"Có ai không cứu với"
Bối An hớt hãi chạy tới "Lục thiếu gia cậu làm sao lại ở dưới đó"
Lục Nam-tên nhân vật của Lục Nhất Phàm "Mau cứu tôi lên đi"
"Cậu chờ một chút tôi sẽ đi tìm người tới"
"Tôi sắp không chịu được nữa rồi, tay tôi đau quá"
An Tử :" Cậu ráng thêm chút nữa, tôi tìm dây"
Nói rồi An Tử chạy nhanh vào rừng, kéo lấy một đoạn dây leo, quăng xuống trước mặt Lục Nam.
Lục Nam thấy dây liền bắt lấy, An Tử lấy sức chín trâu mười bò của mình kéo Lục Nam lên, làm cho bàn tay trắng noãn toàn là vết máu.
Lục Nam thấy mà xót trong lòng.
"Cắt" tốt lắm mọi người nghỉ ngơi chuẩn bị cảnh kế tiếp.
****-------------****
Sau một ngày quay phim mệt mỏi, cậu lê lếch cái thân tàn của mình về căn hộ nhỏ bé. Cửa vừa bật mở, bên trong trên ghế sopha có một người đang ngồi như con báo đen ẩn mình chờ con mồi đến.
Cậu bật đèn thì thấy là Diệp Hoành, cậu lắp bắp "Anh làm sao vào đây được, anh mau đi đi nếu không tôi sẽ báo cảnh sát đó"
Bối An lục tìm điện thoại trong túi quần thì bóng dáng to lớn của Diệp Hoành đã nhanh chóng đến trước mặt cậu, nắm chặt tay cậu, chiếc điện thoại bị vang ra rơi xuống sàn nhà, vỡ thành hai mảnh.
"Diệp Hoành... anh muốn làm gì mau buông tôi ra"
"Cứu mạng..."
Tiếng kêu cứu đã bị đôi môi của Diệp Hoành lấp lại, nụ hôn không dịu dàng mà cực kì thô bạo, như muốn xé rách môi của Bối An. Bối An cảm thấy mình sắp chết thì Diệp Hoành đã buông môi Bối An ra. Bối An tranh thủ thời gian hít thở.
"Em giỏi lắm không muốn bên cạnh tôi mà đồng ý bên cạnh nam nhân khác"
"Anh nói gì, tôi không hiểu"
"Còn giả vờ à, em cùng tên Lục Nhất Phàm kia liếc mắt đưa tình có ai mà không biết"
"Anh nói bậy gì đó, chúng tôi chỉ cùng nhau đóng phim thôi, không có gì hết. Tôi và anh ta là đàn ông thì có thể có gì chứ"
"Hay cho câu là đàn ông thì không có gì, có cần tôi nhắc em nhớ chuyện của chúng ta không"
Ưm....ưm....mmmmmmmmmmm lần nữa Diệp Hoành hôn Bối An.
Bối An đẩy Diệp Hoành ra và tát cho Diệp Hoành một cái "chát"
"Giỏi lắm, em đánh tôi, tôi nhất định phải chơi chết em"
"Tôi...tôi không cố ý"
"Vô ích thôi, hôm nay đã định là em phải khóc lóc cầu xin dưới thân tôi"
Diệp Hoành bế bổng Bối An ném lên giường, tay dùng sức xé áo sơ mi của Bối An, nút áo bị giật rơi loạn dưới sàn nhà và trên giường. Cơ thể Bối An chỉ còn mỗi chiếc quần lót tam giác màu đen ở giữa làn da trắng mịn như sữa của cậu.
Diệp Hoành hôn từng chút một trên da thịt bóng loáng của cậu, nụ hôn đi tới đâu là nơi để lại dấu đỏ đến đó "Tôi phải cho một người biết em là của tôi, em đừng mơ chạy khỏi tôi"
Diệp Hoành kéo chiếc quần lót bé xíu của Bối An xuống, tiểu Bối An bên dưới vẫn còn say ngủ, Diệp Hoành ngậm của cậu vào, phun ra nút vào, chỉ chốc lát tiểu Bối An đã phấn chấn đứng thẳng, Diệp Hoành hài lòng với thành quả của mình.
Tiếp tục kéo lên xuống tiểu Bối An, Bối An nào có định lực kinh người như Diệp Hoành, đã bắn đầy vào tay Diệp Hoành.
"Em đã thoải mái rồi thì giờ hãy phục vụ tôi đi"
Diệp Hoành dí mặt Bối An vào nơi riêng tư của bản thân, bắt Bối An phải nuốt hết nó. Bối An gian nan nuốt vào, cậu cảm thấy rất buồn nôn, cậu ước mình trước đây đừng trọng sinh vào thân thể này, phải chi mình chết vào lúc đó.
Từng giọt nước mắt tủi nhục chảy ra từ đôi mắt đen trong suốt như vì sao của Bối An. Diệp Hoành thì bị dục vọng chi phối đâu còn tâm trạng quan tâm Bối An khó chịu.
Chất lỏng tội ác phun thẳng vào yết hầu của Bối An, nó thật tanh tưởi, Bối An muốn phun nó ra, nhưng Diệp Hoành bắt hắn phải nuốt hết.
Diệp Hoành muốn Bối An cảm nhận sự đau đớn của trong lòng hắn, vì thế hắn không chuẩn bị gì cho cậu mà đã xông vào bên trong cậu.
"AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA"
"Đau quá"
"Thả lỏng bảo bối, tôi cũng rất đau"
Máu tươi ra giúp bôi trơn nơi kết hợp và cũng như chất xúc tác giúp Diệp Hoành di chuyển thuận lợi hơn.
"Thoải mái không bảo bối ?"
"Cầu xin anh tha cho tôi, tôi đau lắm, hic hic hic xin anh..."
Nghe lời cự tuyệt Diệp Hoành như nổi máu điên hắn bất chấp ra vào nơi tư mật bị sung huyết của Bối An. Tới khi hắn nhìn lại thì Bối An chỉ còn lại tí hơi thở mỏng manh đang co quắp trên giường.
Diệp Hoành hoảng loạn quơ ngay cái áo dưới sàn nhà mặc áo vào và cuộn Bối An vào chăn ôm xuống lầu, lên xe đến bệnh viện của Từ Khâm.
****--------------****
Từ Khâm đêm nay không có phiên trực, hắn vẫn còn đang chăn êm nệm ấm ở nhà mình, thì có tiếng chuông điện thoại "Mẹ nó phải trực suốt mấy đêm không ngủ, ai quấy rầy ông vào lúc này"
Hắn nhập nhèm chộp lấy điện thoại thì đầu bên kia là tiếng hét của Diệp Hoành "Tôi cho cậu 10 phút lặp tức đến bệnh cho tôi"
Updated 89 Episodes
Comments