" Thiếu phu nhân..." Cậu thư kí xuất hiện, nhìn thấy cô người đầy máu mà sợ hãi.
Cậu lao đến ôm lấy cô lên, trước khi đi nhìn anh bảo:" Sếp...năm năm qua tôi đi theo sếp, chưa bao giờ thất vọng về sếp như vậy "
Nói rồi cậu ôm cô đến bệnh viện, không thì sẽ không còn gì nữa mất.
Mẹ anh đứng đó, người bà cũng dính của cô.
" Mày..."
Bà không biết nên nói gì, đầy thất vọng quay lưng đi.
" Cầu trời...đừng đưa con bé đi đâu cả " Bà vừa đi vừa lẩm bẩm, nhanh chóng chạy đến bệnh viện cùng thư kí kia.
Sau khi mọi người rời đi. Anh im lặng, ngồi bệch xuống sàn, đưa tay vò đầu vò tóc.
" Mình...làm gì vậy "
Cô từ bệnh viện chạy đến đây vì chỉ muốn đưa cơm cho anh, anh lại chán ghét còn lại đẩy cô đến ngã bất tỉnh như vậy.
Nhìn vũng máu ở dưới, Bắc Đường Tùy nhớ ra...
Cô...
Thuộc nhóm máu RH!
...
Bệnh viện.
Phòng cấp cứu sáng đèn, Bắc phu nhân ngồi bên ngoài chấp tay cầu nguyện.
" Huyên Huyên...làm ơn hãy cầu hộ con bé "
Huyên Huyên bà nói đến là mẹ của cô, một nghệ sĩ piano ở phòng trà đã qua đời vì bệnh tim cũng là bạn tốt của bà.
Trước khi qua đời, bà ấy luôn muốn bà chăm sóc tốt cho cô, chỉ mong có thể chiếu cố cô một chút.
Không ngờ lại vì con trai bà mà thê thảm như hôm nay.
" Mày đến đây làm gì? Định đốt bệnh viện sao? "
Nhìn thấy anh xuất hiện, bà tức giận đưa mắt hỏi.
" Sếp...phu nhân đủ khổ rồi " Thư kí nhìn anh, không phải cậu thư kí năng nổ thường ngày nữa, hôm nay cậu dùng giọng đầy lạnh lùng, thật sự không thể tin sếp của mình lại làm như vậy.
Anh không nói gì, chỉ ngồi xuống sàn, dựa đầu vào tường.
Bắc phu nhân nhìn anh, đầy chán ghét.
" Nếu mày còn..."
Cạch
Cửa phòng cấp cứu mở ra, y tá hốt hoảng nhìn cả ba:" Bệnh nhân thuộc nhóm máu RH...ở đây ai..."
" Là tôi, tôi cùng nhóm máu với cô ấy "
Bắc Đường Tùy liền đứng dậy, lên tiếng bảo.
Tình huống bây giờ...chỉ có anh cứu được cô, cũng chính là kẻ hại cô nằm trong đó!
" Bắc Đường Tùy..." Bắc phu nhân nhìn anh, rõ ràng là người làm con bé bị thương, bây giờ lại muốn hiến máu sao?
" Mẹ..." Anh nhìn mẹ mình, nhỏ giọng bảo.
" Mời anh đi theo tôi " Y tá lên tiếng vội bảo.
Anh gật đầu, đi theo cùng y tá.
Sau khi hiến máu xong, vì ba ngày nay anh không ăn uống đầy đủ nên đã ngất đi, khi nghe tin cậu thư kí liền chạy đến.
Nhìn Bắc Đường Tùy nằm trên giường bệnh, mặc trắng bệch, cậu lắc đầu.
" Thật sự không hiểu nỗi sếp "
[…]
Cũng vì nhờ có anh mà tính mạng cô giữ kịp sau nhiều giờ cấp cứu.
Bắc phu nhân ngồi bên giường bệnh của cả hai, một người thì kiệt sức, còn một người thì bị thương nặng, bà cũng chỉ biết đầu hàng cả hai vợ chồng này.
" Có lẽ nên về nhà một chút " Bắc phu nhân nhìn cậu thư kí bảo.
" Còn họ ạ? " Thư kí liền hỏi.
" Cứ để chúng nghỉ ngơi, sáng mai rồi hẳn đến. Bắc Đường Tùy thằng nhóc này sẽ không dám làm con bé bị thương lần nữa đâu, cậu cũng nên về nhà nghỉ ngơi đi " Bắc phu nhân mỉm cười bảo.
" Vâng...để tôi đưa chủ tịch về "
Nói xong, bà cùng cậu thư kí trở về nhà, còn Bắc Đường Tùy và Huyên Lâm Cảnh để họ nằm đó, có lẽ sẽ không có chuyện đâu nhỉ?
...
Bốn giờ sáng.
Bắc Đường Tùy tỉnh dậy sau khi ngất đi do hiến máu, khi tỉnh dậy đã biết mình nằm trên giường bệnh.
Anh bật dậy...ca cấp cứu?
Nhìn ngang nhìn dọc, anh lại nhìn thấy giường bệnh cô cách mình không xa, không hiểu sao anh thở nhẹ ra.
Cạch
Lúc này cửa mở ra, là y tá đến kiểm tra...
" A anh tỉnh rồi " Y tá nhìn anh nói.
" Cô ấy...sao rồi " Bắc Đường Tùy chỉ về hướng Huyên Lâm Cảnh.
Y tá đi vào trong, tiến lại giường của cô và nói:" Cô ấy cũng nhờ có anh nên đã được cứu sống rồi. Nhưng mà chưa thể tỉnh dậy sớm được, tôi nhớ có một lần cô ấy cũng bị thương, nhưng lần đó cô ấy xém mất mạng vì không có ai hiến máu. Người nhóm máu hiếm như cô ấy làm bệnh viện không trở tay kịp "
" Nên lần này anh đúng là đại ân nhân của cô gái này đấy "
Y tá ngây thơ bảo.
Bắc Đường Tùy chỉ cười, tự khinh mình trong lòng.
Ân nhân sao?
Anh chỉ thấy mình giống ác nhân hơn...
Updated 55 Episodes
Comments
nho cuti🍇
ôi~~
2022-06-22
2
Tukana-doni
N9 à anh ác quá đi 😡😡
2022-04-08
0
Thanh Bình Nguyễn Vũ
Ôi nhóm máu gấu trúc
2022-02-16
0