Chương 3: Sống lại

“Tiểu Nguyệt...Tiểu Nguyệt...dậy đi cậu sắp thành cá mòi rồi kìa”

Âm thanh quen thuộc vang bên tai nhưng Thanh Nguyệt không nhớ rõ là ai. Cả người cô bị lay đến khó chịu phải mở mắt để nhìn.

Ánh sáng ban ngày gây gắt nhưng đem lại cho người khác cảm giác sinh động, thoải mái không thể tả. Phải mất một lúc lâu Thanh Nguyệt mới thích ứng được mình đang ở đâu.

Đây là một khu nghỉ dưỡng, Thanh Nguyệt đang nằm phơi nắng trên bờ hồ. Ánh nắng mặt trời chiếu lên làn da cô tôn lên màu da trắng hồng mà các cô gái mơ ước.

Dưới hồ bơi mọi người vui đùa thích thú chơi bóng truyền, có người chỉ đơn giản ngâm mình dưới hồ, tay cầm ly cooktail vẻ mặt tận hưởng.

“Tiểu Nguyệt. Cậu làm gì mà ngần người ra vậy. Muốn xuống dưới bơi không?"

Cô gái bên cạnh cô lại lên tiếng kéo Thanh Nguyệt lại với thực tại.

“Tiểu Đinh, sao cậu lại ở đây?"

Thanh Nguyệt nhìn cô gái vẻ mặt khả ái đang ngồi ở ghế kế bên. Cô gái này tên là La Tiểu Đinh, đồng nghiệp công ty của cô. Một cô gái trẻ luôn luôn tràn đầy sức sống cho dù mạt thế buông xuống cô vẫn vô cùng lạc quan, cô tin một ngày nào đó thế giới lại trở về ban đầu.

Nhưng cô gái nhỏ này vẫn chưa kịp nhìn thấy mạt thế kết thúc thì đã làm mồi cho đàn tang thi vì bảo vệ một đứa bé sắp bị tang thi tóm. Đứa bé đó thoát khỏi cái chết mà không có một chút cảm kích Tiểu Đinh, chỉ nói một câu "ngu ngốc" rồi bỏ đi.

“Cậu bị mê sảng à?” - Tiểu Đinh lấy một tay đặt lên trán Thanh Nguyệt, một tay để lên trán mình “không nóng mà, bình thường mà?!"

“????”

Thanh Nguyệt nhớ rằng bản thân đã chết, bị ném từ tầng thượng xuống, sao bản thân lại ở đây?

"Tiểu Đinh, hôm nay là ngày mấy rồi?”

"Ngày 12 tháng 7 năm 20xx a, hôm nay ngày cuối rồi, mai phải về lại công ty rồi, tối nay phải chơi cho đã a"

Tiểu Đinh ngây ngô trả lời mà không hề nhìn thấy được ánh mắt khiếp sợ của Thanh Nguyệt.

Thanh Nguyệt còn nhớ rõ, nhớ rõ thời gian này cô cùng công ty đang đi nghỉ dưỡng hằng năm, sau khi trở lại thành phố một ngày chính là ngày Thế Kiệt tỏ tình cô sau bốn tháng tìm hiểu.

Thời gian hiện tại còn cách mạt thế 15 tháng. Không biết là trời cao thương sót cho cô được sống lại để thay đổi thời cuộc. Vậy cô sẽ không để bản thân dẫm vào vết xe đổ.

Đả thông tư tưởng bản thân xong thì Thanh Nguyệt nhanh chóng nhảy ùm xuống hồ bơi. Cảm giác mát lạnh của nước và sự ấm áp của mặt trời đep lại như xua đi những mệt mỏi mà cô phải chịu đựng.

Trong hồ bơi, Thanh Nguyệt bơi thoả thích đến khi cả người mệt lả mới trở về phòng khách sạn nằm nghỉ. Trong đầu cô lúc này ngổn ngang trăm mối, vui mừng vì được sống lại, đau lòng vì phản bội. Thanh Nguyệt miên mang suy nghĩ đến khi bản thân thiếp đi lúc nào không hay.

9 giờ tối như đã hẹn mọi người ở công ty dẫn nhau đến đại sảnh ăn mừng một năm doanh thu công ty tăng 37,6%. Giám đốc vui vẻ chiêu đãi mọi người toàn các món cao cấp.

“Tiểu Nguyệt, lần này nhờ ý tưởng của cô đã đem lại lợi nhuận cho công ty. Chúng ta cùng nâng ly chúc mừng Tiểu Nguyệt, mừng công ty thắng lợi"

Tên giám đốc công ty từ từ tiến lại phía Thanh Nguyệt, ánh mắt hắn nhìn cô không hề an phận nhưng vẫn cố tỏ vẻ là chính nhân quân tử. Giám đốc bộ phận kinh doanh công ty nay đã ngoài bốn mươi, tuy nhiên vẫn giữ được nét trẻ trung, ăn mặc chải chuốt không chê vào đâu được nhưng kẻ này lại cực kì mê gái. Các cô gái nào trong công ty đặc biệt bộ phận kinh doanh đều không thoát khỏi tay ông.

Có người chấp nhận số phận để được hưởng một số lợi lộc từ hắn, một số không chịu nổi mà đã xin nghỉ việc. Tất nhiên trong hai loại người đó không bao gồm Thanh Nguyệt vì công ty này là một trong các nhánh nhỏ của tập đoàn gia đình cô.

Từ nhỏ cô đã được ba mẹ truyền bá tư tưởng sống giản dị, cho nên hai chị em cô luôn luôn điệu thấp, chưa một lần bọn cô xuất hiện trên mặt báo, ngay cả trường học cũng dựa vào thành tích cá nhân mà đạt được.

Sau khi ba mẹ hai chị em Thanh Nguyệt qua đời trong một tai nạn xe hơi, tập đoàn đã được cô ruột bọn họ - Doãn Tuyết tiếp quản. Rất may người cô này thật lòng yêu thương bọn họ và để nuôi dậy chị em cô không lớn mà đã hy sinh thanh xuân của mình, đến nay đã ngoài 30 vẫn chưa chịu lập gia đình mà toàn tâm vì công ty.

Năm nay cô vừa 22 tuổi, lúc trước vào khoảng thời gian lựa chọn công ty thực tập Thanh Nguyệt đã để ý tình hình nhân viên nơi này nên quyết định ứng tuyển và lúc này vừa hay kết thúc thời gian thực tập - thử việc - nhân viên chính thức của cô và tất nhiên tên giám đốc đó lại không an phận.

Bàn tay không an phận của hắn vuốt ve mu bàn tay Thanh Nguyệt nhưng cô đã kịp rút tay lại. Hắn tỏ vẻ không hài lòng lại nói đông nói tây rồi bắt mọi người cùng hắn uống thêm một ly.

Mọi người nhìn Thanh Nguyệt với ánh mắt thương hại vì biết ý định tên kia là gì nhưng bọn họ chỉ là nhân viên quèn sao đấu lại hắn. Nếu cô may mắn thoát khỏi ma trảo của hắn thì không nói, còn nếu như rơi vào tay hắn coi như vạn kiếp bất phục, rồi hắn cũng sẽ bỏ cô khi hắn chán chê.

Tuần rượu cứ qua lại không biết bao nhiêu lần, Thanh Nguyệt bây giờ có chút say nhẹ. Dù sao đời trước cô đã không thích hắn nên bữa tiệc tối nay đã không xuống, lần này vì phấn kích bản thân trùng sinh mà xuống đây tự thưởng bản thân mà quên mất tên này.

“Choang..."

"Cầu xin anh...buông tha tôi....tôi không dám nữa"

Ở cách đó không xa âm thanh thuỷ tinh vỡ cùng tiếng khóc lóc vang xin của một cô gái đã thu hút mọi người.

Cô gái đó rất đẹp, cô có mái tóc đen bồng bềnh, cô mặc một chiếc váy dạ hội mày đỏ khoét sâu nhìn thấy thoáng thấy được mảnh đồi núi gợi cảm, tấm lưng trần được thiết kế sâu đến eo nhìn rõ vòng eo con kiến, đáng nói hơn chân váy xẻ tà chỉ cần di chuyển sẽ nhìn thấy nói bí mật. Cả người cô gái toát ra hơi thở gợi cảm vậy mà đang khóc lóc rối rít, quỳ dưới nền đất lạnh ôm lấy ống quần người đàn ông mà cầu xin.

Từ gốc nhìn của Thanh Nguyệt có thể phỏng đoán đây là hai người đàn ông đang bàn hợp đồng, về phía người đàn ông trung niên bị hói và bụng bia cho thấy nên này túc dục quá độ có ý định dùng mỹ nhân kế để ký hợp đồng nhưng không thành lại chọc giận thanh niên kia nên quỳ gối xin tha.

Nhìn thấy mọi người đều tập trung quan sát diễn biến ở bàn bên đó nên Thanh Nguyệt đã lén lúc rời khỏi bữa tiệc. Nếu còn ngu ngốc vẫn nán lại thì người chịu thiệt ở đây là cô a.

Sau khi Thanh Nguyệt rời đi không lâu thì thanh niên đó cùng hai người cận thân cũng rời đi. Mọi người thấy không còn trò hay để coi thì quay lại tiếp tục ăn uống.

"Tiểu Nguyệt đâu rồi?" - tên giám đốc vừa nhìn lại đã thấy con mồi bản thân trốn mất mà tức giận.

"Chắc cậu ấy say rồi nên trở về phòng rồi. Nhưng không sao, mọi người cùng nâng ly chúc mừng công ty, chúc mừng giám đốc đã giúp công ty phát triển sớm ngày thăng quan tiến chức"

Một trong các nhân viên nãy giờ để ý tình hình của Thanh Nguyệt nhưng không hề lên tiếng mà để cô chuồn êm lại tiếp tục ra sức thu hút tay giám đốc.

Mọi người ai nấy đều hiểu nên một lần nữa nâng cốc nói vài câu khách sáo với hắn. Tên giám đốc vui vẻ nhận lời nịnh nọt mà không quên nghĩ về cô, dù sao Thanh Nguyệt cũng đã say rồi, bản thân một lát chỉ cần lại quầy tiếp tân xin chìa khoá phụ là có thể vào phòng cô nên khá đắc ý lại tiếp tục uống.

Bản thân tên giám đốc nghĩ như vậy thù làm sao Thanh Nguyệt lại không nghĩ tới chứ. Cô không trở lại phòng ban đầu được phân công mà lần mò mở thử cánh cử ở cách phòng khác. Dù gì khách sạn này cũng làm một trong các tài dản của gia đình cô, chủ phòng thấy phòng có người cũng sẽ được nhân viên xin lỗi và bồi thường phòng mới thôi.

Hết cánh cửa này đến cảnh cửa khác được mở thử, Thanh Nguyệt không biết thử bao lâu mà chỉ biết đầu cô ngày càng nặng, cần phải tìm được phòng ngay bây giờ.

Trời không phụ lòng người, cuối dãy hành lang cũng có một phòng cô có thể vào được. Sung sướng bước xiên xẹo đến bên giường tổng thổng ngã nhào thích thích. Chưa đầy năm phút sau Thanh Nguyệt đã chìm vào giấc ngủ.

——-bên ngoài hành lang————

“Lão đại, người phụ nữ kia đã giải quyết. Bên Âu tổng đã xin lỗi và gửi bồi thường”

Người đàn ông cao ráo mặt bộ vest màu xám, tóc anh khác dài nhưng được buộc gọn gàng kết hợp với chiếc mắt kính nhìn vô cùng thư sinh. Anh vừa đi vừa nói không ngừng báo cáo tình hình cho người đàn ông phía trước.

“Uhm"

"Lão đại, về phần ly rượu lúc nãy, tôi tra được bên trong có,,,"

Câu nói chưa hết đã bị người đàn ông kia ra dấu dừng, bản thân cậu ta lập tức im lặng chỉ theo phía sau. Không lâu bọn hok đã tới phòng mà cậu đặt cho lão đại. Cậu ta cùng hai người thân cận khác lập tức biết điều không theo nữa mà về bao phòng gần đó nhằm dẽ nhận tin tức.

————bên trong phòng ————-

Tạ Tử Hoàng sau khi vào phòng thì thuốc đã bắt đầu phát huy tác dụng. Đây không phải là lần đầu tiên hắn bị bỏ thuốc, những kẻ có ý định với hắn không ai còn sống cả, bản thân nhẫn nhịn rồi cũng qua nên không để ý mà tiến lại bên giường.

Sau khi thay ra bộ vest trên người anh chỉ còn bộ đồ ngủ bằng vải satin vô cùng mát, kéo chăn lên bước vào chuẩn bị vào giấc thì kế bên có động đậy.

Bản thân hắn lập tức cảnh giác vì từ nãy giờ không hề cảm nhận được sự hiện diện của cô gái này. Nhưng Thanh Nguyệt nào hay biết bản thân đang bị một con sói nhìn chằm chằm mà không sợ chết đưa tay quơ loạn trên người hắn xem hắn như một cái gối ôm mà đưa đầu cọ cọ.

"Cái này là cô tự tìn"

Một câu nói như nhắc nhở Thanh Nguyệt đang ngủ say kia mà hắn lập tức xoay thường nằm trên cô. Dù trước đây nhiều người muốn nhào vào lòng hắn nhưng bản thân thập phần chán ghét, chỉ có cô lại kích thích bản năng nguyên thuỷ của hắn.

Thanh Nguyệt không hề hay biết bản thân vừa trốn khỏi miệng tên giám đốc đã bị rơi vào miệng của Tử Hoàng.

trong đêm căn phòng vang lên âm thanh kiều diễm

——

Mọi người đi qua cho mình một like và follow nha 💕💕

Hot

Comments

Thời Không Tinh Vũ

Thời Không Tinh Vũ

Tác giả muốn nữ chính trùng sinh sớm để sinh bảo bảo đúng ko?

2021-08-24

5

Mộc

Mộc

Đừng dùng phong cách bá đạo tổng tài k hề logic này chứ tg.

2021-07-30

3

Cá nhỏ muốn làm Thị Mầu

Cá nhỏ muốn làm Thị Mầu

Đây là mạt thế truyện mà??
S đâu ra vụ bá đạo tổng tài ( có nguy cơ cs bảo bảo ) là seo :))?????

2021-06-01

10

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Tận thế
2 Chương 2: Lật mặt
3 Chương 3: Sống lại
4 Chương 4: Trốn
5 Chương 5: Bạn cũ
6 Chương 6: Vạch mặt
7 Chương 7: Đánh hội đồng
8 Chương 8: Không gian khai thông
9 Chương 9: Không gian sinh động
10 Chương 10: Gặp lại
11 Chương 11: Mặt đối mặt
12 Chương 12: Gặp mặt bảo bảo
13 Chương 13: Du lịch
14 Chương 14: Thao túng dị năng
15 Chương 15: Dị năng giả
16 Chương 16: Đến ngược trước mạt thế
17 Chương 17: Địa ngục trần gian
18 Chương 18: Thức tỉnh
19 Chương 19: Rời khỏi biệt thự
20 Chương 20: Thực chiến
21 Chương 21: Thu thập vật tư
22 Chương 22: Đồng đội mới
23 Chương 23: Người quen cũ
24 Chương 24: Truy bắt tang thi vương
25 Chương 25: Thử nghiệm
26 Chương 26: Luyện tập
27 Chương 27: Mài giũa dị năng
28 Chương 28: Tang thi cấp ba
29 Chương 29: Hỗ trợ
30 Chương 30: Thu tiền bảo kê
31 Chương 31: Đập ra bã
32 Chương 32: Núi cao còn có núi cao hơn
33 Chương 33: Sơ lược về dòi sống
34 Chương 34: Tang thi chuột bao vây
35 Chương 35: Qua đêm bên ngoài
36 Chương 36: Ngươi đã hỏi qua ý ta chưa?
37 Chương 37: Xin tha
38 Chương 38: Bị hố
39 Chương 39: Tự tạo căn cứ
40 Chương 40: Không có vô sĩ chỉ có vô sĩ hơn
41 Chương 41: Muốn gia nhập
42 Chương 42: Đột nhập
43 Chương 43: Nguy hiểm
44 Chương 44: Cắn nuốt
45 Chương 45: Đột nhập 2
46 Chương 46: Gia nhập
47 Chương 47: “Chăm sóc đặc biệt”
48 Chương 48: Lần đầu đi xa
49 Chương 49: Người lạ đột nhập
50 Chương 50: “Chiếm núi xưng vương”
51 Chương 51: Gai độc mãng xà
52 Chương 52: Dị năng chưa từng thấy
53 Chương 53: Tập kích
54 Chương 54: Giao đấu
55 Chương 55: Sao chép?
56 Chương 56: Tâm sự
57 Chương 57: Bóng đen
58 Chương 58: Ong chúa
59 Chương 59: Nổi bão
60 Chương 60: Thương vong
61 Chương 61: Ấu trùng
62 Chương 62: Tấn công xào huyệt
63 Chương 63: Trở về
64 Chương 64: Nhóc đáng yêu
65 Chương 65: Kênh kiệu
66 Chương 66: Nữ nhân điên
67 Chương 67: Phân xử
68 Chương 68: Chia sẻ bí mật
69 Chương 69: Tin vui
70 Chương 70: Ôm đùi
71 Chương 71: Khoa nhi
72 Chương 72: Thảm khốc
73 Chương 73: Hữu Trung
74 Chương 74: Tuyết rơi
75 Chương 75: Yên bình
76 Chương 76: Gặp lại người quen
77 Chương 77: Tiếng sét ái tình
78 Chương 78: Đùa giỡn
79 Chương 79: Bỏ rơi
80 Chương 80: Lục đục
81 Chương 81: Lôi kéo
82 Chương 82: Phân biệt đối xử
83 Chương 83: May mắn hay xui xẻo
84 Chương 84: Bị ghét
85 Chương 85: Được cứu
86 Chương 86: Đầu quân
87 Chương 87: Trà trộn
88 Chương 88: Lần đầu đại chiến tang thi đoàn
89 Chương 89: Lốc xoáy lửa
90 Chương 90: Con???
91 Chương 91: Bắt được
92 Chương 92: Thuần phục
93 Chương 93: Cô gái kiêu ngạo
94 Chương 94: Kiếm chuyện
95 Chương 95: Hỏng chuyện
96 Chương 96: Chăm sóc đặc biệt
97 Chương 97: Yêu thương thắm thiết
98 Chương 98: Bám dính
99 Chương 99: Đối thủ
100 Chương 100: Quá khứ
101 Chương 101: Phát triển căn cứ
102 Chương 102: Quân đội
103 Chương 103: Nhờ hỗ trợ
104 Chương 104: Con???
105 Chương 105: Nhờ cứu người
106 Chương 106: Lai lịch
107 Chương 107: Sương mù
108 Chương 108: Nguy hiểm
109 Chương 109: Bị động
110 Chương 110: Đánh đổi
111 Chương 111: Thành phố không người
112 Chương 112: Quái vật
113 Chương 113: Dân làng nhiệt tình
114 Chương 114: Linh vật
115 Chương 115: Mẹ chồng phát uy
116 Chương 116: Cưu mang
117 Chương 117: Tốt hay xấu?
118 Chương 118: Góp sức
119 Chương 119: Thành phố Q
120 Chương 120: Tập kích trong toà cao ốc
121 Chương 121: Thí nghiệm
122 Chương 122: Từ đâu xuất hiện ?
123 Chương 123: Mất tích
124 Chương 124: Ở đâu ra?
125 Chương 125: Cống ngầm
126 Chương 126: Bọn họ đều điên cả rồi!!!
127 Chương 127: Thí nghiệm trên cơ thể người
128 Chương 128: Huỷ phòng thí nghiệm
129 Chương 129: Rời đi
130 Chương 130: Rắn và dòi
131 Chương 131: Chó khôn chớ cản đường
132 Chương 132: Người con gái đẹp nhất mạt thế
133 Chương 133: Đùa giỡn
134 Chương 134: Hóng hớt
135 Chương 135: Trà xanh
136 Chương 136: Kích động quần chúng
137 Chương 137: Khu đất hoang
138 Chương 138: Máy phát điện
139 Chương 139: Giáng sinh
140 Chương 140: Rời đi
141 Chương 141: Gặp lại anh em Lý gia
142 Chương 142: Nạn chuột
143 Chương 143: Nguyên nhân
144 Chương 144: Bị dụ dỗ
145 Chương 145: Thức ăn
146 Chương 146: Ngao
147 Chương 147: Muốn bắt làm thú cưng
148 Chương 148: Quy phục
149 Chương 149: Bị gián đoạn
150 Chương 150: Bất tử
151 Chương 151: Thành phố B
152 Chương 152: Miêu
153 Chương 153: Thứ gì đây?
154 Chương 154: Lập công chuộc tội
155 Chương 155: Nuôi dưỡng
156 Chương 156: Bị xem thường
157 Chương 157: Căn cứ trung tâm
158 Chương 158: Vờ như không quen
159 Chương 159: Chiêu mộ
160 Chương 160: Ra mắt nhà chồng
161 Chương 161: Người thân
162 Chương 162: Họ hàng
163 Chương 163: Quyền lực
164 Chương 164: Làm quen
165 Chương 165: Luận bàn
166 Chương 166: Trục xuất
167 Chương 167: Đầu quân
168 Chương 168: Đụng mặt
169 Chương 169: Lôi kéo quan hệ
170 Chương 170: Chia tay
171 Chương 171: Tiếp cận
172 Chương 172: Bạo loạn
173 Chương 173: Biến dị thú cấp 7
174 Chương 174: Lo lắng
175 Chương 175: Hồng môn yến
176 Chương 176: Bắt ép
177 Chương 177: Thuần phục
178 Chương 178: Nhìn quen
179 Chương 179: Đêm không ngủ
180 Chương 180: Đêm không ngủ 2
181 Chương 181: Trùm cuối
182 Chưng 182: Giành giật
183 Chương 183: Hồ sơ
184 Chương 184: Thân phận của Tiểu Tuyết
185 Chương 185: Thay thế
186 Chương 186: Điểm yếu
187 Chương 187: Công kích
188 Chương 188: Là bạn hay là thù?
189 Chương 189: Đòi công đạo
190 Chương 190: Thanh trừ
191 Chương 191: Xây dựng lại
192 Chương 192: Dấu vết
193 Chương 193: Đỡ
194 Chương 194: Nguy kịch
195 Chương 195: Truy lùng
196 Chương 196: Ai cũng giống?
197 Chương 197: Cơ hội
198 Chương 198: Kích động
199 Chương 199: Đau đầu
200 Chương 200: Người yêu cũ
201 Chương 201: Không ăn được
202 Chương 202: Ở lại hết
203 Chương 203: Cướp cạn
204 Chương 204: Vây kín
205 Chương 205: Tham lam
206 Chương 206: Tại sao?
207 Chương 207: Cầu cứu
208 Chương 208: Kiệt sức
209 Chương 209: Đuổi theo
210 Chương 210: Hải Vương
211 Chương 211: Những kẻ man rợ
212 Chương 212: Nhà mới
213 Chương 213: Long mạch
214 Chương 214: Tìm tới
215 Chương 215: Giả
216 Chương 216: Xum vầy
Chapter

Updated 216 Episodes

1
Chương 1: Tận thế
2
Chương 2: Lật mặt
3
Chương 3: Sống lại
4
Chương 4: Trốn
5
Chương 5: Bạn cũ
6
Chương 6: Vạch mặt
7
Chương 7: Đánh hội đồng
8
Chương 8: Không gian khai thông
9
Chương 9: Không gian sinh động
10
Chương 10: Gặp lại
11
Chương 11: Mặt đối mặt
12
Chương 12: Gặp mặt bảo bảo
13
Chương 13: Du lịch
14
Chương 14: Thao túng dị năng
15
Chương 15: Dị năng giả
16
Chương 16: Đến ngược trước mạt thế
17
Chương 17: Địa ngục trần gian
18
Chương 18: Thức tỉnh
19
Chương 19: Rời khỏi biệt thự
20
Chương 20: Thực chiến
21
Chương 21: Thu thập vật tư
22
Chương 22: Đồng đội mới
23
Chương 23: Người quen cũ
24
Chương 24: Truy bắt tang thi vương
25
Chương 25: Thử nghiệm
26
Chương 26: Luyện tập
27
Chương 27: Mài giũa dị năng
28
Chương 28: Tang thi cấp ba
29
Chương 29: Hỗ trợ
30
Chương 30: Thu tiền bảo kê
31
Chương 31: Đập ra bã
32
Chương 32: Núi cao còn có núi cao hơn
33
Chương 33: Sơ lược về dòi sống
34
Chương 34: Tang thi chuột bao vây
35
Chương 35: Qua đêm bên ngoài
36
Chương 36: Ngươi đã hỏi qua ý ta chưa?
37
Chương 37: Xin tha
38
Chương 38: Bị hố
39
Chương 39: Tự tạo căn cứ
40
Chương 40: Không có vô sĩ chỉ có vô sĩ hơn
41
Chương 41: Muốn gia nhập
42
Chương 42: Đột nhập
43
Chương 43: Nguy hiểm
44
Chương 44: Cắn nuốt
45
Chương 45: Đột nhập 2
46
Chương 46: Gia nhập
47
Chương 47: “Chăm sóc đặc biệt”
48
Chương 48: Lần đầu đi xa
49
Chương 49: Người lạ đột nhập
50
Chương 50: “Chiếm núi xưng vương”
51
Chương 51: Gai độc mãng xà
52
Chương 52: Dị năng chưa từng thấy
53
Chương 53: Tập kích
54
Chương 54: Giao đấu
55
Chương 55: Sao chép?
56
Chương 56: Tâm sự
57
Chương 57: Bóng đen
58
Chương 58: Ong chúa
59
Chương 59: Nổi bão
60
Chương 60: Thương vong
61
Chương 61: Ấu trùng
62
Chương 62: Tấn công xào huyệt
63
Chương 63: Trở về
64
Chương 64: Nhóc đáng yêu
65
Chương 65: Kênh kiệu
66
Chương 66: Nữ nhân điên
67
Chương 67: Phân xử
68
Chương 68: Chia sẻ bí mật
69
Chương 69: Tin vui
70
Chương 70: Ôm đùi
71
Chương 71: Khoa nhi
72
Chương 72: Thảm khốc
73
Chương 73: Hữu Trung
74
Chương 74: Tuyết rơi
75
Chương 75: Yên bình
76
Chương 76: Gặp lại người quen
77
Chương 77: Tiếng sét ái tình
78
Chương 78: Đùa giỡn
79
Chương 79: Bỏ rơi
80
Chương 80: Lục đục
81
Chương 81: Lôi kéo
82
Chương 82: Phân biệt đối xử
83
Chương 83: May mắn hay xui xẻo
84
Chương 84: Bị ghét
85
Chương 85: Được cứu
86
Chương 86: Đầu quân
87
Chương 87: Trà trộn
88
Chương 88: Lần đầu đại chiến tang thi đoàn
89
Chương 89: Lốc xoáy lửa
90
Chương 90: Con???
91
Chương 91: Bắt được
92
Chương 92: Thuần phục
93
Chương 93: Cô gái kiêu ngạo
94
Chương 94: Kiếm chuyện
95
Chương 95: Hỏng chuyện
96
Chương 96: Chăm sóc đặc biệt
97
Chương 97: Yêu thương thắm thiết
98
Chương 98: Bám dính
99
Chương 99: Đối thủ
100
Chương 100: Quá khứ
101
Chương 101: Phát triển căn cứ
102
Chương 102: Quân đội
103
Chương 103: Nhờ hỗ trợ
104
Chương 104: Con???
105
Chương 105: Nhờ cứu người
106
Chương 106: Lai lịch
107
Chương 107: Sương mù
108
Chương 108: Nguy hiểm
109
Chương 109: Bị động
110
Chương 110: Đánh đổi
111
Chương 111: Thành phố không người
112
Chương 112: Quái vật
113
Chương 113: Dân làng nhiệt tình
114
Chương 114: Linh vật
115
Chương 115: Mẹ chồng phát uy
116
Chương 116: Cưu mang
117
Chương 117: Tốt hay xấu?
118
Chương 118: Góp sức
119
Chương 119: Thành phố Q
120
Chương 120: Tập kích trong toà cao ốc
121
Chương 121: Thí nghiệm
122
Chương 122: Từ đâu xuất hiện ?
123
Chương 123: Mất tích
124
Chương 124: Ở đâu ra?
125
Chương 125: Cống ngầm
126
Chương 126: Bọn họ đều điên cả rồi!!!
127
Chương 127: Thí nghiệm trên cơ thể người
128
Chương 128: Huỷ phòng thí nghiệm
129
Chương 129: Rời đi
130
Chương 130: Rắn và dòi
131
Chương 131: Chó khôn chớ cản đường
132
Chương 132: Người con gái đẹp nhất mạt thế
133
Chương 133: Đùa giỡn
134
Chương 134: Hóng hớt
135
Chương 135: Trà xanh
136
Chương 136: Kích động quần chúng
137
Chương 137: Khu đất hoang
138
Chương 138: Máy phát điện
139
Chương 139: Giáng sinh
140
Chương 140: Rời đi
141
Chương 141: Gặp lại anh em Lý gia
142
Chương 142: Nạn chuột
143
Chương 143: Nguyên nhân
144
Chương 144: Bị dụ dỗ
145
Chương 145: Thức ăn
146
Chương 146: Ngao
147
Chương 147: Muốn bắt làm thú cưng
148
Chương 148: Quy phục
149
Chương 149: Bị gián đoạn
150
Chương 150: Bất tử
151
Chương 151: Thành phố B
152
Chương 152: Miêu
153
Chương 153: Thứ gì đây?
154
Chương 154: Lập công chuộc tội
155
Chương 155: Nuôi dưỡng
156
Chương 156: Bị xem thường
157
Chương 157: Căn cứ trung tâm
158
Chương 158: Vờ như không quen
159
Chương 159: Chiêu mộ
160
Chương 160: Ra mắt nhà chồng
161
Chương 161: Người thân
162
Chương 162: Họ hàng
163
Chương 163: Quyền lực
164
Chương 164: Làm quen
165
Chương 165: Luận bàn
166
Chương 166: Trục xuất
167
Chương 167: Đầu quân
168
Chương 168: Đụng mặt
169
Chương 169: Lôi kéo quan hệ
170
Chương 170: Chia tay
171
Chương 171: Tiếp cận
172
Chương 172: Bạo loạn
173
Chương 173: Biến dị thú cấp 7
174
Chương 174: Lo lắng
175
Chương 175: Hồng môn yến
176
Chương 176: Bắt ép
177
Chương 177: Thuần phục
178
Chương 178: Nhìn quen
179
Chương 179: Đêm không ngủ
180
Chương 180: Đêm không ngủ 2
181
Chương 181: Trùm cuối
182
Chưng 182: Giành giật
183
Chương 183: Hồ sơ
184
Chương 184: Thân phận của Tiểu Tuyết
185
Chương 185: Thay thế
186
Chương 186: Điểm yếu
187
Chương 187: Công kích
188
Chương 188: Là bạn hay là thù?
189
Chương 189: Đòi công đạo
190
Chương 190: Thanh trừ
191
Chương 191: Xây dựng lại
192
Chương 192: Dấu vết
193
Chương 193: Đỡ
194
Chương 194: Nguy kịch
195
Chương 195: Truy lùng
196
Chương 196: Ai cũng giống?
197
Chương 197: Cơ hội
198
Chương 198: Kích động
199
Chương 199: Đau đầu
200
Chương 200: Người yêu cũ
201
Chương 201: Không ăn được
202
Chương 202: Ở lại hết
203
Chương 203: Cướp cạn
204
Chương 204: Vây kín
205
Chương 205: Tham lam
206
Chương 206: Tại sao?
207
Chương 207: Cầu cứu
208
Chương 208: Kiệt sức
209
Chương 209: Đuổi theo
210
Chương 210: Hải Vương
211
Chương 211: Những kẻ man rợ
212
Chương 212: Nhà mới
213
Chương 213: Long mạch
214
Chương 214: Tìm tới
215
Chương 215: Giả
216
Chương 216: Xum vầy

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play