Chương 4: Bắt cóc

Tâm trạng hôm nay của Hàn Khiết Tình vô cùng tốt. Cô quyết định gọi Tích Thấu, Tô Ân Nhiên là hai người bạn thân nhất của cô cùng đi mua sắm.

Dáng vẻ của ba cô gái trong trung tâm thương mại khiến ai cũng phải ngó mắt nhìn tới. Cả ba vị tiểu thư này đều trạc tuổi nhau làm người ta còn nghĩ đây là ba chị em ruột.

Hàn Khiết Tình đẹp lung linh đầy khêu gợi. Hôm nay cô mặc một chiếc váy yếm xinh xắn. Phối hợp cùng với đôi giày thể thao không cầu kỳ nhưng lại đáng yêu vô cùng. Mái tóc đen huyền của cô được buộc lên cao thành kiểu đuôi ngựa đơn giản. Ai nhìn vào cũng đều nghĩ cô là thiếu nữ mười tám tuổi chứ không phải cô gái hai tư tuổi.

Tích Thấu, một cô gái có thân hình bốc lửa. Cô mặc chiếc váy hở hang, lộ ra vòng một đầy đặn. Cô cũng là tiểu thư danh giá, tính cách của cô khá ương ngạnh nên ít nhiều người cũng không thích cô.

Trái ngược với cả hai người bạn thân kia là Tô Ân Nhiên mang vẻ dịu dàng, điềm đạm. Cô rất ít nói và luôn mang trong người sự ngây thơ trong sáng của con gái tuổi đang lớn. Gia thế cô không bằng Tích Thấu và Tô Ân Nhiên nên từ nhỏ cô đã cố gắng làm lụng vất vả. Cô học được trong trường nổi tiếng cũng là nhờ vào Hàn Khiết Tình.

Hàn Khiết Tình tuy là tiểu thư danh giá nổi tiếng bật nhất không ai sánh bằng ở Thượng Hải nhưng Hàn Khiết Tình trước nay không để ý đến các địa vị cao sang quyền quý hay kẻ nghèo hèn gì cả, cô xem trọng Tô Ân Nhiên vì sự nổ lực của cô ấy mà từ đó đã trở thành bạn thân đến bây giờ.

Tích Thấu và Hàn Khiết Tình chưa bao giờ bắt nạt Tô Ân Nhiên. Cả ba người xem nhau như chị em ruột, có gì cũng đều chia sẻ với nhau mà không chút giấu diếm.

Hôm nay Hàn Khiết Tình mua cho Tô Ân Nhiên khá nhiều váy đẹp, tất cả váy ở trung tâm thương mại này đều do cô thanh toán rồi tặng cho Tô Ân Nhiên.

Tích Thấu thì sao chịu để thua Hàn Khiết Tình được chứ? Thế là tất cả trang sức ở đây do Tích Thấu mua cũng đều dồn lên Tô Ân Nhiên.

Tô Ân Nhiên bật cười trước hai cô bạn thân của mình:

“Hai cậu giống như xem mình là mỹ nhân được bao nuôi không bằng ấy!”

Hàn Khiết Tình và Tích Thấu nghe vậy thì cùng nhau bật cười ha hả.

Cả ba người sau khi dọn sạch sẽ hết trung tâm thương mại thì gọi xe đến chuyển đồ về nhà.

Hàn Khiết Tình đang đứng thanh toán với xe chở hàng thì bỗng đâu một chiếc xe Jeep màu đen chặn trước mặt cô rồi một tên đàn ông lạ mắt bắt cô lên bịt vào miệng cô một cái khăn trắng chứa đầy thuốc mê.

Hàn Khiết Tình chưa kịp la lớn thì thấy tất cả tối sầm lại, cô dần mất đi ý thức rồi chìm vào hôn mê.

Tích Thấu cả Tô Ân Nhiên đều hết hồn mà gào lên cứu giúp nhưng do ở đây bây giờ hơi vắng vẻ lại chẳng ai nghe thấy. Còn chiếc xe ấy đã lăn bánh vụt mất tự bao giờ.

Vì hôm nay Hàn Khiết Tình không cho vệ sĩ đi theo nên bọn chúng mới có cơ hội ra tay.

Tích Thấu hốt hoảng:

“Ân Nhiên, chúng ta làm sao bây giờ? Khiết Tình bị bắt rồi!”

Tô Ân Nhiên nghĩ lúc này phải thật bình tĩnh, cô an ủi Tích Thấu:

“Trước tiên chúng ta đến báo cảnh sát trước. Trên đường đi thì gọi cho bác Hàn. Thực lực của ông ấy lớn như vậy chắc chắn sẽ cứu được Khiết Tình!”

Tích Thấu gật đầu sợ hãi rồi cả hai người nhanh chóng rời đi.

...----------------...

Biệt thự Hàn gia.

Chát..

Tiếng đập bàn vang lên dữ dội.

Quản Độ đi qua đi lại không ngừng nghỉ mà trong lòng đầy lo lắng cho Hàn Khiết Tình. Nghe được tiếng đập bàn ông cũng hết hồn mà quay sang Hàn Trạch Dương.

Hàn Trạch Dương hóa lạnh lùng mà nhìn đám vệ sĩ:

“Tôi nuôi mấy người làm kiểng à? Khiết Tình bây giờ đã bị bắt cóc rồi! Nếu bọn chúng làm hại đến một sợi tóc của con bé tôi nhất định bắt các người cùng chôn theo. Mau nhanh chóng đi tìm tung tích con bé cho tôi!”

Mấy người làm trong nhà ai nấy đều sợ hãi mà không dám lại gần Hàn Trạch Dương sợ sẽ bị vạ lây. Cả chục vệ sĩ sợ hãi mà rối loạn chạy đi. Họ chỉ mong sao nhanh tìm được Hàn Khiết Tình. Nếu không, ông chủ của bọn họ sẽ tiễn họ đi theo cô.

 

Trên chiếc xe Jeep màu đen tổng cộng có bốn người nếu tính luôn Hàn Khiết Tình.

Hai người đàn ông lạ mặt cùng dùng ánh mắt dâm đãng nhìn Hàn Khiết Tình.

Một tên định chạm vào đùi cô thì liền bị tên mặt dữ hung tợn ngăn lại quát lớn:

“Mày làm chó má gì vậy hả? Nó là đại tiểu thư của Hàn gia đấy! Mày dám đụng vào nó không sợ Hàn Trạch Dương thiêu sống mày à thằng điên?”

Tên vừa định chạm vào cô và tên còn lại dùng ánh mắt thèm muốn đó nghe vậy thì hoảng sợ:

“Chúng ta bắt cóc nó tống tiền thì trước tiên phải chơi nó cái đã chứ anh Phong?”

Người tên Phong nghe vậy thì đánh một cú vào mặt tên đó khiến hắn ta đau đơn thét lên:

“Mẹ kiếp! Chúng ta tống tiền nhưng không có nghĩa là dở trò đồi bại với nó! Mày muốn có tiền rồi trốn đi nước ngoài dễ dàng hay muốn cùng tiền chôn xuống mồ?”

Tên mới bị đánh vội không dám nhìn Hàn Khiết Tình thêm giây phút nào nữa. Tên còn lại cũng im bặt.

Phong bấm một dãy số điện thoại:

“Hàn Trạch Dương, con gái ông đang ở trong tay tôi. Khôn hồn thì giao năm trăm triệu ra đây! Nếu không thì chờ nhận xác con gái bảo bối của ông đi nhé!”

Hàn Trạch Dương nghiến răng kèn kẹt:

“Chúng mày muốn bao nhiêu tiền tao cũng đưa. Nhưng điều kiện đầu tiên nếu con gái tao mất một sợi tóc thì chúng mày tự tìm nơi chôn cất cho chính mình đi!”

Phong cười ha hả:

“Hàn Trạch Dương ông yên tâm đi. Con gái của ông sẽ được vẹn nguyên đến khi chúng tôi nhận được tiền. Địa chỉ tôi sẽ gửi đến ông sau!”

Tiếng điện thoại cúp dần.

Hàn Trạch Dương hai mắt đỏ ngầu mà đập điện thoại vỡ tan bành.

Nếu bọn chúng làm hại đến Hàn Khiết Tình ông nhất định sẽ khiến bọn chúng chết không có chỗ chôn.

...----------------...

Xe Jeep dừng lại trước một căn nhà bằng gỗ, nơi đây có lẽ là địa bàn của bọn chúng.

Phong bảo tên tài xế lái xe vác Hàn Khiết Tình vào trong nhà, nhốt cô lại trong căn phòng tối om rồi trói hai tay hai chân cô lại trên chiếc ghế. Hai tên còn lại cũng đi theo nhằm ý muốn được thưởng thức Hàn Khiết Tình.

Nhưng đến khi tên tài xế xong xuôi hết đâu vào đấy trói Hàn Khiết Tình lại thì Phong bảo mấy tên đó ra ngoài. Anh ta ngăn cản không cho ai chạm vào Hàn Khiết Tình nếu bọn chúng muốn toàn mạng mà trốn ra nước ngoài.

Hai tên lúc nãy chỉ biết hậm hực tức giận mà bỏ đi. Trước khi đi còn lưu luyến quay lại nhìn cô bằng cặp mắt dê xồm biến thái.

Nhất là tên bị Phong đánh. Hắn ta rủa thầm:

“Mẹ nó Phong! Đã bắt cóc rồi còn ra vẻ anh hùng hào kiệt! Chó má gì vậy chứ?”

Nghĩ thì nghĩ vậy nhưng hắn ta nào dám nói ra. Trong lòng mắng thậm tệ chứ bên ngoài hết lời nịnh nọt Phong.

Sau khi tỉnh dậy từ khi bị đánh thuốc mê. Hàn Khiết Tình nhanh chóng xác định tình hình trước mắt. Cũng may bọn chúng không bịt mắt cô lại nên cô mới dễ dàng thấy được tình hình hiện tại.

Cả tay chân cô đều bị trói chặt bằng dây thừng không cách nào nhúc nhích được. Hàn Khiết Tình muốn tìm ra vật gì đó sắc bén để cắt dây thừng này ra.

Quả nhiên ông trời nghe được tiếng lòng của cô mà giúp đỡ. Hàn Khiết Tình vô tình nhìn thấy cái ly bể để trên cái bàn gần đó, cô dùng hết sực lực đáng có mà nhích từng chút một.

Quá khó khăn! Hàn Khiết Tình thầm động viên mình phải cố gắng lên nữa! Lúc này người cứu cô chỉ có mình cô.

Sau hơn quãng thời gian cực nhọc cô đã lấy được miếng thủy tinh vỡ.

Mồ hôi đầm đìa trên gương mặt cô. Hàn Khiết Tình vội lấy miếng thủy tinh ấy cắt vào dây thừng.

Cô sợ bọn chúng sẽ quay lại bất cứ lúc nào mà nhanh chóng cắt mạnh hơn, vô tình cắt vào cả tay cô. Hàn Khiết Tình lúc này không hề thấy đau đớn, có lẽ khi đang ở trạng thái nguy hiểm cơ thể sẽ tự động bảo vệ lại những cơn đau bên ngoài gây ra.

Một thời gian dài dùng thủy tinh vỡ để cắt dây thừng ra khiến Hàn Khiết Tình không chút sức lực nào. Cô nhanh chóng cắt đến dây ở chân, vì hai tay đã được trả lại tự do nên nhanh chóng cô thở phào nhẹ nhõm. Vươn vai một cái cho lấy lại sức lực.

Ai ngờ.

“Cạch” một tiếng, cánh cửa mở ra. Hàn Khiết Tình chưa kịp chạy trốn thì tên mặt đầy dâm đãng thấy cô đã cởi trói liền nhanh chóng cầm dao dí sát vào cổ cô khiến Hàn Khiết Tình nhất thời run sợ.

Cô tưởng chỉ có mình hắn ta đến đây là để giết cô.

Cô bình tĩnh nói:

“Ông muốn bao nhiêu tiền tôi sẽ đưa cho ông. Chỉ cần ông thả tôi ra!”

Tên đó mặt mày hung tợn mà quát với cô:

“Mẹ kiếp! Tại mày mà anh em của tao chết hết rồi. Mày cũng đừng hòng muốn sống!”

Hàn Khiết Tình nhắm mắt tuyệt vọng.

Lúc này lại có tiếng bước chân mạnh mẽ của một người đàn ông bước vào.

Hắn ta cao ngạo lạnh lùng. Ăn mặc sang trọng và đôi mắt cực kì lạnh lẽo.

Đi theo sau hắn còn một người nữa nhưng anh ta có vẻ trầm ổn và không đáng sợ hơn hắn.

Lục Sát nhìn vào gương mặt xinh đẹp không chút tì vết của Hàn Khiết Tình rồi nhìn đến tên đang kề dao vào cổ cô. Hắn thong thả đút một tay vào túi, tay còn lại cầm một khẩu súng. Cất giọng lạnh lùng:

“Một là mày tự lấy con dao đó đâm vào người. Hai là chết dưới viên đạn này của tao!”

Dứt khoát, mạnh mẽ và không chút sợ sệt từ lời nói này của hắn.

Tên đó nghe vậy có chút run sợ, lúc nãy khi bọn họ đang ăn uống no nê thì bỗng tên tài xế và tên có ánh mắt ghê tởm nhìn Hàn Khiết Tình đã bị hai phát đạn của Duật Ấn cắm thẳng vào đầu.

Phong liền liều mạng lấy súng đối lại nhưng tốc độ không bằng Duật Ấn. Anh ta ngã nhào xuống từ vũng máu.

Tên còn lại là hắn ta đã trốn chui trốn nhủi rồi nhanh chóng đến phòng giam Hàn Khiết Tình. Mọi chuyện phía sau diễn ra như vậy đấy..

Tên đó nghĩ Lục Sát đang bảo vệ Hàn Khiết Tình, ít ra hắn ta còn có quân cờ để lợi dụng mà dễ dàng thoát ra khỏi nơi này.

Hắn ta kề dao vào sát cổ Hàn Khiết Tình hơn khiến một vết máu dài chảy ra trên cổ cô. Hàn Khiết Tình kêu lên một tiếng đau.

Hắn ta tiếp tục nói:

“Mày nếu muốn nó sống thì để tao rời khỏi đây. Nếu không nó sẽ chết trước mặt mày!”

Gương mặt Lục Sát tối sầm lại. Hắn buông khẩu súng xuống, lãnh đạm cất tiếng:

“Được!”

Hàn Khiết Tình ngạc nhiên nhìn hắn. Không phải hắn cứu cô sao? Sao lại thả tên đang kề dao vào cổ cô rồi?

Ai ngờ..

Pằng..một tiếng.

Tên vừa cầm dao kề vào cổ Hàn Khiết Tình ngã khụy xuống đất trong khi một viên đạn cắm ngay vào giữa mi tâm hắn ta.

Trước khi chết đôi mắt hắn ta còn để lại sự không ngờ tới. Hắn ta đã quá chủ quan khi vừa buông thõng thì Lục Sát nhanh tay cầm ngay khẩu súng lên bắn thẳng vào hắn ta.

Mọi chuyện diễn ra quá nhanh hầu như chỉ trong ba giây.

Hắn chết trong sự căm hận và bất phục.

Còn Hàn Khiết Tình, cô ngửi thấy mùi máu tanh mà cảm thấy buồn nôn.

Từ nhỏ đến lớn đây là lần đầu tiên cô gặp cảnh như vậy.

Tinh thần sợ hãi kéo đến làm Hàn Khiết Tình choáng váng mà sắp ngã đi.

Không ngờ chỉ trong giây lát cô rơi vào vòng tay ấm áp của người đàn ông.

Cô ngẩng đôi mắt trong veo lên nhìn hắn một cái rồi ngất lịm trong vòng tay của Lục Sát...

Hot

Comments

Thư

Thư

Hay quá

2022-10-27

0

Bằng Lăng

Bằng Lăng

❤️❤️❤️

2021-09-18

1

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Tôi là Hàn Khiết Tình
2 Chương 2: Giới thiệu
3 Chương 3: Hắn xuất hiện rồi
4 Chương 4: Bắt cóc
5 Chương 5: Em muốn báo đáp tôi thế nào?
6 Chương 6: Nụ hôn dịu dàng của hắn
7 Chương 7: Cảm ơn anh vì tất cả!
8 Chương 8: Rung động đầu đời
9 Chương 9: Hai bộ dạng khác nhau
10 Chương 10: “Cảnh xuân”
11 Chương 11: Nàng công chúa từ trong tranh
12 Chương 12: Khiêu vũ
13 Chương 13: Em thích anh
14 Chương 14: Tôi cũng nhớ em
15 Chương 15: Từ chối tình cảm
16 Chương 16: Từ Âm
17 Chương 17: Cãi bẫy
18 Chương 18: Trúng kế
19 Chương 19: Tôi nhớ em rồi
20 Chương 20: Chiếm hữu
21 Chương 21: Ghi hận
22 Chương 22: Tình đơn phương
23 Chương 23: Cuộc điện thoại bất ngờ
24 Chương 24: Hàn thị gặp khó khăn
25 Chương 25: Tiêu hủy
26 Chương 26: Lộ tin tức
27 Chương 27: Giây phút hoảng loạn
28 Chương 28: Lo lắng cho em
29 Chương 29: Thân mật
30 Chương 30: Nam Yên Bắc
31 Chương 31: Thù oán
32 Chương 32: Giải quyết khó khăn
33 Chương 33: Bất ngờ muốn dành cho hắn
34 Chương 34: Cảnh tượng?
35 Chương 35: Điều cấm kỵ của Lục Sát
36 Chương 36: Tôi muốn em!
37 Chương 37: Nhen nhóm lửa tình
38 Chương 38: Hương vị của em..rất ngọt! (H)
39 Chương 39: Loạn mê tình (H)
40 Chương 40: Odnoliub
41 Chương 41: Ảm đạm
42 Chương 42: Uống thuốc
43 Chương 43: Tin nhắn?
44 Chương 44: Chúng ta chia tay đi!
45 Chương 45: Táo bạo
46 Chương 46: Không đồng ý chia tay (H)
47 Chương 47: Cô gái bí ẩn
48 Chương 48: Ai dạy dỗ ai còn chưa biết được đâu!
49 Chương 49: Đội mồ sống dậy đập chết mày!
50 Chương 50: Nghe thấy
51 Chương 51: Âm mưu
52 Chương 52: Đối đầu
53 Chương 53: Tin nhắn cũ tàn nhẫn
54 Chương 54: Kẻ chủ mưu mọi chuyện
55 Chương 55: Âm mưu nham hiểm
56 Chương 56: Không có tình cảm với anh
57 Chương 57: Trái tim tổn thương nghiêm trọng
58 Chương 58: Chân tướng
59 Chương 59: Ngủ với tôi một đêm!
60 Chương 60: Tôi đã là người phụ nữ của Lục Sát!
61 Chương 61: Một chuỗi nghi ngờ
62 Chương 62: Đẩy nhanh kế hoạch trả thù
63 Chương 63: Dụ hoặc (H)
64 Chương 64: Sự phản đối của Hàn Trạch Dương
65 Chương 65: Hạnh phúc bất ngờ
66 Chương 66: Đấu đáp sắc bén
67 Chương 67: Mở màn quá khứ
68 Chương 68: Vén lên bức màn tội lỗi
69 Chương 69: Tất cả chỉ là sự lợi dụng!
70 Chương 70: Odnoliub tan vỡ
71 Chương 71: Không ai nợ ai
72 Chương 72: Chúng tôi đã cố gắng hết sức
73 Chương 73: Trái tim của anh thật lạnh lẽo!
74 Chương 74: Ánh sáng giá lạnh
75 Chương 75: Hàn Khiết Tình biến mất
76 Chương 76: Biến cố tai nạn
77 Chương 77: Tình Tình của hắn... đã chết?
78 Chương 78: Kìm nén sự thống khổ vì em
79 Chương 79: Thê thảm chưa từng có
80 Chương 80: Chính là anh đã khiến cô ấy phải chết!
81 Chương 81: Nỗi ám ảnh suốt bốn năm
82 Chương 82: Xuất hiện
83 Chương 83: Lần đầu gặp gỡ
84 Chương 84: Lướt qua
85 Chương 85: Trớ trêu
86 Chương 86: Lạnh nhạt từ chối
87 Chương 87: Đụng độ ở khách sạn
88 Chương 88: Bóng lưng quen thuộc
89 Chương 89: Giây phút sững sờ
90 Chương 90: Trùng phùng
91 Chương 91: Lạnh lùng xa cách
92 Chương 92: Đối chội gay gắt
93 Chương 93: Hàn Khiết Tình của bốn năm trước đã chết rồi!
94 Chương 94: Cơn mưa lạnh buốt giá thể xác và tâm hồn
95 Chương 95: Anh chết rồi em sẽ không hận anh nữa?
96 Chương 96: Chuốc thuốc
97 Chương 97: Bộc phát sự tàn nhẫn
98 Chương 98: Triền miên say đắm (H)
99 Chương 99: Tâm tư giấu sâu trong lòng
100 Chương 100: Nhẹ nhàng ân ái (H)
101 Chương 101: Vì anh yêu em!
102 Chương 102: Anh có tư cách để nói yêu tôi sao?
103 Chương 103: Tái phát bệnh cũ
104 Chương 104: Sự tàn nhẫn trong xương máu
105 Chương 105: Muốn chết thêm một lần?
106 Chương 106: Hắn... đã từng tự sát?
107 Chương 107: Cần lắm sự thương hại nhỏ bé từ em
108 Chương 108: Hơi ấm dịu dàng
109 Chương 109: Hiềm nghi
110 Chương 110: Tráo đổi kết quả xét nghiệm
111 Chương 111: Không cùng huyết thống
112 Chương 112: Không thể quên
113 Chương 113: Vị khách không mời
114 Chương 114: Hiểu lầm (H)
115 Chương 115: Hận tất cả mọi thứ về anh!
116 Chương 116: Cuộc điện thoại chí mạng
117 Chương 117: Dòng máu chảy trong người Khiết Khiết
118 Chương 118: Quyết định của Eirian
119 Chương 119: Bí mật năm xưa: Lục Lộ Khiết
120 Chương 120: Hàn gắn tình cảm
121 Chương 121: Tâm tư (H)
122 Chương 122: Tình nồng ý đậm (H)
123 Chương 123: Chú đẹp trai là ba của con?
124 Chương 124: Mong muốn của hắn (H)
125 Chương 125: Bốn năm trước
126 Chương 126: Trở về
127 Chương 127: Sét đánh ngang tai
128 Chương 128: Lời cầu hôn chân thành
129 Chương 129: Kết thúc mỹ mãn
130 Chương 130: Pr truyện mới
Chapter

Updated 130 Episodes

1
Chương 1: Tôi là Hàn Khiết Tình
2
Chương 2: Giới thiệu
3
Chương 3: Hắn xuất hiện rồi
4
Chương 4: Bắt cóc
5
Chương 5: Em muốn báo đáp tôi thế nào?
6
Chương 6: Nụ hôn dịu dàng của hắn
7
Chương 7: Cảm ơn anh vì tất cả!
8
Chương 8: Rung động đầu đời
9
Chương 9: Hai bộ dạng khác nhau
10
Chương 10: “Cảnh xuân”
11
Chương 11: Nàng công chúa từ trong tranh
12
Chương 12: Khiêu vũ
13
Chương 13: Em thích anh
14
Chương 14: Tôi cũng nhớ em
15
Chương 15: Từ chối tình cảm
16
Chương 16: Từ Âm
17
Chương 17: Cãi bẫy
18
Chương 18: Trúng kế
19
Chương 19: Tôi nhớ em rồi
20
Chương 20: Chiếm hữu
21
Chương 21: Ghi hận
22
Chương 22: Tình đơn phương
23
Chương 23: Cuộc điện thoại bất ngờ
24
Chương 24: Hàn thị gặp khó khăn
25
Chương 25: Tiêu hủy
26
Chương 26: Lộ tin tức
27
Chương 27: Giây phút hoảng loạn
28
Chương 28: Lo lắng cho em
29
Chương 29: Thân mật
30
Chương 30: Nam Yên Bắc
31
Chương 31: Thù oán
32
Chương 32: Giải quyết khó khăn
33
Chương 33: Bất ngờ muốn dành cho hắn
34
Chương 34: Cảnh tượng?
35
Chương 35: Điều cấm kỵ của Lục Sát
36
Chương 36: Tôi muốn em!
37
Chương 37: Nhen nhóm lửa tình
38
Chương 38: Hương vị của em..rất ngọt! (H)
39
Chương 39: Loạn mê tình (H)
40
Chương 40: Odnoliub
41
Chương 41: Ảm đạm
42
Chương 42: Uống thuốc
43
Chương 43: Tin nhắn?
44
Chương 44: Chúng ta chia tay đi!
45
Chương 45: Táo bạo
46
Chương 46: Không đồng ý chia tay (H)
47
Chương 47: Cô gái bí ẩn
48
Chương 48: Ai dạy dỗ ai còn chưa biết được đâu!
49
Chương 49: Đội mồ sống dậy đập chết mày!
50
Chương 50: Nghe thấy
51
Chương 51: Âm mưu
52
Chương 52: Đối đầu
53
Chương 53: Tin nhắn cũ tàn nhẫn
54
Chương 54: Kẻ chủ mưu mọi chuyện
55
Chương 55: Âm mưu nham hiểm
56
Chương 56: Không có tình cảm với anh
57
Chương 57: Trái tim tổn thương nghiêm trọng
58
Chương 58: Chân tướng
59
Chương 59: Ngủ với tôi một đêm!
60
Chương 60: Tôi đã là người phụ nữ của Lục Sát!
61
Chương 61: Một chuỗi nghi ngờ
62
Chương 62: Đẩy nhanh kế hoạch trả thù
63
Chương 63: Dụ hoặc (H)
64
Chương 64: Sự phản đối của Hàn Trạch Dương
65
Chương 65: Hạnh phúc bất ngờ
66
Chương 66: Đấu đáp sắc bén
67
Chương 67: Mở màn quá khứ
68
Chương 68: Vén lên bức màn tội lỗi
69
Chương 69: Tất cả chỉ là sự lợi dụng!
70
Chương 70: Odnoliub tan vỡ
71
Chương 71: Không ai nợ ai
72
Chương 72: Chúng tôi đã cố gắng hết sức
73
Chương 73: Trái tim của anh thật lạnh lẽo!
74
Chương 74: Ánh sáng giá lạnh
75
Chương 75: Hàn Khiết Tình biến mất
76
Chương 76: Biến cố tai nạn
77
Chương 77: Tình Tình của hắn... đã chết?
78
Chương 78: Kìm nén sự thống khổ vì em
79
Chương 79: Thê thảm chưa từng có
80
Chương 80: Chính là anh đã khiến cô ấy phải chết!
81
Chương 81: Nỗi ám ảnh suốt bốn năm
82
Chương 82: Xuất hiện
83
Chương 83: Lần đầu gặp gỡ
84
Chương 84: Lướt qua
85
Chương 85: Trớ trêu
86
Chương 86: Lạnh nhạt từ chối
87
Chương 87: Đụng độ ở khách sạn
88
Chương 88: Bóng lưng quen thuộc
89
Chương 89: Giây phút sững sờ
90
Chương 90: Trùng phùng
91
Chương 91: Lạnh lùng xa cách
92
Chương 92: Đối chội gay gắt
93
Chương 93: Hàn Khiết Tình của bốn năm trước đã chết rồi!
94
Chương 94: Cơn mưa lạnh buốt giá thể xác và tâm hồn
95
Chương 95: Anh chết rồi em sẽ không hận anh nữa?
96
Chương 96: Chuốc thuốc
97
Chương 97: Bộc phát sự tàn nhẫn
98
Chương 98: Triền miên say đắm (H)
99
Chương 99: Tâm tư giấu sâu trong lòng
100
Chương 100: Nhẹ nhàng ân ái (H)
101
Chương 101: Vì anh yêu em!
102
Chương 102: Anh có tư cách để nói yêu tôi sao?
103
Chương 103: Tái phát bệnh cũ
104
Chương 104: Sự tàn nhẫn trong xương máu
105
Chương 105: Muốn chết thêm một lần?
106
Chương 106: Hắn... đã từng tự sát?
107
Chương 107: Cần lắm sự thương hại nhỏ bé từ em
108
Chương 108: Hơi ấm dịu dàng
109
Chương 109: Hiềm nghi
110
Chương 110: Tráo đổi kết quả xét nghiệm
111
Chương 111: Không cùng huyết thống
112
Chương 112: Không thể quên
113
Chương 113: Vị khách không mời
114
Chương 114: Hiểu lầm (H)
115
Chương 115: Hận tất cả mọi thứ về anh!
116
Chương 116: Cuộc điện thoại chí mạng
117
Chương 117: Dòng máu chảy trong người Khiết Khiết
118
Chương 118: Quyết định của Eirian
119
Chương 119: Bí mật năm xưa: Lục Lộ Khiết
120
Chương 120: Hàn gắn tình cảm
121
Chương 121: Tâm tư (H)
122
Chương 122: Tình nồng ý đậm (H)
123
Chương 123: Chú đẹp trai là ba của con?
124
Chương 124: Mong muốn của hắn (H)
125
Chương 125: Bốn năm trước
126
Chương 126: Trở về
127
Chương 127: Sét đánh ngang tai
128
Chương 128: Lời cầu hôn chân thành
129
Chương 129: Kết thúc mỹ mãn
130
Chương 130: Pr truyện mới

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play