***Sau khi đến nhà hàng, vô tình cô va chạm với người phục vụ. Làm cho chiếc váy cô mặc bị dính ít nước súp , người phục vụ xin lỗi và ngỏ ý muốn lau giúp cô . Nhưng cô nhẹ nhàng từ chối quay lại nói với cha mẹ mình.
_ Con vào tollet chút xíu nhé ạ.
Ông trần An lên tiếng
_ Xong thì con vào phòng 1024 nhé, cha mẹ vào đó trước.
Cô dạ 1 tiếng liền đi thẳng ra tollet , lúc sắp vào ngã quẹo thì cô nghe tiếng nói thân thuộc phát lên.
_ Hân Hân em đừng khóc, Anh sẽ cố thiết phục cha mẹ anh về chuyện đó. Em đừng như vậy anh đau lòng lắm.
Giọng 1 cô gái trả lời.
_ Phong , em không hiểu cha mẹ anh suy nghĩ gì, nếu như thiếu tiền thì trả tiền thôi. Chứ cớ gì bắt anh phải lấy nhỏ đó, trong khi nó nhỏ hơn anh tận 8 tuổi. Nhỏ như vậy, làm sao mà hiểu hay giúp đỡ anh những lúc anh cần. Phong , anh phải từ chối, phải từ chối cuộc hôn nhân này, nếu không em chết cho anh xem .
Giọng cô ta ngọt ngào yểu điệu thốt lên từng câu từng chữ, cô nghe mà còn mũi lòng, huống chi là đàn ông. Giọng người đàn ông lại cất lên.
_ Ngoan nào Hân Hân , em đừng suy nghĩ bậy . Em mà có gì, anh làm sao mà sống nổi. Em yên tâm anh sẽ nói thẳng với cha mẹ thêm 1 lần nữa, nếu như không được thì anh sẽ nói chuyện với Vy Vy . Chắc cô ấy sẽ hiểu và đồng ý hủy hôn thôi.
Cô nghe toàn bộ câu chuyện giữa 2 người bọn họ, phải. Người đàn ông kia chính là Dương Hoàng Phong, vị hôn phu của cô. Cô nghĩ hôm nay là ngày cô vui nhất, hạnh phúc nhất. Vì cô sắp trở thành vợ của anh , nhưng bây giờ sau khi nghe và hiểu hết mọi chuyện. Cô phải làm sao đây. Bất ngờ chuông điện thoại cô vang lên, làm cho 2 người ở trong cùng quay ra hướng cửa nhìn, Hoàng Phong nhìn thấy cô , vẻ mặt hơi bất ngờ nhưng sau đó là vui vẻ chạy ra cầm tay cô nói.
__ Vy Vy , thật may em ở đây. Anh có chuyện muốn nói với em , em vào đây.
Hân Hân thấy cô thì đi ra nhìn cô từ đầu tới chân , sau đó thì cười nhếch mép nói.
_ Cha mẹ anh chọn dâu khéo gê, chọn mầm xanh chưa kịp lớn. Kĩu này về anh phải nuôi thêm vài năm mới ăn được. Nhưng mà anh sao nhịn được phải không ?
Nói rồi ả ta quay lại ôm cổ Hoàng Phong mà hôn 1 cái. Còn cô thì cúi mặt xuống nhìn mũi giầy , đôi mắt hơi cay cay , giọng cô nhỏ xíu đáp lại ả ta.
__ Còn 2 tháng nữa em tròn 18 .
Ả ta nghe thấy thế thì cười to quay lại nhìn cô rồi nói với giọng giễu cợt.
__ Ha Ha Ha Ha , Cô nghĩ anh Phong chờ tận 2 tháng sao ? à mà không, cô nghĩ người như cô phục vụ anh Phong ảnh hài lòng sao ? Cô biết Anh Phong ảnh thích tư thế nào không mà nói thế..
Cô im lặng một lúc lâu, rồi lắp bắp nói nhỏ.
__ Em _ Em _ Em..
Thấy không khí có vẻ ngộp thở nên Anh ta lên tiếng .
__ Hân Hân đừng quậy nữa.
Rồi quay lại phía cô anh ta nói.
_ Vy Vy em cũng nghe hết câu chuyện giữa anh và hân Hân rồi phải không? Anh và cô ấy quen nhau 8 năm. Từ ngày anh qua Mỹ du học, Hân Hân đồng hành cùng anh từ những ngày đó. Bọn anh dự định là năm sau sẽ tổ chức đám cưới, nhưng cha mẹ anh lại bất buộc anh lấy em . Nhưng anh chỉ xem em là em gái, Vy vy à .Em là người hiểu chuyện, anh mong rằng em hiểu và giúp anh.
Cô im lặng không trả lời, 2 bàn tay đan vào nhau , giọng nhỏ nhẹ nói.
_ Nhưng ý 2 bác như thế, em giúp anh như thế nào?
Anh ta lên tiếng
_ Em chỉ cần nói em không đồng ý hôn sự này, em nói em có người mình thích rồi. Chắc chắn cha mẹ anh sẽ không làm khó em .
Cô im lặng, Thì cô ta lại lên tiếng .
_ Hay cô cũng thích anh Phong, cô muốn tổ chức hôn lễ này? Nè , cô nên biết hôn nhân không tình yêu thì nó khổ và khó chịu đến nhường nào. Nên đừng dại mà lấy, còn về Hoàng Phong, anh ấy sẽ không yêu cô , bây giờ hay sau này cũng vậy. Vì bọn tôi sẽ đi cùng nhau trọn đời, cô đừng có mà mơ sẽ xen vào giữa bọn tôi.
Nghe Hân Hân nói chuyện khó nghe nên Hắn kéo tay ả lại mà nói.
_ Hân Hân em nói gì thế? Vy Vy là người hiểu chuyện. Em đừng làm khó cho em ấy.
Nói rồi Hắn quay lại nhìn cô mà nói.
_ Vy Vy em giúp anh được không? Ngoài trừ em, không ai có thể giúp anh ,anh thật sự không biết phải làm sao.
Cô im lặng quay đầu đi ra , nhắm Cửa phòng 1024 mà bước , cô đã có quyết định của bản thân mình. Phải cô phải sống cho mình một lần, dù đau thương cô cũng chấp nhận. Thấy cô im lặng, Hắn cũng không biết cô suy nghĩ gì, quay lại nói với Hân Hân.
_ Thôi em về đi, có gì anh sẽ Alo cho em .
Nói xong Hắn theo hướng cô vừa bước đi mà chạy theo , ở một mình ả ta mới nở một nụ cười nham hiểm mà nói Khẽ , Con mồi béo bở này, làm sao mình dễ dàng tha được. Nói xong ả ta móc điện thoại ra , bấm số rồi nói.
_ Hơ Nì à, khách sạn Hemline phòng 3001 nha . Em đợi.
Sau khi yên vị , mặc cho mấy người lớn nói chuyện vui vẻ. Hắn lạnh lùng lên tiếng.
_ Thưa cha mẹ và 2 bác, Vy Vy , cô ấy có chuyện cần nói với mọi người .
Hắn quay lại hướng cô rồi gật đầu ra hiệu .Tất cả mọi người im lặng nhìn cô ,cô hơi do dự thi thì cha hắn ( Dương Quang)lên tiếng
---Sao thế Vy Vy ? con có chuyện gì nói cho ta nghe!
Cô im lặng xiết chặt 2 tà váy , ngước mặt lên nhìn từng người xong nhìn thẳng vào hắn mạnh mẽ nói
----- Con Đồng ý hôn sự này , con chỉ mong 2 bác bên nhà là sau khi kết hôn . Cho phép bọn con được sống riêng để vun đắp tình cảm .
Nghe cô nói xong thì Ông Dương Quang cười lớn, vỗ tay lên đùi 1 cái đét rồi nói.
__ Hahaha Con dâu ta chọn phải có khí chất như thế , ta chịu .
Ai cũng vui vẻ hài lòng chỉ có hắn mặt đanh lại nhìn cô, tay hắn ta vô thức nắm chặt lại nhìn cô đầy phức tạp.
Trong suốt bữa ăn , ai nấy điều cười nói không ngờt, chỉ có cô và hắn im lặng cho tới cuối bữa ăn . Ông Dương Quang lên tiếng.
-__ Cũng muộn rồi , Hoàng Phong con đưa Vy Vy về trước đi, ta và 2 bác còn nhiều chuyện để nói sẽ về sau .
Hắn đồng ý rồi đứng lên chào cha mẹ cô, cô thấy thế cũng lật đật đứng lên theo hắn ra cửa . Sau khi cánh cửa vừa khép lại , hắn nắm chặt tay cô mà gầm lên từng chữ.
---- Vy Vy , là em cố tình không hiểu ? Hay là em không hiểu thật ? Anh đã nói với em như vậy , tại em lại làm điều ngược lại ?
Cô khép nép giằng tay mình lại mà nó với giọng rung sợ.
--- Em biết em làm như vậy anh sẽ giận , nhưng Hoàng Phong à, em thích anh , thích từ rất lâu rồi . Anh cho em là ít kỹ cũng được , ngu ngốc cũng được . Chỉ cần được sống cùng anh , sinh cho anh những đứa con , cho dù ra sao em cũng chấp nhận. Coi như em cầu xin anh có được không?
Hắn buông lỏng tay cô ra quay lưng lại rồi nói
--- Vy Vy em sẽ hối hận về việc làm của mình hôm nay, tình cảm là thứ không cưỡng cầu , vì em ,mà e làm cho 2 người cũng tổn thương . Nhưng tôi nói trước , em không thể nào thay thế được Hân Hân , bây giờ cũng vậy và sau này cũng vậy . Em đừng trách sao tôi không nói trước cho em biết .
Cô im lặng bước theo hắn , cô biết lần này cô sai . Cô sẽ phải trả giá cho việc làm này , nhưng cô sẽ không hối hận , thử hỏi trên thế giới này ai không ích kỷ , có mấy người sống tốt trọn vẹn. Ai cũng có những ngã chấp của bản thân, huống hồ gì trong chuyện tình cảm thì càng ích kỷ hơn***.
Updated 70 Episodes
Comments
Min
N9 bị sao ko biết. 🤷
2022-06-08
0
Tuong Nguyen
thấy vậy là chắc ko hay rồi cái này phải có 1 ng đàn ông khác nữa mới đúng cho thằng ka hoi hặn
2021-12-25
1
Thuy Lieu Doan
thấy vậy mà cũng chọn
2021-10-19
0