Chương 4 : Rước dâu trong đêm

Cô quay sang nhìn cái Sen rồi nói

''Em trang điểm cho chị trước nhé''.

Cái Sen gật đầu đồng ý, cô ngồi lên giường để cho Sen trang điểm. Thật sự thì cô không cần phải làm gì quá đâu, bởi khuôn mặt xinh đẹp của cô cũng đủ hớp hồn người nhìn. Thế là sau khi xong mọi thứ, cái Sen lấy từ trong túi ra một cái hộp nhỏ. Trong cái hộp đó chứa một chất bột màu đỏ, Sen đưa một ngón tay chấm vào rồi ấn ở hai lỗ tai và trên trán. Cô hiếu kì hỏi

''Đây là gì thế em?''.

Cái Sen lúng túng nhìn sang chỗ khác rồi nói lắp bắp.

''À...dạ đây... đây là đồ gia truyền của nhà Họ Dạ. Khi đến ngày cưới của người kế thừa, thì vợ của người đó sẽ sử dụng cái này trong ngày cưới bà lớn đã từng sử dụng đó mợ".

Cô gật đầu không chút nghi ngờ gì rồi nhìn mình trong gương, trông cũng có tám phần khác lạ xinh đẹp hơn thường. Nhưng cô không quen với cái diện mạo mới này, cái Nhi thật sự cần là một mái ấm vững chắc. Thế nhưng liệu bước chân này có rơi vào vết xe đổ như người bạn xấu số đã khuất hay không thì cô cũng đành chịu. Đăm chiêu một lúc cô kêu Sen ra ngoài, để lại không gian giữa người nhà với nhau cho Nhi dễ bề tâm sự thoải mái cùng cha mẹ.

''Cha mẹ ! Hai người thấy con gái như thế nào?? " Linh Nhi đứng dậy xoay xoay vài vòng. Từ lúc bắt đầu đến giờ, Nhi chẳng mấy khi than thở câu gì. Thậm chí cô còn luôn an ủi cha mẹ mình bằng những nụ cười gượng ép.

Cha mẹ cô đứng cạnh bên trông mà không kìm được nước mắt, biết rõ là cô chỉ đang gắng gượng ép và sự thật rằng cô rất sợ... chỉ là cha mẹ không nói được lời nào mà chỉ biết gật đầu. Ông bà không kìm chế được nỗi hối tiếc mà níu kéo cô ở lại.

''Nhi à... Con ở lại đi, giờ ta đi trả sính lễ. Ta không đành lòng để con đi như vậy, tuổi con còn nhỏ như vậy." Cha Nhi lên tiếng mà níu kéo, cái giọng của ông làm Nhi hơi lung lay nhưng Nhi đã hạ được quyết tâm. Cô đáp bằng ánh mắt kiên định.

''Con hiểu con đang làm gì... Cha mẹ hai người đừng lo. Con đi rồi sẽ về thăm thường xuyên, cha mẹ ở nhà phải ăn uống đầy đủ". Nói xong cô cầm tay cha mẹ mà xoa xoa.

Lúc này Con Sen mới chạy vào nói nhanh.

''Nhanh nhanh mợ ơi, đoàn rước dâu sắp tới rồi".

Cô vội vàng liền đứng phắt dậy, ông bà vừa có ý định tiếp bước theo cô thì cản lại. Cô đứng trước mặt cha mẹ mình mà từ từ quỳ xuống. Đôi mắt ngấn lệ, hàng mi ướt đẫm. Nhi chỉ dám cúi đầu không nói lời gì.

''Nhi... con!!'' Bà sụt sùi, cổ họng hoàn toàn bị chặn lại bởi cảm giác nghẹn ngào trào dâng.

''Xin hai người nhận của con một lạy, con gái bất hiếu chỉ có thể làm như thế này. Sau này con sẽ quay về thăm". Cô chầm chậm từng lời, nước mắt liên tục lăn dài trên má, cha mẹ Nhi im lặng ngậm ngùi nhìn con gái mình lạy một lạy.

Rồi Con Sen cũng bước đến cạnh, không biết tại sao mắt nó lại có điều gì đó trông rất buồn. Thậm chí cảm giác sóng mũi còn có chút cay cay.

''Mợ... đi thôi''.

Cha mẹ cô mỗi người cầm một bên tấm vải đỏ rực mà chùm lên đầu cô con gái bé nhỏ, khoảnh khắc này tựa như ngừng lại. Nhi sau khi chuẩn bị đầy đủ liền quay người đi cùng Sen ra bên ngoài. Tiếng bước chân lộp bộp phía sau lưng vang vọng bên tai Nhi, cô thật sự đã hối hận rồi. Nhưng giờ phút này cô không dám dừng chân vì sợ liên lụy tiếng xấu cho cha mẹ.

Phía trước nhà họ là một đoàn người đi theo sau cái kiệu hoa đỏ chói. Cô được Sen từ từ dìu lại kiệu hoa, Linh Nhi quay đầu lại cái cuối nhẹ nhàng mở nhẹ cái khăn che lên mà gật đầu. Cô vẫn không đành lòng mà quay người lại làm cho Sen bất ngờ. Cô chạy lại trước mặt cha mẹ quỳ một cái rồi xoay người nhanh nhẹn chạy đi mặc cho cha mẹ cô đứng đờ người ngỡ ngàng.

''Thưa cha mẹ con đi, đừng lo lắng cho con nhé". Nhi đưa tay giữ lấy chiếc khăn đỏ vì sợ bị rơi xuống. Giọng nói mang theo chút khàn, khoé mắt cay xè hai chân mỏi đến muốn gục.

Từ lúc này, cha mẹ cô đứng bơ vơ ở giữa đất trời tối đen. Ông bà đã không còn kìm được mà khóc nức nở nhìn theo cái kiệu hoa đưa con gái bé bỏng của mình đi, đến khi khuất bóng thì ông bà mới vào nhà.

Ở phía cô, cái kiệu hoa cứ vậy mà đi từ từ trong đêm. Tiếng kèn được thổi inh ỏi đến nổi cô không còn nghe được bất cứ thứ gì. Cô nhẹ nhàng vén tấm màn lên nhìn ra bên ngoài. Do tiếng kèn quá lớn nên làm cho nhà dân xung quanh thức giấc mà hiếu kì ra xem.

''Trời đất ơi, khuya lắm rồi mà rước dâu gì giờ này??". Họ xì xầm bàn tán, người thì có chút tế nhị nhỏ giọng. Riêng có vài người lại thẳng giọng quát lên giữa đêm, Nhi trong kiệu vẫn loáng thoáng nghe được âm thanh rộn ràng trò chuyện.

"Nghe đâu là cái Nhi nhà ông bà Dương đó, cưới con trai ông Dạ làng bên".

Những câu bàn tán cứ liên tục nói về phía cô, nhưng cô không nghe được gì. Cô đã rất nhiều lần tưởng tượng ra cảnh mà cô sẽ được gả đi, nhưng chưa bao giờ sẽ nghĩ lại trong tình cảnh này.

Tiếng kèn lại bắt đầu lớn dần lên, nó lại chẳng giống gì nhạc cưới mà lại giống nhạc đám ma hơn. Cô định vén cái màn lên nhìn nhưng cái Sen lại la lên dừng lại.

''DỪNG!!".

Ngay lập tức cái kiệu dừng lại, con Sen vén tấm màn lên đưa cho Linh Nhi một tấm vải kêu cô quấn quanh mắt.

''Mợ hai, mợ quấn cái này quanh mắt đi. Em không lên giúp mợ được, mợ nhớ đừng mở mắt ra nhìn. Khi nào em nói thì mợ mới được mở mắt".

Cô cũng đưa tay ra lấy miếng vải quấn quanh mắt nhưng trong lòng không khỏi nghi ngờ.

''Sen... tại sao lại làm vậy?? Đừng nói là phong tục nữa à ?".

Cái Sen chỉ "Dạ'' một tiếng mà không nói gì nữa, rồi cái kiệu cũng tiếp tục đi tiếp. Tiếng kèn cũng bắt đầu vang lên.

Phải nói, ban đêm mà có một đoàn người cùng với cái kiệu đỏ chói cứ đi trong đêm thật sự quá kì lạ. Nhưng trong lúc mà cô đang nghĩ, thì khí lạnh từ đâu sộc vào làm cô run cả người. Nhưng cô không mở cái quấn mắt ra mà chỉ ngồi im cảm nhận.

''Nhi... Nhi Đừng đi".

Cái tiếng rên rỉ từ đâu ập tới làm cô sởn gai óc, cô lên tiếng hỏi lớn con Sen

''Em có nghe gì không?''. Nhi dùng hết sức gào lên, cô quơ quào trong bóng tối mong Sen sẽ nghe được mà đáp lời.

Cái Sen im lặng một lúc rồi mới đáp câu hỏi.

''Không ạ, chắc tại mợ hơi mệt mới nghe thấy gì đó"

Không, rõ ràng cô không nghe nhầm. Cái giọng đó hình như là của... Thúy! Chắc chắn là như vậy, tại sao giọng Thúy lại ở đây. Rõ ràng cô ấy đã mất cách đây vài năm, Linh Nhi ngồi trong kiệu mà lòng bồn chồn không thôi. Nghĩ một lúc thì cô cũng hơi mệt rồi nên từ từ thiếp đi mà không hay. Cái không khí lạnh lúc này lại sộc lên.

Sáng hôm sau, khi cô tỉnh dậy thì trời đã vừa sáng. Cô mệt mỏi đứng lên vén màng mò mẩm định khỏi kiệu, nhưng bị cái Sen cản lại.

''Ấy ấy mợ, mợ phải ở trong kiệu. Mợ khát thì em lấy nước cho mợ"

Cô gật đầu im lặng rồi quay vào trong, lúc này là lúc nghỉ ngơi của đoàn người sau khi đi gần một ngày đường. Chỉ tầm một lát sau cái Sen cũng mang nước vào rồi lại tiếp tục đi đến nhà họ Dạ.

Khi gần đến phủ thì cô lại càng mang trong mình nỗi lo lắng. Dù coi đã từng gặp qua ''Cha mẹ'' chồng. Nhưng người quan trọng lại chưa từng gặp cũng chưa biết tên. Đương nhiên người đó là "Chồng" của cô rồi.

Cô không hề biết rằng, sự nguy hiểm đang ngày càng gần đến cô. Và sóng gió từ đây mới bắt đầu...

Hết chương 4

Hot

Comments

Duong Dang

Duong Dang

phong tục này ghê nha

2024-07-08

1

Xun@_@mine(´ω`)iu

Xun@_@mine(´ω`)iu

hay quá acc ơi 😍😍😍

2024-06-09

0

Amy

Amy

*làm hay là vậy t/g?

2024-05-24

1

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1 : Bệnh Lạ
2 Chương 2 : Hỏi cưới
3 Chương 3 : Giấc mơ kì lạ
4 Chương 4 : Rước dâu trong đêm
5 Chương 5 : Vào Nhà (đón dâu)
6 Chương 6 : Bóng người phía sau nhà
7 Chương 7 : Vết thương trên bụng.
8 Chương 8
9 Chương 9 : Những cô gái xấu số.
10 Chương 10
11 Chương 11 : Hang động
12 Chương 12 : Ngần
13 Chương 13 : cận kề cái chết
14 Chương 14 : Quái vật
15 Chương 15 : Trúng thuốc
16 Chương 16 : Bị bắt
17 Chương 17 : Ý định bỏ trốn
18 Chương 18 : Sói ở bãi tha ma
19 Chương 19 : Gương mặt hốc hác
20 Chương 20 : Bùa Trấn Vong
21 Chương 21 : Dâng hương bái quỷ
22 Chương 22 : Âm mưu sụp đổ
23 Chương 23 : Sen
24 Chương 24 : Quay lại
25 Chương 16 : reup
26 Chương 25 : Thay đổi khác
27 Chương 26 : Thông suốt
28 Chương 27 : Quạ Độc Bắc
29 Chương 28 : Gặp mặt bày mưu
30 Chương 29 : Chính thức chạm mặt
31 Chương 30 : Tẩu thoát
32 Chương 31
33 Chương 32 : Cây cổ thụ
34 Chương 33 : Giấc mộng
35 Chương 34 : Bà lão bán cơm nếp
36 Chương 35 : Thôn Phạm
37 Chương 36
38 Chương 37
39 Chương 38 : Y phục thôn Phạm
40 Chương 39 : Tâm cơ
41 Chương 40 : Bà chủ sạp vải
42 Chương 41
43 Chương 42 : Trịnh
44 Chương 43 : Trọ quán
45 Chương 44
46 Chương 45
47 Chương 46 : Tiểu thư trọ quán
48 Chương 47
49 Chương 48 : Tuấn Triết
50 Chương 49
51 Chương 50
52 Chương 51
53 Chương 52 : Truy Đuổi
54 Chương 53
55 Chương 54 : Nhát dao bộc phát
56 Chương 55
57 Chương 56 : Vết cắn
58 Chương 57 : Sự xuất hiện của kẻ ngoài cuộc.
59 Chương 58 : Trở lại là giúp đỡ hay đe doạ?
60 Chương 59 : Hạ độc Xà Niên
61 Chương 60 : "Chung thuyền rồi thì nạn hay phúc đều phải chia nhé?"
62 Chương 61
63 Chương 62
64 Chương 63 : Hồi kết rừng thôn Trịnh
65 Chương 64
66 Chương 65 : Trực Yên Sơn_An Du
67 Chương 66 : Chân núi
68 Chương 67
69 Chương 68: Đêm yên bình trước cơn bão
Chapter

Updated 69 Episodes

1
Chương 1 : Bệnh Lạ
2
Chương 2 : Hỏi cưới
3
Chương 3 : Giấc mơ kì lạ
4
Chương 4 : Rước dâu trong đêm
5
Chương 5 : Vào Nhà (đón dâu)
6
Chương 6 : Bóng người phía sau nhà
7
Chương 7 : Vết thương trên bụng.
8
Chương 8
9
Chương 9 : Những cô gái xấu số.
10
Chương 10
11
Chương 11 : Hang động
12
Chương 12 : Ngần
13
Chương 13 : cận kề cái chết
14
Chương 14 : Quái vật
15
Chương 15 : Trúng thuốc
16
Chương 16 : Bị bắt
17
Chương 17 : Ý định bỏ trốn
18
Chương 18 : Sói ở bãi tha ma
19
Chương 19 : Gương mặt hốc hác
20
Chương 20 : Bùa Trấn Vong
21
Chương 21 : Dâng hương bái quỷ
22
Chương 22 : Âm mưu sụp đổ
23
Chương 23 : Sen
24
Chương 24 : Quay lại
25
Chương 16 : reup
26
Chương 25 : Thay đổi khác
27
Chương 26 : Thông suốt
28
Chương 27 : Quạ Độc Bắc
29
Chương 28 : Gặp mặt bày mưu
30
Chương 29 : Chính thức chạm mặt
31
Chương 30 : Tẩu thoát
32
Chương 31
33
Chương 32 : Cây cổ thụ
34
Chương 33 : Giấc mộng
35
Chương 34 : Bà lão bán cơm nếp
36
Chương 35 : Thôn Phạm
37
Chương 36
38
Chương 37
39
Chương 38 : Y phục thôn Phạm
40
Chương 39 : Tâm cơ
41
Chương 40 : Bà chủ sạp vải
42
Chương 41
43
Chương 42 : Trịnh
44
Chương 43 : Trọ quán
45
Chương 44
46
Chương 45
47
Chương 46 : Tiểu thư trọ quán
48
Chương 47
49
Chương 48 : Tuấn Triết
50
Chương 49
51
Chương 50
52
Chương 51
53
Chương 52 : Truy Đuổi
54
Chương 53
55
Chương 54 : Nhát dao bộc phát
56
Chương 55
57
Chương 56 : Vết cắn
58
Chương 57 : Sự xuất hiện của kẻ ngoài cuộc.
59
Chương 58 : Trở lại là giúp đỡ hay đe doạ?
60
Chương 59 : Hạ độc Xà Niên
61
Chương 60 : "Chung thuyền rồi thì nạn hay phúc đều phải chia nhé?"
62
Chương 61
63
Chương 62
64
Chương 63 : Hồi kết rừng thôn Trịnh
65
Chương 64
66
Chương 65 : Trực Yên Sơn_An Du
67
Chương 66 : Chân núi
68
Chương 67
69
Chương 68: Đêm yên bình trước cơn bão

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play