Chương 8: Rung động đầu đời

Vừa bước vào nhà Hàn Khiết Tình liền thấy mọi người xếp hàng ngay ngắn, long trọng chào đón tiểu thư của họ là cô đây trở về.

Hàn Trạch Dương cũng bước ra đón cô. Hàn Khiết Tình chạy đến ôm lấy ba:

“Ba! Con nhớ ba quá!”

Hàn Trạch Dương ôm lấy cô mà vui mừng khôn xiếc:

“Về là tốt! Về là tốt! Mau vào nhà đi!”

Hàn Khiết Tình nắm lấy cánh tay của Hàn Trạch Dương rồi bước vào nhà.

Cả hai cùng ngồi xuống sofa. Quản Độ đứng kế bên hỏi Hàn Khiết Tình:

“Tiểu thư, con không sao chứ? Bọn bắt cóc đó có làm gì hại con không? Người cứu con là ai? Hắn đâu rồi?”

Hàn Trạch Dương gật đầu cùng ý kiến với Quản Độ.

Hàn Khiết Tình cười vui vẻ:

“Dạ không ạ! Bọn chúng vốn sợ danh tiếng của ba con tiếng tăm lừng lẫy nên không đụng vào con. Còn người cứu con..anh ấy..anh ấy đi rồi! Nhưng mà hôm sinh nhật con anh ấy sẽ tới! Lúc đó ba con và bác hãy hậu tạ anh ấy nhé!”

Hàn Khiết Tình không muốn nói lại chuyện Lục Sát đã giết người. Quả thật cô rất sợ nhưng mà cô lại không muốn tố cáo hắn. Dường như khi nhắc đến hắn cô lại đỏ mặt vô cớ..

Hàn Trạch Dương quan sát biểu hiện của cô cũng không giống nói dối nên ông tin ngay. Hơn nữa trước giờ Hàn Khiết Tình chưa từng nói dối ông điều gì. Ông nhìn bộ dạng của cô lúc này đang mặt áo sơ mi của đàn ông, ông nghi ngờ:

“Khiết Tình! Áo sơ mi con đang mặc là?”

Hàn Khiết Tình nhìn đến chiếc áo sơ mi mặc trên người cô của Lục Sát. Mùi hương nam tính của hắn lại tỏa ra bay lên mũi cô. Hàn Khiết Tình tỉnh táo lại mà giải thích ngay cho Hàn Trạch Dương:

“Là do yếm váy của con đã bẩn rồi nên con mượn tạm áo của anh ấy. Ba đừng nghĩ nhiều!”

Hàn Trạch Dương cũng không hỏi thêm gì. Ông thấy cô có vẻ cũng đã mệt rồi nên nhẹ giọng nói:

“Con lên nghỉ ngơi trước đi! Một lát nữa Ân Nhiên và Tích Thấu sẽ qua tìm con. Hôm con bị bắt cóc hai đứa nó cũng lo lắng không ít!”

Hàn Khiết Tình vâng một tiếng rồi đi thẳng lên phòng. Sau khi chải chuốt lại cô đã tươi tắn hẳn lên. Cô thay ra chiếc váy hai dây màu trắng đơn giản. Bỗng cô lại cầm chiếc áo sơ mi của Lục Sát. Hàn Khiết Tình ngửi lại mùi hương còn đọng lại trên áo thì khẽ mỉm cười.

Đang say sưa thích thú mùi hương này thì Tích Thấu và Tô Ân Nhiên đã nhanh chóng đến đây. Cả hai người thấy Hàn Khiết Tình ngẩn ra thì đến lay lay cô nhưng cô lại cứ mơ mơ màng màng.

Tích Thấu tức giận hét lên:

“Hàn Khiết Tình!”

Cùng lúc đó Hàn Khiết Tình vội né người ra rồi xoa xoa lỗ tai, nhíu mày:

“Cậu la gì vậy hả Tích Thấu?”

Tô Ân Nhiên vội vàng sờ vào tay chân của Hàn Khiết Tình lên tiếng hỏi han:

“Khiết Tình cậu không sao chứ?”

Hàn Khiết Tình đáp lời ngay:

“Mình không sao!”

Tích Thấu và Tô Ân Nhiên cùng thở phào. Cả ba người ngồi tụm lại trên chiếc giường của Hàn Khiết Tình. Cô bắt đầu kể lại mọi chuyện ngày hôm đó nhưng cô vẫn bỏ qua chi tiết Lục Sát giết người.

Sau khi kể xong Tích Thấu giơ ngón tay cái bái phục vị anh hùng là Lục Sát đã xả thân cứu Hàn Khiết Tình. Ánh mắt cô nhanh chóng dời đến áo sơ mi Hàn Khiết Tình nâng niu trên tay:

“Ấy Khiết Tình à, vậy áo này là của hắn ta à? Thơm thật đấy!”

Vừa nói xong Tích Thấu lấy chiếc áo trên tay Hàn Khiết Tình rồi ngửi ngửi. Hàn Khiết Tình bực bội giật phắt lại:

“Không cho cậu động vào!”

Tích Thấu bĩu môi.

Tô Ân Nhiên nãy giờ im lặng thì lên tiếng:

“Khiết Tình! Vậy cậu biết hắn ta là ai không? Tên là gì?”

Hàn Khiết Tình nhớ lại thì đúng là cô không biết gì về hắn cả. Suy nghĩ một lát cô nói ra tên của hắn:

“Mình chỉ biết anh ấy tên Lục Sát! Còn lại không biết gì!”

Bây giờ cả hai giọng đồng thanh hét lên bên tai Hàn Khiết Tình. Đây là giọng của Tô Ân Nhiên và Tích Thấu:

“Cái gì? Lục Sát?”

Hai người bọn họ kinh ngạc nhìn nhau. Hàn Khiết Tình thì nhém nữa lần hai bị hỏng màng nhĩ, khó chịu nhìn hai cô bạn thân của mình:

“Hai cậu la lớn như vậy làm gì chứ? Anh ấy nổi tiếng lắm cơ à?”

Tích Thấu bèn nhổ ra mấy lời nói thán phục:

“Trời ạ đại tiểu thư của mình ơi! Cậu đúng là đi Seoul hai năm thì không biết gì cả. Ở Thượng Hải này có ai là không biết Lục Sát? Hắn là người cầm đầu một băng đảng lớn, không những thế hắn còn sản xuất chế tạo súng và xe hơi với số lượng khủng đấy. Hầu như những loại xe phiên bản giới hạn ở đây đều là do Lục Sát chế tạo ra! Còn súng mà hắn chế tạo toàn những cái đặt biệt. Giúp đỡ không ít cho những cảnh sát ở đây truy bắt tội phạm đấy! Chưa kể đến diện mạo anh tuấn và sự lạnh lùng của hắn đã khiến bao nhiêu trái tim thiếu nữ ở Thượng Hải này mê mệt rồi? Nhưng tiếc là hắn nổi tiếng không gần nữ sắc!”

Hàn Khiết Tình nghe Tích Thấu nói tràn giang đại hải như vậy thì cũng hiểu đôi chút. Cô tiếp lời:

“Quả thật anh ấy rất đẹp trai, hơn nữa còn dịu dàng. Nhưng mà anh ấy không gần nữ sắc sao? Sao có thể chứ? Hôm qua anh ấy còn..

”. Lời “đặt mình lên đùi anh ấy ngồi” của Hàn Khiết Tình chưa kịp thốt ra thì đã bị ánh mắt chăm chú của Tích Thấu và Tích Thấu nhìn chằm chằm.

Tô Ân Nhiên tò mò hỏi:

“Còn cái gì vậy?”

“À không có gì! Chỉ là mình thấy anh ấy thật sự rất dịu dàng. Khi ở bên Lục Sát mình có cái cảm giác gì đó rất khó nói. Như là tim đập nhanh này..”

Tích Thấu ngạc nhiên đặt tay lên vai Hàn Khiết Tình:

“Hàn Khiết Tình à! Không phải cậu thích Lục Sát rồi đấy chứ?”

Hàn Khiết Tình ngượng ngùng đáp:

“Có lẽ vậy, hình như đây là sự rung động đầu đời của Hàn Khiết Tình mình!”

Chapter
1 Chương 1: Tôi là Hàn Khiết Tình
2 Chương 2: Giới thiệu
3 Chương 3: Hắn xuất hiện rồi
4 Chương 4: Bắt cóc
5 Chương 5: Em muốn báo đáp tôi thế nào?
6 Chương 6: Nụ hôn dịu dàng của hắn
7 Chương 7: Cảm ơn anh vì tất cả!
8 Chương 8: Rung động đầu đời
9 Chương 9: Hai bộ dạng khác nhau
10 Chương 10: “Cảnh xuân”
11 Chương 11: Nàng công chúa từ trong tranh
12 Chương 12: Khiêu vũ
13 Chương 13: Em thích anh
14 Chương 14: Tôi cũng nhớ em
15 Chương 15: Từ chối tình cảm
16 Chương 16: Từ Âm
17 Chương 17: Cãi bẫy
18 Chương 18: Trúng kế
19 Chương 19: Tôi nhớ em rồi
20 Chương 20: Chiếm hữu
21 Chương 21: Ghi hận
22 Chương 22: Tình đơn phương
23 Chương 23: Cuộc điện thoại bất ngờ
24 Chương 24: Hàn thị gặp khó khăn
25 Chương 25: Tiêu hủy
26 Chương 26: Lộ tin tức
27 Chương 27: Giây phút hoảng loạn
28 Chương 28: Lo lắng cho em
29 Chương 29: Thân mật
30 Chương 30: Nam Yên Bắc
31 Chương 31: Thù oán
32 Chương 32: Giải quyết khó khăn
33 Chương 33: Bất ngờ muốn dành cho hắn
34 Chương 34: Cảnh tượng?
35 Chương 35: Điều cấm kỵ của Lục Sát
36 Chương 36: Tôi muốn em!
37 Chương 37: Nhen nhóm lửa tình
38 Chương 38: Hương vị của em..rất ngọt! (H)
39 Chương 39: Loạn mê tình (H)
40 Chương 40: Odnoliub
41 Chương 41: Ảm đạm
42 Chương 42: Uống thuốc
43 Chương 43: Tin nhắn?
44 Chương 44: Chúng ta chia tay đi!
45 Chương 45: Táo bạo
46 Chương 46: Không đồng ý chia tay (H)
47 Chương 47: Cô gái bí ẩn
48 Chương 48: Ai dạy dỗ ai còn chưa biết được đâu!
49 Chương 49: Đội mồ sống dậy đập chết mày!
50 Chương 50: Nghe thấy
51 Chương 51: Âm mưu
52 Chương 52: Đối đầu
53 Chương 53: Tin nhắn cũ tàn nhẫn
54 Chương 54: Kẻ chủ mưu mọi chuyện
55 Chương 55: Âm mưu nham hiểm
56 Chương 56: Không có tình cảm với anh
57 Chương 57: Trái tim tổn thương nghiêm trọng
58 Chương 58: Chân tướng
59 Chương 59: Ngủ với tôi một đêm!
60 Chương 60: Tôi đã là người phụ nữ của Lục Sát!
61 Chương 61: Một chuỗi nghi ngờ
62 Chương 62: Đẩy nhanh kế hoạch trả thù
63 Chương 63: Dụ hoặc (H)
64 Chương 64: Sự phản đối của Hàn Trạch Dương
65 Chương 65: Hạnh phúc bất ngờ
66 Chương 66: Đấu đáp sắc bén
67 Chương 67: Mở màn quá khứ
68 Chương 68: Vén lên bức màn tội lỗi
69 Chương 69: Tất cả chỉ là sự lợi dụng!
70 Chương 70: Odnoliub tan vỡ
71 Chương 71: Không ai nợ ai
72 Chương 72: Chúng tôi đã cố gắng hết sức
73 Chương 73: Trái tim của anh thật lạnh lẽo!
74 Chương 74: Ánh sáng giá lạnh
75 Chương 75: Hàn Khiết Tình biến mất
76 Chương 76: Biến cố tai nạn
77 Chương 77: Tình Tình của hắn... đã chết?
78 Chương 78: Kìm nén sự thống khổ vì em
79 Chương 79: Thê thảm chưa từng có
80 Chương 80: Chính là anh đã khiến cô ấy phải chết!
81 Chương 81: Nỗi ám ảnh suốt bốn năm
82 Chương 82: Xuất hiện
83 Chương 83: Lần đầu gặp gỡ
84 Chương 84: Lướt qua
85 Chương 85: Trớ trêu
86 Chương 86: Lạnh nhạt từ chối
87 Chương 87: Đụng độ ở khách sạn
88 Chương 88: Bóng lưng quen thuộc
89 Chương 89: Giây phút sững sờ
90 Chương 90: Trùng phùng
91 Chương 91: Lạnh lùng xa cách
92 Chương 92: Đối chội gay gắt
93 Chương 93: Hàn Khiết Tình của bốn năm trước đã chết rồi!
94 Chương 94: Cơn mưa lạnh buốt giá thể xác và tâm hồn
95 Chương 95: Anh chết rồi em sẽ không hận anh nữa?
96 Chương 96: Chuốc thuốc
97 Chương 97: Bộc phát sự tàn nhẫn
98 Chương 98: Triền miên say đắm (H)
99 Chương 99: Tâm tư giấu sâu trong lòng
100 Chương 100: Nhẹ nhàng ân ái (H)
101 Chương 101: Vì anh yêu em!
102 Chương 102: Anh có tư cách để nói yêu tôi sao?
103 Chương 103: Tái phát bệnh cũ
104 Chương 104: Sự tàn nhẫn trong xương máu
105 Chương 105: Muốn chết thêm một lần?
106 Chương 106: Hắn... đã từng tự sát?
107 Chương 107: Cần lắm sự thương hại nhỏ bé từ em
108 Chương 108: Hơi ấm dịu dàng
109 Chương 109: Hiềm nghi
110 Chương 110: Tráo đổi kết quả xét nghiệm
111 Chương 111: Không cùng huyết thống
112 Chương 112: Không thể quên
113 Chương 113: Vị khách không mời
114 Chương 114: Hiểu lầm (H)
115 Chương 115: Hận tất cả mọi thứ về anh!
116 Chương 116: Cuộc điện thoại chí mạng
117 Chương 117: Dòng máu chảy trong người Khiết Khiết
118 Chương 118: Quyết định của Eirian
119 Chương 119: Bí mật năm xưa: Lục Lộ Khiết
120 Chương 120: Hàn gắn tình cảm
121 Chương 121: Tâm tư (H)
122 Chương 122: Tình nồng ý đậm (H)
123 Chương 123: Chú đẹp trai là ba của con?
124 Chương 124: Mong muốn của hắn (H)
125 Chương 125: Bốn năm trước
126 Chương 126: Trở về
127 Chương 127: Sét đánh ngang tai
128 Chương 128: Lời cầu hôn chân thành
129 Chương 129: Kết thúc mỹ mãn
130 Chương 130: Pr truyện mới
Chapter

Updated 130 Episodes

1
Chương 1: Tôi là Hàn Khiết Tình
2
Chương 2: Giới thiệu
3
Chương 3: Hắn xuất hiện rồi
4
Chương 4: Bắt cóc
5
Chương 5: Em muốn báo đáp tôi thế nào?
6
Chương 6: Nụ hôn dịu dàng của hắn
7
Chương 7: Cảm ơn anh vì tất cả!
8
Chương 8: Rung động đầu đời
9
Chương 9: Hai bộ dạng khác nhau
10
Chương 10: “Cảnh xuân”
11
Chương 11: Nàng công chúa từ trong tranh
12
Chương 12: Khiêu vũ
13
Chương 13: Em thích anh
14
Chương 14: Tôi cũng nhớ em
15
Chương 15: Từ chối tình cảm
16
Chương 16: Từ Âm
17
Chương 17: Cãi bẫy
18
Chương 18: Trúng kế
19
Chương 19: Tôi nhớ em rồi
20
Chương 20: Chiếm hữu
21
Chương 21: Ghi hận
22
Chương 22: Tình đơn phương
23
Chương 23: Cuộc điện thoại bất ngờ
24
Chương 24: Hàn thị gặp khó khăn
25
Chương 25: Tiêu hủy
26
Chương 26: Lộ tin tức
27
Chương 27: Giây phút hoảng loạn
28
Chương 28: Lo lắng cho em
29
Chương 29: Thân mật
30
Chương 30: Nam Yên Bắc
31
Chương 31: Thù oán
32
Chương 32: Giải quyết khó khăn
33
Chương 33: Bất ngờ muốn dành cho hắn
34
Chương 34: Cảnh tượng?
35
Chương 35: Điều cấm kỵ của Lục Sát
36
Chương 36: Tôi muốn em!
37
Chương 37: Nhen nhóm lửa tình
38
Chương 38: Hương vị của em..rất ngọt! (H)
39
Chương 39: Loạn mê tình (H)
40
Chương 40: Odnoliub
41
Chương 41: Ảm đạm
42
Chương 42: Uống thuốc
43
Chương 43: Tin nhắn?
44
Chương 44: Chúng ta chia tay đi!
45
Chương 45: Táo bạo
46
Chương 46: Không đồng ý chia tay (H)
47
Chương 47: Cô gái bí ẩn
48
Chương 48: Ai dạy dỗ ai còn chưa biết được đâu!
49
Chương 49: Đội mồ sống dậy đập chết mày!
50
Chương 50: Nghe thấy
51
Chương 51: Âm mưu
52
Chương 52: Đối đầu
53
Chương 53: Tin nhắn cũ tàn nhẫn
54
Chương 54: Kẻ chủ mưu mọi chuyện
55
Chương 55: Âm mưu nham hiểm
56
Chương 56: Không có tình cảm với anh
57
Chương 57: Trái tim tổn thương nghiêm trọng
58
Chương 58: Chân tướng
59
Chương 59: Ngủ với tôi một đêm!
60
Chương 60: Tôi đã là người phụ nữ của Lục Sát!
61
Chương 61: Một chuỗi nghi ngờ
62
Chương 62: Đẩy nhanh kế hoạch trả thù
63
Chương 63: Dụ hoặc (H)
64
Chương 64: Sự phản đối của Hàn Trạch Dương
65
Chương 65: Hạnh phúc bất ngờ
66
Chương 66: Đấu đáp sắc bén
67
Chương 67: Mở màn quá khứ
68
Chương 68: Vén lên bức màn tội lỗi
69
Chương 69: Tất cả chỉ là sự lợi dụng!
70
Chương 70: Odnoliub tan vỡ
71
Chương 71: Không ai nợ ai
72
Chương 72: Chúng tôi đã cố gắng hết sức
73
Chương 73: Trái tim của anh thật lạnh lẽo!
74
Chương 74: Ánh sáng giá lạnh
75
Chương 75: Hàn Khiết Tình biến mất
76
Chương 76: Biến cố tai nạn
77
Chương 77: Tình Tình của hắn... đã chết?
78
Chương 78: Kìm nén sự thống khổ vì em
79
Chương 79: Thê thảm chưa từng có
80
Chương 80: Chính là anh đã khiến cô ấy phải chết!
81
Chương 81: Nỗi ám ảnh suốt bốn năm
82
Chương 82: Xuất hiện
83
Chương 83: Lần đầu gặp gỡ
84
Chương 84: Lướt qua
85
Chương 85: Trớ trêu
86
Chương 86: Lạnh nhạt từ chối
87
Chương 87: Đụng độ ở khách sạn
88
Chương 88: Bóng lưng quen thuộc
89
Chương 89: Giây phút sững sờ
90
Chương 90: Trùng phùng
91
Chương 91: Lạnh lùng xa cách
92
Chương 92: Đối chội gay gắt
93
Chương 93: Hàn Khiết Tình của bốn năm trước đã chết rồi!
94
Chương 94: Cơn mưa lạnh buốt giá thể xác và tâm hồn
95
Chương 95: Anh chết rồi em sẽ không hận anh nữa?
96
Chương 96: Chuốc thuốc
97
Chương 97: Bộc phát sự tàn nhẫn
98
Chương 98: Triền miên say đắm (H)
99
Chương 99: Tâm tư giấu sâu trong lòng
100
Chương 100: Nhẹ nhàng ân ái (H)
101
Chương 101: Vì anh yêu em!
102
Chương 102: Anh có tư cách để nói yêu tôi sao?
103
Chương 103: Tái phát bệnh cũ
104
Chương 104: Sự tàn nhẫn trong xương máu
105
Chương 105: Muốn chết thêm một lần?
106
Chương 106: Hắn... đã từng tự sát?
107
Chương 107: Cần lắm sự thương hại nhỏ bé từ em
108
Chương 108: Hơi ấm dịu dàng
109
Chương 109: Hiềm nghi
110
Chương 110: Tráo đổi kết quả xét nghiệm
111
Chương 111: Không cùng huyết thống
112
Chương 112: Không thể quên
113
Chương 113: Vị khách không mời
114
Chương 114: Hiểu lầm (H)
115
Chương 115: Hận tất cả mọi thứ về anh!
116
Chương 116: Cuộc điện thoại chí mạng
117
Chương 117: Dòng máu chảy trong người Khiết Khiết
118
Chương 118: Quyết định của Eirian
119
Chương 119: Bí mật năm xưa: Lục Lộ Khiết
120
Chương 120: Hàn gắn tình cảm
121
Chương 121: Tâm tư (H)
122
Chương 122: Tình nồng ý đậm (H)
123
Chương 123: Chú đẹp trai là ba của con?
124
Chương 124: Mong muốn của hắn (H)
125
Chương 125: Bốn năm trước
126
Chương 126: Trở về
127
Chương 127: Sét đánh ngang tai
128
Chương 128: Lời cầu hôn chân thành
129
Chương 129: Kết thúc mỹ mãn
130
Chương 130: Pr truyện mới

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play