Chương 5

Cố Mạn có chút không vui, cậu đứng dậy phủi hết bụi bẩn trên người không để thái hậu lên tiếng đã đi đến trước mặt của đại vương gia tức giận quát lớn.

- Tên khốn, thấy chết không cứu có đáng là quân tử hay không hả ?

- .............

- Ngươi bị câm à hay bị mù, có câm cũng lên tiếng để họ biết có mù cũng nhìn thấy người ta ngã chứ ?

- ?????

Thái hậu nghe cậu chửi con trai mình lại phá lên cười rồi mắm tay cậu ngồi xuống bên cạnh mình. Bà cố nhịn cười, đã lâu rồi bà chưa được thỏa mái như vậy, đây cũng là lần đầu bà gặp ai mắng người như cậu.

- Con đó.....đến mắng người cũng có thể làm người khác cười được

- Hừ. Con còn chưa chửi xong nữa, người thì như cục gỗ, chửi cứ đơ mặt ra, mặt liệt thì cũng phải cười, mặt liệt chã lẽ não cũng liệt luôn.

- Cố Mạn........

- Thái hậu người chờ con một chút.......

Thái hậu thấy cậu có vẻ đi hơi xa, bà vỗ vai cậu nhưng ngay lập tức đã bị cậu gạt sang một bên, xoắn tay áo đưa ánh mắt thách thức nhìn đại vương gia tiếp tục lên tiếng.

- Đã là nam nhân vai rộng mười hai thước thì cũng không thể để người ta ngã như vậy được. Không những đầu ngươi não phẵng mà thần kinh ngươi cũng đã bị đứt hẳn, ai mà cưới được ngươi chắc phải Ở ÁC MƯỜI KIẾP mới gặp.

- Ngươi.........

- Ta sao ?

- Nói đủ chưa ?

- Chưa, ông đây còn muốn tính sổ với ngươi nữa, ngươi...ưm.....

Bá Duệ không chút chần chừ liền gắp một cục thịt bỏ vào miệng cậu. Cố Mạn đương nhiên gặp đồ ngon sao bỏ qua, cậu nhanh chóng để ý đến thứ đang đặt bên dưới. Là gà hầm hạt sen, canh sườn hần củ sen.....toàn là món ngon bổ, cậu không thèm đôi co gì với tên vương gia này nữa mà tập trung vào việc chính.

Đang ăn rất ngon cậu bỗng khựng lại rồi đặt đũa xuống, cậu nhấp cạ ly rượu bên cạnh rồi nhìn thẳng vào thái hậu,gương mặt nghiêm túc dò hỏi bà.

- Hạ Hạ. Người biết cái tên này chứ ?

-...........sao.........

- Sao ngươi biết Hạ Hạ ?

Bá Duệ nhìn cậu có chút ngạc nhiên nhưng không kém đề phòng, cậu chỉ khẽ cười tiếp tục uống cạn lu rượu tiếp theo rồi nhìn Bá Duệ nhún mày.

- Cô....... à không nàng ấy mất tích hay đã chết ?

- ...........

Bá Duệ nhíu mày, trong đôi mắt phượng kia ánh lên sự đau sót nhưng nhanh chóng lại biến mất. Cố Mạn thở dài, cậu nhìn quanh một lượt rồi chán nản lên tiếng.

- Ta đã gặp Hạ Hạ, nếu như anh....à....ngươi thực sự muốn biết thực hư thì tối nay gặp ta ở phía sau con đường mòn dẫn đến tẩm cung bỏ hoang ở đó.

- Ngươi đã đến đó ?

Thái hậu và Duệ vương nhìn cậu đầy kinh ngạc, cậu ấy vậy mà dám đi vào nơi đó một mình. Cố Mạn biết mình đã lỡ lời cậu cố gắng gượng cười trong lòng không quên mắng chửi Duệ vương là tên cẩu nhiều chuyện.

Ba người ngồi bàn bạc gì đó cho đến tận trưa thái hậu và Duệ vương mới rời đi. Tiểu Mai và Tiểu Hồng có chút tò mò, hai người định ra tìm cậu để hỏi nhưng ngặc nổi cậu lại say bí tỉ đã vậy còn đang nằm trên cành cao ngủ một cách ngon lành.

Đến tối muộn cậu mới sực nhớ đến chuyện khi sáng nên ngay lập tức ba chân bốn cẳng chạy đến chỗ hẹn. Quả nhiên Duệ vương đã đến từ sớm nhìn vẻ mặt của hắn cậu đoán chắc hắn là đang tức giận, cậu chỉ vờ cười cười cho qua chuyện rồi nhanh đưa hắn đến bức tường bên cạnh.

- Vào thôi.

- Ngươi chắc Hạ Hạ có bên trong ?

- Chắc chắn, nếu không có ta sẽ đi bằng chân.

- !!!!!!!!!

- Bằng đầu được chưa...đừng nhìn nữa mau vào thôi.

Cố Mạn thúc mạnh vào tay hắn rồi không cần dùng lực cũng đã ở bên kia tường. Cậu đi đến trước cửa chính xòe hai bàn tay ra, ngay lập tức trên lòng hai bàn tay liền xuất hiện hai ngọn lửa.

Duệ vương có chút ngạc nhiên, hắn chưa từng thấy thứ gì lại quỷ dị như vậy. Cố Mạn cũng chả buồn giải thích, cậu trực tiếp đặt ngọn lửa qua lòng bàn tay hắn rồi lên tiếng mỉa mai.

- Yên tâm, không cháy chết người đâu mà sợ, với lại ta không muốn phạm tội với người đẹp trai như ngươi.

Cố Mạn nói chuyện không hề để ý đến liêm sỉ của mình vừa đưa Duệ vương vào sâu bên trong, nơi căn phòng lúc trước cậu đã gặp Hạ Hạ. Đứng giữa căn phòng rộng lớn, cậu búng tay một cái ngay lập tức có tiếng bước chân vọng lại chỗ họ.

- Hạ Hạ, có người muốn gặp muội.

- ........

- Nếu như muội không thích ta sẽ đưa người đi.

- Khoan đã.....

Cố Mạn vờ quay lưng rời đi thì Hạ Hạ ngay lập tức xuất hiện, cô đi đến trước mặt cậu rồi nhìn sang người đứng bên cạnh bỗng nước mắt lại tuân trào.

- Duệ vương ca ca......hức...là muội....Hạ Hạ của huynh đây...

-...........

Đáp lại cô chỉ là cái im lặng của hắn, đơn giản cô là ma hắn là người căn bản hắn không hề nhìn thấy cô. Hạ Hạ đưa ánh mắt cầu xin nhìn cậu, Cố Mạn thở dài cậu đập vào vai hắn nghiêm túc lên tiếng.

- Ngươi......cuối xuống một chút, ta sẽ cho ngươi nhìn thấy Hạ Hạ.

- Sao ?

- Sao trăng gì tầm này....

''Bụp''

Cố Mạn không một chút nhân từ, cậu thẳng tay đấm cho anh một quyền vào bụng. Duệ vương ôm lấy bụng, mặt có chút nhăn lại, nhân cơ hội đó Cố Mạn mở đôi mắt âm dương ra cho hắn.

- Được rồi, ngươi mau nhìn xem.

Duệ vương có chút giật mình khi nhìn thấy những bóng đen lơ lửng giữa không trung không hề thấy chân. Hắn cố nhìn trong đám đông phát hiện có gương mặt rất quen thuộc, hắn nhanh chóng chăn vào đám đông rồi chạy đến chỗ người đó lớn tiếng gọi.

- Hạ Hạ.....là muội đúng không ?

- Ca.....hức.....

- Hạ Hạ......

Duệ vương đôi mắt đã ửng đỏ, cậu không muốn làm phiền nên đã đi sang chỗ khác. Duệ vương đứng nhìn thân ảnh mờ ảo trước mặt mà trong cổ nghẹn đắng không thể nào nói lên lời.

Hạ Hạ cố gắng không khóc, cô đi đến trước mặt Duệ vương cố gắng mỉm cười cuối người hành lễ với hắn.

- Duệ vương.

- Hạ Hạ.....muội....sao muội lại ra nông nổi này ?

- Chuyện này khá dài, một lời không thể nào nói hết. Duệ vương, vương hậu là người tốt, huynh phải thay muội bảo vệ cho người.

- Bảo vệ ? E rằng y không cần ta bảo vệ nữa rồi.

Duệ vương đưa ánh nhìn phức tạp nhìn về chỗ cậu, nhìn thấy cậu đang cười nói vui vẻ chơi mạt chược với đám ma bên kia thì cười nhạt.

Hạ Hạ biết hắn suy nghĩ đến chuyện gì, cô mỉm cười rồi tiếp tục lên tiếng.

- Vương hậu đã hứa sẽ giúp mọi người ở đây được siêu thoát, người nói phải cho người một chút thời gian mới có thể làm được.

- Siêu thoát ? Rốt cuộc vì sao muội lại ở đây, ta nghe nói nơi này là cấm địa của yêu ma, phụ hoàng lúc còn sống đã cấm không ai được đặc chân đến đây.

- Yêu ma mà huynh nói chính là đám người bên kia, họ cũng chỉ là những người bị người khác hại mà chết, hồn phách bị giam giữ ở đây không siêu thoát được. Tần vương phi nói vương hậu không phải người thường, bà cảm nhận rõ ma lực bên trong người của vương hậu, nên bà chắc chắn vương hậu sẽ giúp những người ở đây có thể sớm siêu thoát.

- Tần vương phi ? Đó là ai ?

- Là người đặt chân vào đây đầu tiên, bà đã ở đây hơn một trăm năm rồi. Chính là người đang ngồi chải tóc cho vương hậu.

Hạ Hạ chỉ tay về người ngồi phía sau của cậu, gương mặt bà rất đẹp mà lại vô cùng phúc hậu, nhìn vào đôi mắt bà hắn có cảm nhận và rất quý trọng Cố Mạn cậu.

Hai người Duệ vương và Hạ Hạ nói chuyện một hồi thì cũng đi đến chỗ cậu. Hắn cuối đầu chào bà rồi đa tạ bà đã chăm sóc cho cô những ngày qua.

Cố Mạn vẫn giữ im lặng, cậu không hề lên tiếng, bỗng có tiêng quạ kêu bên ngoài. Cậu nhanh chóng ra hiệu cho mọi người trốn đi, còn mình nắm tay Duệ vương chạy vào một góc khuất, rồi đưa ánh mắt có phần sắc bén nhìn ra bên ngoài im lặng quan sát.

''Cạch''

Bên ngoài cánh cửa lớn được mở ra, bước vào là năm người mặc đồ đen, mặt được che bằng vải voan đen nên không thể nào nhìn rõ được. Bỗng một trong những người đứng đó lên tiếng.

- Đã tìm thấy xác con ả Hạ Hạ chưa ?

- Vẫn chưa, thưa chủ nhân.

- Hừ. Rốt cuộc ai đã giấu xác nó.

- Chuyện này......

- Chuyện đó để sang một bên, các ngươi cử người điều tra và theo dõi tê Cố Mạn kia cho ta.

- Vâng.

''Cạch''

- Ai ?

Cố Mạn vì đạp phải một mảng vỡ dưới chân nên vô tình tạo tiếng động. Người kia cậu không biết có phải cẩu hay không mà lại thính đến vậy. Cậu ngay lập tức thi triển tài năng của mình, tạo một vòng kết giới để đám người kia không thể nhìn thấy họ.

Cũng may Duệ vương đã nhanh trí, bắt một con chuột ở gần đó thả nó chạy ra ngoài. Cố Mạn nhìn thấy chuột ngay lập tức quay sang nơi khác, nếu không cậu sẽ phá nát nơi này mất.

Hot

Comments

Mayer

Mayer

sao anh ko bắt con bò mà thả ra🤣

2022-04-06

1

Bé Liêm

Bé Liêm

thấy bóng dáng Đô rê mon ở quanh đây 🤣

2022-03-05

1

Leo

Leo

Hình như anh nhà sợ ma mà nhỉ

2022-02-02

0

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1
2 Chương 2
3 Chương 3
4 Chương 4
5 Chương 5
6 Chương 6
7 Chương 7
8 Chương 8
9 Chương 9
10 Chương 10
11 Chương 11
12 Chương 12
13 Chương 13
14 Chương 14
15 Chương 15
16 Chương 16
17 Chương 17
18 Chương 18
19 Chương 19
20 Chương 20
21 Chương 21
22 Chương 22
23 Chương 23
24 Chương 24
25 Chương 25
26 Chương 26
27 Chương 27
28 Chương 28
29 Chương 29
30 Chương 30
31 Chương 31
32 Chương 32
33 Chương 33
34 Chương 34
35 Chương 35
36 Chương 36
37 Chương 37
38 Chương 38
39 Chương 39
40 Chương 40
41 Chương 41
42 Chương 42
43 Chương 43
44 Chương 44
45 Chương 45
46 Chương 46
47 Chương 47
48 Chương 48
49 Chương 49
50 Chương 50
51 Chương 51
52 Chương 52
53 Chương 53
54 Chương 54
55 Chương 55
56 Chương 56
57 Chương 57
58 Chương 58
59 Chương 59
60 Chương 60
61 Chương 61
62 Chương 62
63 Chương 63
64 Chương 64
65 Chương 65
66 Chương 66
67 Chương 67
68 Chương 68
69 Chương 69
70 Chương 70
71 Chương 71
72 Chương 72
73 Chương 73
74 Chương 74
75 Chương 75
76 Chương 76
77 Chương 77
78 Chương 78
79 Chương 79
80 Chương 80
81 Chương 81
82 Chương 82
83 Chương 83
84 Chương 84
85 Chương 85
86 Chương 86
87 Chương 87
88 Chương 88
89 Chương 89
90 Chương 90
91 Chương 91
92 Chương 92
93 Chương 93
94 Chương 94
95 Chương 95
96 Chương 96
97 Chương 97
98 Chương 98
99 Chương 99
100 Chương 100
101 Chượng 101
102 Chương 102
103 Chương 103
104 Chương 104
105 Chương 105
106 Chương 106
107 Chương 107
108 Chương 108
109 Chương 109
110 Chương 110
111 Chương 111
112 Chương 112
113 Chương 113
114 Chương 114
115 Chương 115
116 Chương 116
117 Chương 117
118 Chương 118
119 Chương 119
120 Chương 120
121 Chương 121
122 Chương 122
123 Chương 123
124 Chương 124
125 Chương 125
126 Chương 126
127 Chương 127
128 Chương 128
129 Chương 129
130 Chương 130
Chapter

Updated 130 Episodes

1
Chương 1
2
Chương 2
3
Chương 3
4
Chương 4
5
Chương 5
6
Chương 6
7
Chương 7
8
Chương 8
9
Chương 9
10
Chương 10
11
Chương 11
12
Chương 12
13
Chương 13
14
Chương 14
15
Chương 15
16
Chương 16
17
Chương 17
18
Chương 18
19
Chương 19
20
Chương 20
21
Chương 21
22
Chương 22
23
Chương 23
24
Chương 24
25
Chương 25
26
Chương 26
27
Chương 27
28
Chương 28
29
Chương 29
30
Chương 30
31
Chương 31
32
Chương 32
33
Chương 33
34
Chương 34
35
Chương 35
36
Chương 36
37
Chương 37
38
Chương 38
39
Chương 39
40
Chương 40
41
Chương 41
42
Chương 42
43
Chương 43
44
Chương 44
45
Chương 45
46
Chương 46
47
Chương 47
48
Chương 48
49
Chương 49
50
Chương 50
51
Chương 51
52
Chương 52
53
Chương 53
54
Chương 54
55
Chương 55
56
Chương 56
57
Chương 57
58
Chương 58
59
Chương 59
60
Chương 60
61
Chương 61
62
Chương 62
63
Chương 63
64
Chương 64
65
Chương 65
66
Chương 66
67
Chương 67
68
Chương 68
69
Chương 69
70
Chương 70
71
Chương 71
72
Chương 72
73
Chương 73
74
Chương 74
75
Chương 75
76
Chương 76
77
Chương 77
78
Chương 78
79
Chương 79
80
Chương 80
81
Chương 81
82
Chương 82
83
Chương 83
84
Chương 84
85
Chương 85
86
Chương 86
87
Chương 87
88
Chương 88
89
Chương 89
90
Chương 90
91
Chương 91
92
Chương 92
93
Chương 93
94
Chương 94
95
Chương 95
96
Chương 96
97
Chương 97
98
Chương 98
99
Chương 99
100
Chương 100
101
Chượng 101
102
Chương 102
103
Chương 103
104
Chương 104
105
Chương 105
106
Chương 106
107
Chương 107
108
Chương 108
109
Chương 109
110
Chương 110
111
Chương 111
112
Chương 112
113
Chương 113
114
Chương 114
115
Chương 115
116
Chương 116
117
Chương 117
118
Chương 118
119
Chương 119
120
Chương 120
121
Chương 121
122
Chương 122
123
Chương 123
124
Chương 124
125
Chương 125
126
Chương 126
127
Chương 127
128
Chương 128
129
Chương 129
130
Chương 130

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play