệt
97 Chương 97: Yêu thương thắm thiết
98 Chương 98: Bám dính
99 Chương 99: Đối thủ
100 Chương 100: Quá khứ
101 Chương 101: Phát triển căn cứ
102 Chương 102: Quân đội
103 Chương 103: Nhờ hỗ trợ
104 Chương 104: Con???
105 Chương 105: Nhờ cứu người
106 Chương 106: Lai lịch
107 Chương 107: Sương mù
108 Chương 108: Nguy hiểm
109 Chương 109: Bị động
110 Chương 110: Đánh đổi
111 Chương 111: Thành phố không người
112 Chương 112: Quái vật
113 Chương 113: Dân làng nhiệt tình
114 Chương 114: Linh vật
115 Chương 115: Mẹ chồng phát uy
116 Chương 116: Cưu mang
117 Chương 117: Tốt hay xấu?
118 Chương 118: Góp sức
119 Chương 119: Thành phố Q
120 Chương 120: Tập kích trong toà cao ốc
121 Chương 121: Thí nghiệm
122 Chương 122: Từ đâu xuất hiện ?
123 Chương 123: Mất tích
124 Chương 124: Ở đâu ra?
125 Chương 125: Cống ngầm
126 Chương 126: Bọn họ đều điên cả rồi!!!
127 Chương 127: Thí nghiệm trên cơ thể người
128 Chương 128: Huỷ phòng thí nghiệm
129 Chương 129: Rời đi
130 Chương 130: Rắn và dòi
131 Chương 131: Chó khôn chớ cản đường
132 Chương 132: Người con gái đẹp nhất mạt thế
133 Chương 133: Đùa giỡn
134 Chương 134: Hóng hớt
135 Chương 135: Trà xanh
136 Chương 136: Kích động quần chúng
137 Chương 137: Khu đất hoang
138 Chương 138: Máy phát điện
139 Chương 139: Giáng sinh
140 Chương 140: Rời đi
141 Chương 141: Gặp lại anh em Lý gia
142 Chương 142: Nạn chuột
143 Chương 143: Nguyên nhân
144 Chương 144: Bị dụ dỗ
145 Chương 145: Thức ăn
146 Chương 146: Ngao
147 Chương 147: Muốn bắt làm thú cưng
148 Chương 148: Quy phục
149 Chương 149: Bị gián đoạn
150 Chương 150: Bất tử
151 Chương 151: Thành phố B
152 Chương 152: Miêu
153 Chương 153: Thứ gì đây?
154 Chương 154: Lập công chuộc tội
155 Chương 155: Nuôi dưỡng
156 Chương 156: Bị xem thường
157 Chương 157: Căn cứ trung tâm
158 Chương 158: Vờ như không quen
159 Chương 159: Chiêu mộ
160 Chương 160: Ra mắt nhà chồng
161 Chương 161: Người thân
162 Chương 162: Họ hàng
163 Chương 163: Quyền lực
164 Chương 164: Làm quen
165 Chương 165: Luận bàn
166 Chương 166: Trục xuất
167 Chương 167: Đầu quân
168 Chương 168: Đụng mặt
169 Chương 169: Lôi kéo quan hệ
170 Chương 170: Chia tay
171 Chương 171: Tiếp cận
172 Chương 172: Bạo loạn
173 Chương 173: Biến dị thú cấp 7
174 Chương 174: Lo lắng
175 Chương 175: Hồng môn yến
176 Chương 176: Bắt ép
177 Chương 177: Thuần phục
178 Chương 178: Nhìn quen
179 Chương 179: Đêm không ngủ
180 Chương 180: Đêm không ngủ 2
181 Chương 181: Trùm cuối
182 Chưng 182: Giành giật
183 Chương 183: Hồ sơ
184 Chương 184: Thân phận của Tiểu Tuyết
185 Chương 185: Thay thế
186 Chương 186: Điểm yếu
187 Chương 187: Công kích
188 Chương 188: Là bạn hay là thù?
189 Chương 189: Đòi công đạo
190 Chương 190: Thanh trừ
191 Chương 191: Xây dựng lại
192 Chương 192: Dấu vết
193 Chương 193: Đỡ
194 Chương 194: Nguy kịch
195 Chương 195: Truy lùng
196 Chương 196: Ai cũng giống?
197 Chương 197: Cơ hội
198 Chương 198: Kích động
199 Chương 199: Đau đầu
200 Chương 200: Người yêu cũ
201 Chương 201: Không ăn được
202 Chương 202: Ở lại hết
203 Chương 203: Cướp cạn
204 Chương 204: Vây kín
205 Chương 205: Tham lam
206 Chương 206: Tại sao?
207 Chương 207: Cầu cứu
208 Chương 208: Kiệt sức
209 Chương 209: Đuổi theo
210 Chương 210: Hải Vương
211 Chương 211: Những kẻ man rợ
212 Chương 212: Nhà mới
213 Chương 213: Long mạch
214 Chương 214: Tìm tới
215 Chương 215: Giả
216 Chương 216: Xum vầy
Chapter

Updated 216 Episodes

1
Chương 1: Tận thế
2
Chương 2: Lật mặt
3
Chương 3: Sống lại
4
Chương 4: Trốn
5
Chương 5: Bạn cũ
6
Chương 6: Vạch mặt
7
Chương 7: Đánh hội đồng
8
Chương 8: Không gian khai thông
9
Chương 9: Không gian sinh động
10
Chương 10: Gặp lại
11
Chương 11: Mặt đối mặt
12
Chương 12: Gặp mặt bảo bảo
13
Chương 13: Du lịch
14
Chương 14: Thao túng dị năng
15
Chương 15: Dị năng giả
16
Chương 16: Đến ngược trước mạt thế
17
Chương 17: Địa ngục trần gian
18
Chương 18: Thức tỉnh
19
Chương 19: Rời khỏi biệt thự
20
Chương 20: Thực chiến
21
Chương 21: Thu thập vật tư
22
Chương 22: Đồng đội mới
23
Chương 23: Người quen cũ
24
Chương 24: Truy bắt tang thi vương
25
Chương 25: Thử nghiệm
26
Chương 26: Luyện tập
27
Chương 27: Mài giũa dị năng
28
Chương 28: Tang thi cấp ba
29
Chương 29: Hỗ trợ
30
Chương 30: Thu tiền bảo kê
31
Chương 31: Đập ra bã
32
Chương 32: Núi cao còn có núi cao hơn
33
Chương 33: Sơ lược về dòi sống
34
Chương 34: Tang thi chuột bao vây
35
Chương 35: Qua đêm bên ngoài
36
Chương 36: Ngươi đã hỏi qua ý ta chưa?
37
Chương 37: Xin tha
38
Chương 38: Bị hố
39
Chương 39: Tự tạo căn cứ
40
Chương 40: Không có vô sĩ chỉ có vô sĩ hơn
41
Chương 41: Muốn gia nhập
42
Chương 42: Đột nhập
43
Chương 43: Nguy hiểm
44
Chương 44: Cắn nuốt
45
Chương 45: Đột nhập 2
46
Chương 46: Gia nhập
47
Chương 47: “Chăm sóc đặc biệt”
48
Chương 48: Lần đầu đi xa
49
Chương 49: Người lạ đột nhập
50
Chương 50: “Chiếm núi xưng vương”
51
Chương 51: Gai độc mãng xà
52
Chương 52: Dị năng chưa từng thấy
53
Chương 53: Tập kích
54
Chương 54: Giao đấu
55
Chương 55: Sao chép?
56
Chương 56: Tâm sự
57
Chương 57: Bóng đen
58
Chương 58: Ong chúa
59
Chương 59: Nổi bão
60
Chương 60: Thương vong
61
Chương 61: Ấu trùng
62
Chương 62: Tấn công xào huyệt
63
Chương 63: Trở về
64
Chương 64: Nhóc đáng yêu
65
Chương 65: Kênh kiệu
66
Chương 66: Nữ nhân điên
67
Chương 67: Phân xử
68
Chương 68: Chia sẻ bí mật
69
Chương 69: Tin vui
70
Chương 70: Ôm đùi
71
Chương 71: Khoa nhi
72
Chương 72: Thảm khốc
73
Chương 73: Hữu Trung
74
Chương 74: Tuyết rơi
75
Chương 75: Yên bình
76
Chương 76: Gặp lại người quen
77
Chương 77: Tiếng sét ái tình
78
Chương 78: Đùa giỡn
79
Chương 79: Bỏ rơi
80
Chương 80: Lục đục
81
Chương 81: Lôi kéo
82
Chương 82: Phân biệt đối xử
83
Chương 83: May mắn hay xui xẻo
84
Chương 84: Bị ghét
85
Chương 85: Được cứu
86
Chương 86: Đầu quân
87
Chương 87: Trà trộn
88
Chương 88: Lần đầu đại chiến tang thi đoàn
89
Chương 89: Lốc xoáy lửa
90
Chương 90: Con???
91
Chương 91: Bắt được
92
Chương 92: Thuần phục
93
Chương 93: Cô gái kiêu ngạo
94
Chương 94: Kiếm chuyện
95
Chương 95: Hỏng chuyện
96
Chương 96: Chăm sóc đặc biệt
97
Chương 97: Yêu thương thắm thiết
98
Chương 98: Bám dính
99
Chương 99: Đối thủ
100
Chương 100: Quá khứ
101
Chương 101: Phát triển căn cứ
102
Chương 102: Quân đội
103
Chương 103: Nhờ hỗ trợ
104
Chương 104: Con???
105
Chương 105: Nhờ cứu người
106
Chương 106: Lai lịch
107
Chương 107: Sương mù
108
Chương 108: Nguy hiểm
109
Chương 109: Bị động
110
Chương 110: Đánh đổi
111
Chương 111: Thành phố không người
112
Chương 112: Quái vật
113
Chương 113: Dân làng nhiệt tình
114
Chương 114: Linh vật
115
Chương 115: Mẹ chồng phát uy
116
Chương 116: Cưu mang
117
Chương 117: Tốt hay xấu?
118
Chương 118: Góp sức
119
Chương 119: Thành phố Q
120
Chương 120: Tập kích trong toà cao ốc
121
Chương 121: Thí nghiệm
122
Chương 122: Từ đâu xuất hiện ?
123
Chương 123: Mất tích
124
Chương 124: Ở đâu ra?
125
Chương 125: Cống ngầm
126
Chương 126: Bọn họ đều điên cả rồi!!!
127
Chương 127: Thí nghiệm trên cơ thể người
128
Chương 128: Huỷ phòng thí nghiệm
129
Chương 129: Rời đi
130
Chương 130: Rắn và dòi
131
Chương 131: Chó khôn chớ cản đường
132
Chương 132: Người con gái đẹp nhất mạt thế
133
Chương 133: Đùa giỡn
134
Chương 134: Hóng hớt
135
Chương 135: Trà xanh
136
Chương 136: Kích động quần chúng
137
Chương 137: Khu đất hoang
138
Chương 138: Máy phát điện
139
Chương 139: Giáng sinh
140
Chương 140: Rời đi
141
Chương 141: Gặp lại anh em Lý gia
142
Chương 142: Nạn chuột
143
Chương 143: Nguyên nhân
144
Chương 144: Bị dụ dỗ
145
Chương 145: Thức ăn
146
Chương 146: Ngao
147
Chương 147: Muốn bắt làm thú cưng
148
Chương 148: Quy phục
149
Chương 149: Bị gián đoạn
150
Chương 150: Bất tử
151
Chương 151: Thành phố B
152
Chương 152: Miêu
153
Chương 153: Thứ gì đây?
154
Chương 154: Lập công chuộc tội
155
Chương 155: Nuôi dưỡng
156
Chương 156: Bị xem thường
157
Chương 157: Căn cứ trung tâm
158
Chương 158: Vờ như không quen
159
Chương 159: Chiêu mộ
160
Chương 160: Ra mắt nhà chồng
161
Chương 161: Người thân
162
Chương 162: Họ hàng
163
Chương 163: Quyền lực
164
Chương 164: Làm quen
165
Chương 165: Luận bàn
166
Chương 166: Trục xuất
167
Chương 167: Đầu quân
168
Chương 168: Đụng mặt
169
Chương 169: Lôi kéo quan hệ
170
Chương 170: Chia tay
171
Chương 171: Tiếp cận
172
Chương 172: Bạo loạn
173
Chương 173: Biến dị thú cấp 7
174
Chương 174: Lo lắng
175
Chương 175: Hồng môn yến
176
Chương 176: Bắt ép
177
Chương 177: Thuần phục
178
Chương 178: Nhìn quen
179
Chương 179: Đêm không ngủ
180
Chương 180: Đêm không ngủ 2
181
Chương 181: Trùm cuối
182
Chưng 182: Giành giật
183
Chương 183: Hồ sơ
184
Chương 184: Thân phận của Tiểu Tuyết
185
Chương 185: Thay thế
186
Chương 186: Điểm yếu
187
Chương 187: Công kích
188
Chương 188: Là bạn hay là thù?
189
Chương 189: Đòi công đạo
190
Chương 190: Thanh trừ
191
Chương 191: Xây dựng lại
192
Chương 192: Dấu vết
193
Chương 193: Đỡ
194
Chương 194: Nguy kịch
195
Chương 195: Truy lùng
196
Chương 196: Ai cũng giống?
197
Chương 197: Cơ hội
198
Chương 198: Kích động
199
Chương 199: Đau đầu
200
Chương 200: Người yêu cũ
201
Chương 201: Không ăn được
202
Chương 202: Ở lại hết
203
Chương 203: Cướp cạn
204
Chương 204: Vây kín
205
Chương 205: Tham lam
206
Chương 206: Tại sao?
207
Chương 207: Cầu cứu
208
Chương 208: Kiệt sức
209
Chương 209: Đuổi theo
210
Chương 210: Hải Vương
211
Chương 211: Những kẻ man rợ
212
Chương 212: Nhà mới
213
Chương 213: Long mạch
214
Chương 214: Tìm tới
215
Chương 215: Giả
216
Chương 216: Xum vầy

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play