Ông Dương ngỡ ngàng, ông lập tức từ chối ngay mà không suy nghĩ. Dẫu sao con gái ông còn chưa bước ra đời, phong tục tập quán còn chưa hiểu rõ sự tình nhà họ. Nay họ lại đường đột hỏi cưới, trong lòng ông lúc này lòng cứ bồn chồn không yên.
''Không không, tôi không gả con gái. Các người tìm người khác đi, trong cái thôn này thiếu gì người đẹp đâu mà chọn con gái nhà tôi!''. Tay ông cầm cuốc mà run rẩy, nghĩ đến chuyện họ chẳng có ý gì tốt mà ông lại lạnh cả người.
Cô gái lắc đầu giải thích, gương mặt lấm tấm mồ hôi hơi nhăn lại vì khó xử.
''Không đâu ạ, ông bà không có ý ép. Chỉ là ba mươi lượng này là cho ông, còn chuyện kia thì mai lại bàn bạc sau. Ông mà không cầm 30 lượng này thì về con có nước no đòn vì không làm xong việc mất''. Nói rồi cô gái quay người chạy đi, mặc cho ông phía sau kêu oai oái để trả tiền.
Hiện tại
Sau khi ông kể hết mọi chuyện, Linh Nhi dường như hiểu ra bản thân mình còn chút giá trị. Nếu như cô gả đi thì không chừng cha mẹ sẽ được sống sung sướng, an nhàn hết phần đời còn lại. Cô dẫu rất buồn nhưng cũng không kìm được mà lên tiếng.
''Cha.. Mẹ, con gả. Dẫu sao chúng ta nợ nhà họ, con gả đi cho nhà họ Dạ cũng không mất mát gì. Nhà họ Dạ vốn danh giá, họ chịu thì con không thiệt đâu mà". Cô vừa nói vừa rưng rưng nước mắt, hai tay bấu chặt vạt áo đã sờn rách.
Mẹ cô khi nghe con mình nói vậy liền không chịu được mà bật khóc. Từng cơn nấc của bà làm lòng cô đau thắt. Làm cha làm mẹ ai lại không xót con mình, thế nên ông lên tiếng khuyên ngăn.
''Nhà ta dù nghèo nhưng không đến mức tự bán con gái mình, dù ta có chết cũng tự lo cho con và bà nó đầy đủ. Con không được gả, đến mặt của người muốn lấy con còn không biết thì làm sao..." Ông lúc này muốn bật khóc vì cái phận nghèo, đến chuyện mua than thuốc cũng chật vật, dẫu muốn ngăn con, nhưng ông là người rõ nhất 30 lượng lúc này lớn đến nhường nào.
Cô chớp chớp đôi mắt, nước mắt cũng theo đó mà lăn dài trên má. Cô đưa tay lau đi rồi cầm đũa gắp thức ăn cho cha mẹ. Lúc này mẹ cô mới tiếp lời.
''Nhi, mẹ không cần số tiền đó. Bao nhiêu năm nay mẹ vẫn rất khoẻ mạnh, nay bị chút bệnh thì có là gì. Không cần con phải như thế, mẹ và cha không muốn bán con mình". Giọng bà khàn đục vì bệnh tật quấn thân, cả người ốm yếu đến mức ngồi thôi cũng khó khăn.
Cô lắc đầu cười gượng gạo
''Thôi.. Chuyện này mai ta sẽ quyết, đồ ăn nguội rồi. Ăn thôi ạ".
Cha mẹ cô nhìn nhau mà lắc đầu, thương thay cho số phận của con mình... Sau khi ăn xong, cô dọn dẹp bát đĩa rồi cũng đi ngủ cho qua một đêm dài đằng đẵng.
Sáng hôm sau, cha cô quyết định ở nhà để chờ người từ nhà họ Dạ đến. Dù sao chuyện này là chuyện quan trọng của cả đời con gái ông, mẹ cô nằm chiếc giường tre ọp ẹp, hơi thở bà yếu ớt nhưng chẳng dám ngủ. Chỉ chăm chăm chờ người bên nhà kia đến.
Đợi từ lúc sáng đến trưa thì nhà họ mới tới, từ phía xa xa có hai người cùng với vài tên hầu theo sau. Phía trước là một người đàn ông với dáng người cao lớn mập mạp, trông gương mặt vô cùng phúc hậu. Kế bên ông ta là người đàn bà ăn bận sang trọng. Bà ta búi tóc cao, khuôn mặt sắc sảo vẫn không hề kém sắc dù đã có vài nếp nhăn của tuổi già. Ở phía sau thì có tầm ba tên hầu, hai nam một nữ. Dĩ nhiên người nữ đó chính là người hôm qua đã đến thông báo, con Sen.
Lúc này cô đứng phía sau cha mẹ mà nhìn ra. Bấy giờ cha cô dìu mẹ đứng dậy, người lớn hai bên chào hỏi rồi mới vào nhà ngồi.
Vừa bước vào bên trong, con sen đã chạy lên phía trước để hai cái ghế ra. Bày sẵn chỗ ngồi cho ông bà lớn.
Lúc này người đàn ông mập mạp mới lên tiếng.
''Chào ông Dương, tôi là Dạ Nam Trường. Chắc ông cũng có nghe qua về nhà chúng tôi rồi nhỉ?". Ông ta thái độ dương dương tự đắc, hoàn toàn chẳng có chút dáng vẻ nể nang nào.
Lúc này ông Dương cũng lắp bắp đáp lời.
''T.. Tôi là Dương Minh Châu". Ông vừa nói vừa cười ngượng nghịu, cả người vô thức rụt lại trước phong thái tự tin kia.
Lúc này bà lớn mới lên tiếng, dẫu hành xử như người tử tế nhưng giọng điệu thì lại chẳng mấy khách khí.
''Hẳn là con Sen đã nói với ông Dương rồi, tôi muốn bàn bạc về việc hỏi cưới Linh Nhi nhà ông. Không biết ông có ý kiến gì về chuyện này hay không?".
Chưa để cha cô lên tiếng, cô đã tức tốc đáp lời. Cứ sợ cha mẹ cô sẽ từ chối, nếu cứ vậy thì mẹ cô sẽ gặp nguy mất.
''Con... con cưới ạ".
Thấy Linh Nhi, cả ông bà họ Dạ liền cười tươi hài lòng, bà ta đứng dậy đi lại phía Linh Nhi rồi cầm tay cô xoa xoa.
''Đúng là người đời đồn không sai, nhan nhắc không tầm thường nhỉ?". Bà ta liếc mắt quan sát ngũ quan gương mặt Nhi, có vẻ đã rất hài lòng nên nhẹ nhàng gật đầu.
Linh Nhi cúi gầm mặt rồi chỉ ''Dạ'' một tiếng vì chẳng biết nên đáp gì.
Cha mẹ cô nhanh chóng đến bên canh, mẹ cô có chút vội vàng, bà khẽ kéo tay cô ra rồi nói.
''Gia đình tôi xin phép bàn bạc với nhau một chút".
Bà lớn không biểu cảm gì trên mặt, chỉ nhẹ gật đầu rồi quay về chỗ ngồi.
''Con sao vậy? Sao lại đồng ý rồi? Cưới hỏi là cả đời người chứ đâu phải chuyện chơi mà con tự ý như vậy?" Mẹ cô lo lắng, bà hết lòng khuyên nhủ vì sợ cô bước sai bến đò.
Cha cô kế bên cũng gật đầu đồng tình, ông lắc đầu nguầy nguậy chỉ mong cô thay đổi suy nghĩ.
''Không sao, con thật sự nghĩ kĩ rồi. Con thấy bản thân không có thiệt gì cả". Thật ra Nhi hạ quyết tâm cả rồi, lời cũng đã nói, sao có thể rút lại được.
Cha mẹ Linh Nhi thở ra một tiếng nặng nề, sau cùng cũng chỉ vì hai tiếng 'tiền bạc'.
''Sao? Gia đình bàn bạc xong chưa? Xong rồi thì chúng ta quyết định sớm một chút". Bà có vẻ mất kiên nhẫn, nụ cười đã lạnh đi vài phần.
Linh Nhi bước lên, cô gật đầu nguyện ý.
''Dạ thưa bà, con chịu ạ".
Lúc này ông Dương và vợ đứng cạnh xoa đầu Linh Nhi, cả hai chẳng có gì để cho cô, chỉ cố gắng làm điểm tựa tinh thần vững chãi nhất cho con gái mình.
''Tốt tốt, lâu nay chẳng có ai vừa ý. Nay có con rồi thì thằng Minh nhà ta không lo gì nữa". Câu nói của Ông Dạ làm cho Linh Nhi ngớ người.
Chẳng có ai vừa ý sao? Tức là đã từng có người gả đến trước cô rồi sao?
''Ý ông ấy là mấy con bé được bà mối giới thiệu ấy mà, con đừng nghĩ nhiều". Bà lớn nhanh chóng nắm bắt tình hình mà giải thích thay.
Linh Nhi nghe thì nghe thế chứ chẳng biết họ đã từng làm gì, có biết cũng chẳng thể có ý kiến được.
Xong, ông Dương hỏi tiếp.
"Thế.. Thế khi nào cưới".
Ông Dạ nhìn sang bà Dạ, rồi đáp.
''Hai ngày nữa là ngày tốt, hôm đó chúng tôi cho người đến đón dâu".
Ông bà Dương ngỡ ngàng trước câu nói, không ngờ nhanh như vậy. Cô đứng kế bên mà mắt mở to vì kinh ngạc, thật sự chẳng thể hiểu nổi sao một chuyện lớn như thế lại chỉ qua loa chuẩn bị trong hai ngày. Chẳng nhẽ có chuyện khẩn cấp nên mới phải gấp rút tìm con dâu tùy tiện như thế?
...Hết chương 2...
Updated 76 Episodes
Comments
Duong Dang
=)) mình tên giống thế đọc cứ bị nhột
2024-07-08
0
Amy
tớ nhớ là ông bà Dạ chứ??
2024-05-23
1
Amy
*lúc này
2024-05-22
2