Chương 18 : Sói ở bãi tha ma

Trên đường ra khỏi hang động, Ngần và cậu hai ôn lại những chuyện xưa cũ. Trước đây khi con người của cha mẹ cậu chưa bị quỷ lôi kéo, thì hai người bọn họ đúng là rất tốt. Chỉ là khi nghe Ngần kể lại cùng với vốn luyến sự tình mà cậu biết thì nhà cậu khi đó rất nghèo khổ. Cơm còn không có ăn, chỉ là có điều qua chuyện khủng khiếp nào đó. Cha mẹ cậu đã từ bỏ kiếp người ngắn ngủi mà kí khế ước gì đó với một con quỷ xảo trá, trở thành một tay sai trung thành của nó. Đổi lại, thứ quỷ quái đó sẽ cho họ cuộc sống sung túc giàu sang.

"Nói ra thì tôi mới thấy lạ, Linh Nhi không có năng lực gì cả. Đến giờ cô ấy chỉ là một cô gái lương thiện có cuộc sống bình thường, vậy hà cớ vì sao cha mẹ tôi lại cưới cô ấy về làm dâu? Tôi nghe phong thanh đâu đó rằng, cưới một cô dâu có năng lực tâm linh sẽ tốt hơn mà nhỉ?". Đây vốn là câu hỏi mà suốt từ ngày rước Nhi về cậu không dám nói, hôm nay nếu có cơ hội vậy thì sẵn tiện làm rõ chuyện này.

"Cái này thì tôi không rõ, nhưng gia đình tôi trước đây cũng thờ một loại ma quỷ gì đó mang tài lộc. Mẹ tôi là một thầy pháp khá đúng nghĩa, bà ấy chuyên trừ tà để kiếm sống. Cha tôi cũng là một người từ dòng họ theo nghề thầy pháp, tôi vì vậy cũng có chút ảnh hưởng. Tôi có thể cảm nhận được sự hiện diện của phần âm hay người âm, vậy nên khi tôi xuất hiện. Cha mẹ cậu liền lợi dụng tôi, làm tôi thành cái dạng quái quỷ này. Đến bây giờ cũng mấy năm rồi tôi còn chưa được gặp cha mẹ".

Ngần nói mà mắt ngấn lệ, sai lầm lớn nhất đời cô là tin tưởng ông bà họ Dạ. Bây giờ hạn chế quá nhiều, vượt qua giới hạn chắc cô đã hoá tro tàn từ lâu rồi.

Hai người đang cố gắng đi nhanh nhất để rời khỏi rừng tối, từ giờ cũng cách xa hang động lắm rồi. Quay lại thì không ổn, nếu chậm trễ thì Nhi sẽ gặp nguy hiểm. Chỉ còn cách đi nhanh nhất rời khỏi chỗ quái quỷ không một bóng người. Đi một lúc thì trời bỗng nhiên giăng kín mây đen, Ngần cảm giác được điềm lạ nên quay sang đưa tay chặn trước cậu hai. Nhìn lại thì thấy cậu hai đã dừng lại từ lúc nào không hay, có lẽ hai người đều có cảm giác ớn lạnh cả người giống nhau.

"Âm thịnh dương suy... Tôi sợ rằng có mấy thứ tởm lợm gì gì đó đang đến".

"Mùi máu nồng nặc quá, cái quái gì xảy ra ở chỗ này vậy? Tử khí cũng ở khắp nơi... Chị ở đây lâu như vậy lại không biết gì sao?". Cậu hai xoay người mắt nhìn tứ phía, nhưng do trời quá tối. Cỏ cây che khuất hết tầm nhìn, những tiếng động hay mùi hương hoàn toàn làm hai người sao nhãng.

"Ở đây có một loài thú, tôi không rõ nó là cái gì. Có điều tôi rất chắc chắn, nó là loài rất thông minh và có đầu óc không khác gì con người. Một loài thú ăn thịt theo đàn. Nhưng bình thường hoạ hoằn lắm mới gặp, không nhẽ lại gặp trong trường hợp bây giờ sao?". Ngần lắc đầu bác bỏ suy nghĩ, vì vốn thường tình loài đó sẽ không sao giờ tấn công con người mà không có lý do. Từ lúc bắt đầu rời đi khỏi hang cả hai người đều chưa từng làm tiếng động gì quá lớn, chả nhẽ bây giờ chỉ vì bước vài tiếng mà kinh động đến nó sao? Nhưng chưa nghĩ dứt, cậu hai liền lên tiếng khẳng định.

"Chị nói xem? Đời tôi trước giờ ghét nhất là mấy trường hợp bất ngờ mà tôi không tính đến được. Thành quỷ tôi còn thành chứ nói gì gặp đến mấy con tởm lợm không rõ là cái quỷ gì gì đó, mà tôi cũng chả có quan tâm. Dù là cái chó gì thì tôi cũng diệt hết, đừng hòng cản được tôi". Cậu hai thật sự đang rất tức giận, loanh quanh nãy giờ cũng tốn gần nửa canh giờ rồi. Không biết có tìm thấy anh hai cậu trước được hay không? Rồi Nhi chân yếu tay mềm đang ở một mình có ổn hay không?

"Grừ Grừ... ư.." Tiếng của một thứ gì đó rất đông đang đi đến từ các bụi cỏ cao rậm rạp cao cả mét. Là gì nhỉ? Sói sao? hay là thú rừng? Nhưng cái sát khí đằng đằng này không thể toát ra từ một con thú hoang bình thường được.

"Đúng là xui xẻo, thật sự gặp trúng đàn sói sống ở bãi tha ma rồi. Nghe đâu bọn chúng có tuổi thọ cao nhất lên tới hơn năm mươi năm. Không biết tên khốn nào tạo ra loại khó xơi như này nữa". Ngần vẻ mặt nhăn nhó, biểu cảm ghê tởm các con sói đang xuất hiện trước mặt.

"Âm khí ăn mòn hết tụi nó rồi, chắc để duy trì giống nòi lẫn bầy đàn nên tụi nó muốn ăn thịt của người dương để hấp thụ dương khí. Kéo dài tuổi thọ của bọn nó, đúng là khôn lanh khác biệt".

Nói đến bọn chúng thì phải kể về ngoại hình, tròng mắt bọn chúng chỉ có mỗi một màu đen tuyền. Lông thì lỏm chỏm chỗ mọc chỗ không, răng nanh mọc dài đến mức không thể khép hết miệng lại. Cũng vì vậy mà nước dãi của bọn chúng cứ chảy lòng thòng trên đất. Móng vuốt sắc nhọn bấu vào đất, mõm thì gầm gừ về phía cậu hai và Ngần. Tiếng kêu ư ử bởi bọn chúng tạo nên vang vọng cả một trời đen kịt.

"Để tôi xem bọn chúng mạnh đến mức nào". Cậu hai định xông lên giết hết bọn chúng nhưng bị Ngần cản lại.

"Đừng xông lên vội, bọn chúng tồn tại tới bây giờ thì đương nhiên là loại không đơn giản. Tốt nhất nên đề phòng tụi nó".

Hai người họ đứng lại một lúc để lên kế hoạch, cuối cùng chọn cách đứng tựa lưng vào nhau tạo thế phòng bị. Càng lúc càng có nhiều sói tủa ra bao vây tứ phía, ít nhất chắc cũng phải hơn ba mươi con. Con nào con nấy to gấp rưỡi loài chó bình thường, bọn chúng cũng đông và lớn nên Ngần có chút e ngại. Dẫu sao bị ông bà già họ Dạ hành xác mấy nay làm Ngần cũng yếu đi vài phần. Bây giờ thì cứ đánh được gục con nào thì đỡ đi con đó, không thì chả nhẽ nằm im chờ chết cho nó cấu xé.

"Điểm yếu của nó chị biết không?".

"Ai mà biết, tôi cũng lần đầu gặp mà".

"Vậy thì hên xui". Cậu hai lao lên phía trước, một bàn tay biến to lộ ra năm móng vuốt cực sắc đánh về phía bọn sói quỷ. Nhanh như cắt, một tiếng hú của con sói nào đó vang lên. Bọn chúng như bị điều khiển mà tách ra hướng khác.

Ngần lấy đà phóng đến một con sói đang không phòng bị, một tay cô nắm chặt cái hàm nhọn hoắt của nó. Một tay nắm lấy chân rồi quăng đến một cái cây trơ trọi lá, tiếng rắc rắc do gãy xương liền vang lên đến tai mấy con khác. Chúng nó bắt đầu đứng sát vào nhau thành hình tròn chuẩn bị phản công, con sói khi nãy cũng bị Ngần đánh đến mức bất động. Miệng nó không mở ra được vì bị chính nanh của mình đâm thủng máu chảy thành hàng, một cái chết đau đớn đến khó tả khó tả.

"Hình như tôi đánh giá nó hơi cao". Ngần nhếch miệng cười tỏ vẻ hứng thú.

"Không vui, đánh nhanh đi. Đừng để bọn súc vật này cản trở đường tôi".

......Hết chương 18......

Cảm ơn những bạn đã đang và chuẩn bị đọc truyện mà e viết, e viết truyện đơn giản vì e rất thích tạo nên các câu truyện hư cấu. Vậy nên e không có lịch thường xuyên, nhưng e sẽ cố gắng viết nhiều nhất và ra chương nhanh nhất có thể. Và các câu chuyện, nhân vật hay câu chuyện về phần tâm linh cũng là e tự nghĩ. Vậy nên e chỉ muốn viết với tâm thế thoải mái, và chỉ mong có một số lượt đọc nhất định để mọi người ủng hộ e. Sau này e sẽ ra các mẫu truyện ngắn hơn nữa về tâm linh mà e viết. Cảm ơn mọi người đã đọc đến đây ạ.❤️ Lớp ziu💋.

Hot

Comments

Amy

Amy

*súc vật

2024-06-09

1

Amy

Amy

*khi nãy

2024-06-09

1

Amy

Amy

*nãy

2024-06-09

1

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1 : Bệnh Lạ
2 Chương 2 : Hỏi cưới
3 Chương 3 : Giấc mơ kì lạ
4 Chương 4 : Rước dâu trong đêm
5 Chương 5 : Vào Nhà (đón dâu)
6 Chương 6 : Bóng người phía sau nhà
7 Chương 7 : Vết thương trên bụng.
8 Chương 8
9 Chương 9 : Những cô gái xấu số.
10 Chương 10
11 Chương 11 : Hang động
12 Chương 12 : Ngần
13 Chương 13 : cận kề cái chết
14 Chương 14 : Quái vật
15 Chương 15 : Trúng thuốc
16 Chương 16 : Bị bắt
17 Chương 17 : Ý định bỏ trốn
18 Chương 18 : Sói ở bãi tha ma
19 Chương 19 : Gương mặt hốc hác
20 Chương 20 : Bùa Trấn Vong
21 Chương 21 : Dâng hương bái quỷ
22 Chương 22 : Âm mưu sụp đổ
23 Chương 23 : Sen
24 Chương 24 : Quay lại
25 Chương 16 : reup
26 Chương 25 : Thay đổi khác
27 Chương 26 : Thông suốt
28 Chương 27 : Quạ Độc Bắc
29 Chương 28 : Gặp mặt bày mưu
30 Chương 29 : Chính thức chạm mặt
31 Chương 30 : Tẩu thoát
32 Chương 31
33 Chương 32 : Cây cổ thụ
34 Chương 33 : Giấc mộng
35 Chương 34 : Bà lão bán cơm nếp
36 Chương 35 : Thôn Phạm
37 Chương 36
38 Chương 37
39 Chương 38 : Y phục thôn Phạm
40 Chương 39 : Tâm cơ
41 Chương 40 : Bà chủ sạp vải
42 Chương 41
43 Chương 42 : Trịnh
44 Chương 43 : Trọ quán
45 Chương 44
46 Chương 45
47 Chương 46 : Tiểu thư trọ quán
48 Chương 47
49 Chương 48 : Tuấn Triết
50 Chương 49
51 Chương 50
52 Chương 51
53 Chương 52 : Truy Đuổi
54 Chương 53
55 Chương 54 : Nhát dao bộc phát
56 Chương 55
57 Chương 56 : Vết cắn
58 Chương 57 : Sự xuất hiện của kẻ ngoài cuộc.
59 Chương 58 : Trở lại là giúp đỡ hay đe doạ?
60 Chương 59 : Hạ độc Xà Niên
61 Chương 60 : "Chung thuyền rồi thì nạn hay phúc đều phải chia nhé?"
62 Chương 61
63 Chương 62
64 Chương 63 : Hồi kết rừng thôn Trịnh
65 Chương 64
66 Chương 65 : Trực Yên Sơn_An Du
67 Chương 66 : Chân núi
68 Chương 67
69 Chương 68: Đêm yên bình trước cơn bão
Chapter

Updated 69 Episodes

1
Chương 1 : Bệnh Lạ
2
Chương 2 : Hỏi cưới
3
Chương 3 : Giấc mơ kì lạ
4
Chương 4 : Rước dâu trong đêm
5
Chương 5 : Vào Nhà (đón dâu)
6
Chương 6 : Bóng người phía sau nhà
7
Chương 7 : Vết thương trên bụng.
8
Chương 8
9
Chương 9 : Những cô gái xấu số.
10
Chương 10
11
Chương 11 : Hang động
12
Chương 12 : Ngần
13
Chương 13 : cận kề cái chết
14
Chương 14 : Quái vật
15
Chương 15 : Trúng thuốc
16
Chương 16 : Bị bắt
17
Chương 17 : Ý định bỏ trốn
18
Chương 18 : Sói ở bãi tha ma
19
Chương 19 : Gương mặt hốc hác
20
Chương 20 : Bùa Trấn Vong
21
Chương 21 : Dâng hương bái quỷ
22
Chương 22 : Âm mưu sụp đổ
23
Chương 23 : Sen
24
Chương 24 : Quay lại
25
Chương 16 : reup
26
Chương 25 : Thay đổi khác
27
Chương 26 : Thông suốt
28
Chương 27 : Quạ Độc Bắc
29
Chương 28 : Gặp mặt bày mưu
30
Chương 29 : Chính thức chạm mặt
31
Chương 30 : Tẩu thoát
32
Chương 31
33
Chương 32 : Cây cổ thụ
34
Chương 33 : Giấc mộng
35
Chương 34 : Bà lão bán cơm nếp
36
Chương 35 : Thôn Phạm
37
Chương 36
38
Chương 37
39
Chương 38 : Y phục thôn Phạm
40
Chương 39 : Tâm cơ
41
Chương 40 : Bà chủ sạp vải
42
Chương 41
43
Chương 42 : Trịnh
44
Chương 43 : Trọ quán
45
Chương 44
46
Chương 45
47
Chương 46 : Tiểu thư trọ quán
48
Chương 47
49
Chương 48 : Tuấn Triết
50
Chương 49
51
Chương 50
52
Chương 51
53
Chương 52 : Truy Đuổi
54
Chương 53
55
Chương 54 : Nhát dao bộc phát
56
Chương 55
57
Chương 56 : Vết cắn
58
Chương 57 : Sự xuất hiện của kẻ ngoài cuộc.
59
Chương 58 : Trở lại là giúp đỡ hay đe doạ?
60
Chương 59 : Hạ độc Xà Niên
61
Chương 60 : "Chung thuyền rồi thì nạn hay phúc đều phải chia nhé?"
62
Chương 61
63
Chương 62
64
Chương 63 : Hồi kết rừng thôn Trịnh
65
Chương 64
66
Chương 65 : Trực Yên Sơn_An Du
67
Chương 66 : Chân núi
68
Chương 67
69
Chương 68: Đêm yên bình trước cơn bão

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play