Chương 7: Nguyên Nhân (1)

“Anh nói vậy là có hàm ý gì chứ?”’

Đỗ Nhược Vi trợn trừng mắt nhìn chằm chằm người đàn ông đang ngồi trước mặt mình, vừa khó hiểu vừa căng thẳng trước mấy lời khinh bỉ mà hắn vừa mới thốt lên. Đỗ Nhược Vi cắn môi, dường như cô đang linh cảm tới một điều gì đó chuẩn bị ập đến với bản thân. Cười thầm một tiếng, có vẻ Quách Thừa Nhân đang nghi ngờ mình về điều gì thì phải.

Hừ lạnh một tiếng, hắn ta vươn tay nâng chiếc cằm xinh đẹp của Đỗ Nhược Vi lên, từng câu từng chữ rặn ra vô cùng gắt gỏng: “Cô tính tiếp tục bày ra bộ mặt giả tạo này cho tới khi nào đây? Đỗ Nhược Vi, đừng khiến tôi nói huỵch toẹt ra hết ý đồ cô đang toan tính trong đầu chứ. Tôi say rượu ngày hôm qua, tuy nhiên cô làm ra dáng vẻ giả tạo đấy tôi hoàn toàn nhớ vô cùng rõ ràng đấy. Dám đóng giả tiểu Thuần, cô chán sống rồi à?”

Quách Thừa Nhân đặc biệt ghê tởm trước những hành vi của người phụ nữ trước mặt đang cố tình làm ra. Nguyên nhân là bởi thâm tâm hắn luôn cho rằng Đỗ Nhược Vi lúc nào cũng đều cố tình gây sự chú ý với hắn hết, thậm chí sẵn sàng vứt bỏ hết lòng tự tôn sang một bên hòng đạt được mục đích mà đối phương nhắm đến. Quách Thừa Nhân yêu Thiệu Ninh Thuần nhưng chẳng thể được ở cạnh nhau, giờ còn chứng kiến kẻ đang ngồi trước mặt mình giả tạo càng khiến cho hắn nghĩ xấu hơn về Đỗ Nhược Vi. Trần đời người đàn ông ghét nhất là những kẻ mang tâm địa xấu xa đặt lên hắn. Quách Thừa Nhân thề rằng nhất định khiến cho Đỗ Nhược Vi trả cái giá thật đắt.

Người con gái nhướng mày, đôi mắt trong veo nheo chặt, nỗi đau trong lòng dần lan ra nhưng vẫn cố kìm nén xuống, thở hắt ra từng hơi mà mở miệng: “Anh nói rõ ra được không? Quách Thừa Nhân, em thật sự rất khó hiểu. Năm lần bảy lượt anh liên tục gán cho em tội danh vô cớ.” Đỗ Nhược Vi mím chặt môi, gương mặt nhợt nhạt đến mức hiện tại chẳng có từ ngữ nào diễn tả nổi.

Vì sao chứ?

Nguyên nhân gì mà cứ phải ép Đỗ Nhược Vi chịu bao nhiêu nỗi oan ức trong khi cô chưa từng gây ra điều gì hay đắc tội với bất kỳ ai? Cô chỉ hy vọng được sống yên bình nhẹ nhàng thôi mà.

“Còn tiếp tục giả vờ giả vịt?” Quách Thừa Nhân nhếch môi, toàn thân hắn ta toát ra luồng sát khí đáng sợ như thể sắp sửa ăn tươi nuốt sống cô gái đang ngồi trước mặt mình. Người đàn ông nghiến răng nghiến lợi, gầm gừ thành tiếng: “Đỗ Nhược Vi, tôi thấy cô đi làm diễn viên vô cùng thích hợp, thậm chí có khả năng giật giải ảnh hậu luôn được đấy. Nói rồi, đừng mất trí nhớ trước mặt tôi, vô ích thôi. Hôm qua cô đóng giả tiểu Thuần muốn được tôi thương hại đúng chứ? Da mặt cô xem ra càng ngày càng dày nhỉ? À phải rồi, thứ phụ nữ hễ trông thấy đàn ông giàu có như cô chắc chắn tìm thời cơ leo lên giường đối phương chứ gì? Trường hợp trơ trẽn như vậy trên đời tôi gặp quá nhiều rồi. Đỗ Nhược Vi, hình như cô xem nhẹ lời đe dọa của tôi quá đó.”

Bàn tay người đàn ông từ từ di chuyển xuống bên dưới, hắn buông tha cho chiếc cằm nhỏ nhắn thiếu chút nữa bị bóp nát kia, tuy nhiên mục tiêu Quách Thừa Nhân nhắm tới chính là cổ Đỗ Nhược Vi. Những đường gân xanh nổi lên vô cùng dữ tợn, đáng sợ. Đôi mắt hắn trừng to, lộ ra vài tia máu đỏ rực kèm theo sự ghê tởm đến cùng cực. Thiệu Ninh Thuần chính là giới hạn cuối cùng trong lòng hắn, vậy mà người phụ nữ chết tiệt này lại phạm vào đại kỵ chẳng tài nào chấp nhận nổi, nỗi chán ghét hiện ra một cách rõ ràng trên khuôn mặt Quách Thừa Nhân.

Mặt mày Đỗ Nhược Vi nhăn nhó vì đau, cô há miệng hít lấy từng ngụm khí lạnh, lồng ngực liên tục phập phồng lên xuống, nước mắt mặn chát ứa ra từ nơi khóe mắt, dùng hết sức bình sinh rặn ra từng chữ: “Đau. Quách Thừa Nhân, anh từ từ nghe em giải thích.”

“Giải thích? Cô nghĩ tôi tin vào những lời dối trá cô thốt lên à?” Thiếu chút nữa Quách Thừa Nhân đã bóp chết vợ mình, may mắn lý trí người đàn ông khôi phục, hất mạnh tay ra làm cô nàng ngã sõng soài trên giường. Từng lời thốt lên dọa cho Đỗ Nhược Vi lạnh toát sống lưng: “Cô nên thấy may mắn vì bản thân đang mang thai, nếu không, cô xong đời rồi.” Khóe môi Quách Thừa Nhân giương cao, thanh âm mang nặng mỉa mai.

Chết thì quá dễ dàng cho Đỗ Nhược Vi rồi.

Hắn muốn cô ta sống còn khổ hơn cái chết, như vậy mới xứng đáng với những chuyện cô ta gây ra.

Vốn dĩ định mở miệng thanh minh, tuy nhiên, ngay sau khi Đỗ Nhược Vi bắt gặp gương mặt đen kịt như đít nồi của Quách Thừa Nhân khoảnh khắc vừa ngẩng mặt lên thì người con gái đành cắn răng nuốt những lời chuẩn bị thốt ra xuống. Bởi vì Đỗ Nhược Vi hiểu rất rõ, hiện tại, cho dù cô có nói như thế nào đi chăng nữa thì hắn ta cũng sẽ hoàn toàn bỏ ngoài tai mà thôi. Con người chỉ tin vào những gì họ muốn, còn trong mắt Quách Thừa Nhân lúc bấy giờ, hình tượng của cô tồi tàn đến mức chẳng tài nào tả nổi.

Nhưng cớ sao chứ?

Rõ ràng hôm qua người nhận nhầm cô thành Thiệu Ninh Thuần chính là hắn cơ mà. Chẳng lẽ Quách Thừa Nhân đã quên ư? Cô chưa bao giờ muốn cướp đoạt vị trí của ai cả, hà cớ gì người đàn ông Đỗ Nhược Vi yêu nhất luôn nghi ngờ, khẳng định chắc như đinh đóng cột rằng tâm địa cô giống hệt con rắn độc ngoài kia?

Đau chứ.

Nhưng cô phải làm sao bây giờ?

Ôm lấy phần cổ hằn lên những vết đỏ ửng, cô chỉ có thể trơ mắt nhìn người chồng mình yêu lạnh lùng dứt khoát bỏ đi.

Về sau, Đỗ Nhược Vi loáng thoáng nghe được, Quách Thừa Nhân đang điên cuồng tìm kiếm Thiệu Ninh Thuần, hắn lật tung hết mọi ngóc ngách lên nhưng đối phương vẫn bặt vô âm tín.

Đỗ Nhược Vi âm thầm chịu đựng một mình.

Có lần, người con gái nhìn Quách Thừa Nhân, lông mày nhíu chặt, buột miệng hỏi: “Quách Thừa Nhân, em có thể hỏi anh một câu, vì sao anh yêu Thiệu Ninh Thuần không?”

“Cô hỏi làm gì? Định bắt chước hình ảnh cô ấy lừa lọc tôi à? Đỗ Nhược Vi, dẹp ngay cái suy nghĩ trong đầu cô đi. Dù có giống thế nào thì bản sao mãi mãi là bản sao thôi.” Ánh mắt người đàn ông sắc lẹm như dao găm, mỉa mai cất giọng: “Tuy nhiên, tôi có thể cho cô biết. Bởi vì tiểu Thuần với tôi mãi mãi là duy nhất. Năm xưa, do cô ấy cứu mạng tôi khi tôi gặp tai nạn, ở bên cạnh chăm sóc cho tôi. Ơn huệ ấy, Đỗ Nhược Vi, cô sao bì kịp?”

Khoảnh khắc lời Quách Thừa Nhân vừa mới dứt, lồng ngực Đỗ Nhược Vi đột nhiên co thắt dữ dội, ngỡ ngàng nhìn chằm chằm đối phương. Cô gái âm thầm rơi lệ, dường như hiểu ra được vấn đề nằm ở đâu rồi. Vụ Quách Thừa Nhân gặp tai nạn năm xưa Đỗ Nhược Vi biết rõ hơn ai hết. Tuy nhiên, hắn nghĩ rằng do Thiệu Ninh Thuần cứu mình ư?

Không thể nào.

Quách Thừa Nhân tiếp tục mỉa mai: “Sao? Đỗ Nhược Vi, cô mãi mãi chẳng thể sánh với cô ấy đâu. Nên từ nay về sau tốt nhất yên phận làm bức bình phong đi, mấy cái thủ đoạn cô bày ra với tôi hoàn toàn vô hiệu mà thôi.”

“Quách Thừa Nhân, nếu như em nói mọi chuyện chẳng giống như anh tưởng tượng thì sao?” Trái tim nơi lồng ngực Đỗ Nhược Vi liên tục rỉ máu, hốc mắt bỗng dưng cay xè, cổ họng cô nàng khô khốc phát ra từng thanh âm xé lòng: “Thiệu Ninh Thuần chẳng phải người ở bên cạnh anh khoảng thời gian đó mà chính là em thì Quách Thừa Nhân, anh liệu có tin vào những gì em nói không? Đây mới là sự thật, anh hiểu lầm quá nghiêm trọng rồi.” Ngữ khí tràn đầy sự tha thiết, cầu khẩn khiến cho người nghe cảm thấy xé lòng.

Hot

Comments

Anonymous

Anonymous

Chị ngu hay gì mà cứ quan tầm thằng chồng chó làm gì để thêm đau lòng cứ kệ con mẹ nó đi

2025-02-06

1

Marky

Marky

nu9 biết na9 thế r còn dây dưa vào làm j nữa

2024-09-13

0

Phạm Thủy

Phạm Thủy

đến khi biết được sự thật chắc vk anh cũng đã bỏ đi rồi nhỉ cho anh nếm cảm giác đau đớn là thế nào nhé

2024-07-03

0

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Bị Hạ Thuốc (H)
2 Chương 2: Hiểu Lầm Nghiêm Trọng
3 Chương 3: Yêu Cầu Chịu Trách Nhiệm
4 Chương 4: Kết Hôn Chớp Nhoáng
5 Chương 5: Đêm Tân Hôn Cô Độc
6 Chương 6: Gọi Tên Người Phụ Nữ Khác
7 Chương 7: Nguyên Nhân (1)
8 Chương 8: Nguyên Nhân (2)
9 Chương 9: Một Mình Đi Khám Thai
10 Chương 10: Khó Khăn Tứ Phía
11 Chương 11: Thái Độ Thay Đổi
12 Chương 12: Mẹ Chồng Lạnh Nhạt
13 Chương 13: Quách Thừa Nhân Về Nhà
14 Chương 14: Chịu Đựng Sự Lạnh Nhạt
15 Chương 15: Thái Độ Lạnh Nhạt
16 Chương 16: Sinh Con
17 Chương 17: Đơn Độc
18 Chương 18: Chẳng Hề Ưa Cháu Gái
19 Chương 19: Chịu Nhiều Thiệt Thòi
20 Chương 20: Đỗ Phu Nhân Cay Nghiệt
21 Chương 21: Không Thừa Nhận Đứa Trẻ
22 Chương 22: Càng Thêm Hiểu Lầm
23 Chương 23: Hướng Vãn Ý
24 Chương 24: Liên Tục Chịu Đả Kích
25 Chương 25: Đe Dọa Hướng Vãn Ý
26 Chương 26: Giẫm Đạp Lên Tình Cảm
27 Chương 27: Chịu Đựng Cơn Giận
28 Chương 28: Hình Phạt Tàn Khốc (H)
29 Chương 29: Tổn Thương Chồng Chất
30 Chương 30: Mẹ Ruột Đòi Tiền
31 Chương 31: Chịu Nhục Nhờ Vả Quách Thừa Nhân
32 Chương 32: Tình Cảnh Hai Thế Gọng Kìm
33 Chương 33: Quách Vị An Tủi Thân
34 Chương 34: Yêu Cầu Của Thiệu Ninh Thuần
35 Chương 35: Thiệu Ninh Thuần Đắc Ý
36 Chương 36: Đưa Tình Nhân Về Nhà
37 Chương 37: Tủi Thân Ấm Ức
38 Chương 38: Dở Trò Chia Rẽ
39 Chương 39: Bắt Tay Cùng Quách Phu Nhân
40 Chương 40: Chỉ Trích Dữ Dội
41 Chương 41: Gặp Lại Người Quen
42 Chương 42: Tình Cảm Chôn Giấu
43 Chương 43: Bạn Thân Đưa Lời Khuyên
44 Chương 44: Tội Danh Ngoại Tình (1)
45 Chương 45: Tội Danh Ngoại Tình (2)
46 Chương 46: Dọa Dẫm
47 Chương 47: Quách Vị An Phát Sốt
48 Chương 48: Tình Trạng Rối Rắm
49 Chương 49: Yêu Cầu Hiến Tủy
50 Chương 50: Quách Thừa Nhân Uy Hiếp
51 Chương 51: Quách Vị An Thiệt Mạng
52 Chương 52: Điên Cuồng Chất Vấn
53 Chương 53: Đau Thương Chồng Chất
54 Chương 54: Mẹ Chồng Dày Vò
55 Chương 55: Vô Cảm
56 Chương 56: Rời Khỏi Quê Hương
57 Chương 57: Hé Mở Quá Khứ
58 Chương 58: Toàn Bộ Sự Thật Phơi Bày (1)
59 Chương 59: Toàn Bộ Sự Thật Phơi Bày (2)
60 Chương 60: Toàn Bộ Sự Thật Phơi Bày (3)
61 Chương 61: Hình Phạt Dành Cho Thiệu Ninh Thuần
62 Chương 62: Phát Hiện Đỗ Nhược Vi Biến Mất
63 Chương 63: Bị Bạn Thân Châm Chọc
64 Chương 64: Đặc Biệt Tức Giận
65 Chương 65: Hời Hợt Với Gia Đình
66 Chương 66: Vất Vả Tìm Kiếm
67 Chương 67: Bảy Năm Ròng Rã
68 Chương 68: Gặp Lại Sau Thời Gian Dài
69 Chương 69: Đứa Con Trai Sáu Tuổi
70 Chương 70: Nỗi Lo Sợ
71 Chương 71: Cố Tình Gây Chuyện
72 Chương 72: Trực Tiếp Chống Trả
73 Chương 73: Trực Tiếp Cảnh Cáo
74 Chương 74: Cố Chấp Dây Dưa
75 Chương 75: Xin Một Cơ Hội
76 Chương 76: Trịnh Hi Ngôn Chất Vấn
77 Chương 77: Lời Tỏ Tình Bất Ngờ
78 Chương 78: Từ Bỏ Danh Dự Mà Cầu Xin
79 Chương 79: Lo Lắng Cho Con Trai
80 Chương 80: Hết Sức Cố Gắng
81 Chương 81: Lời Cầu Hôn
82 Chương 82: Không Hận - Không Yêu
83 Chương 83: Quyết Định Buông Tay
84 Chương 84: Sự Yêu Thích Của Con Trai
85 Chương 85: Xác Định Mọi Chuyện
86 Chương 86: Đại Kết Cục
87 Chương 87: Ngoại Truyện 1
88 Chương 88: Ngoại Truyện 2
89 Chương 89: Ngoại Truyện 3
90 Chương 90: Ngoại Truyện 4: Toàn Văn Hoàn
91 pr truyện
Chapter

Updated 91 Episodes

1
Chương 1: Bị Hạ Thuốc (H)
2
Chương 2: Hiểu Lầm Nghiêm Trọng
3
Chương 3: Yêu Cầu Chịu Trách Nhiệm
4
Chương 4: Kết Hôn Chớp Nhoáng
5
Chương 5: Đêm Tân Hôn Cô Độc
6
Chương 6: Gọi Tên Người Phụ Nữ Khác
7
Chương 7: Nguyên Nhân (1)
8
Chương 8: Nguyên Nhân (2)
9
Chương 9: Một Mình Đi Khám Thai
10
Chương 10: Khó Khăn Tứ Phía
11
Chương 11: Thái Độ Thay Đổi
12
Chương 12: Mẹ Chồng Lạnh Nhạt
13
Chương 13: Quách Thừa Nhân Về Nhà
14
Chương 14: Chịu Đựng Sự Lạnh Nhạt
15
Chương 15: Thái Độ Lạnh Nhạt
16
Chương 16: Sinh Con
17
Chương 17: Đơn Độc
18
Chương 18: Chẳng Hề Ưa Cháu Gái
19
Chương 19: Chịu Nhiều Thiệt Thòi
20
Chương 20: Đỗ Phu Nhân Cay Nghiệt
21
Chương 21: Không Thừa Nhận Đứa Trẻ
22
Chương 22: Càng Thêm Hiểu Lầm
23
Chương 23: Hướng Vãn Ý
24
Chương 24: Liên Tục Chịu Đả Kích
25
Chương 25: Đe Dọa Hướng Vãn Ý
26
Chương 26: Giẫm Đạp Lên Tình Cảm
27
Chương 27: Chịu Đựng Cơn Giận
28
Chương 28: Hình Phạt Tàn Khốc (H)
29
Chương 29: Tổn Thương Chồng Chất
30
Chương 30: Mẹ Ruột Đòi Tiền
31
Chương 31: Chịu Nhục Nhờ Vả Quách Thừa Nhân
32
Chương 32: Tình Cảnh Hai Thế Gọng Kìm
33
Chương 33: Quách Vị An Tủi Thân
34
Chương 34: Yêu Cầu Của Thiệu Ninh Thuần
35
Chương 35: Thiệu Ninh Thuần Đắc Ý
36
Chương 36: Đưa Tình Nhân Về Nhà
37
Chương 37: Tủi Thân Ấm Ức
38
Chương 38: Dở Trò Chia Rẽ
39
Chương 39: Bắt Tay Cùng Quách Phu Nhân
40
Chương 40: Chỉ Trích Dữ Dội
41
Chương 41: Gặp Lại Người Quen
42
Chương 42: Tình Cảm Chôn Giấu
43
Chương 43: Bạn Thân Đưa Lời Khuyên
44
Chương 44: Tội Danh Ngoại Tình (1)
45
Chương 45: Tội Danh Ngoại Tình (2)
46
Chương 46: Dọa Dẫm
47
Chương 47: Quách Vị An Phát Sốt
48
Chương 48: Tình Trạng Rối Rắm
49
Chương 49: Yêu Cầu Hiến Tủy
50
Chương 50: Quách Thừa Nhân Uy Hiếp
51
Chương 51: Quách Vị An Thiệt Mạng
52
Chương 52: Điên Cuồng Chất Vấn
53
Chương 53: Đau Thương Chồng Chất
54
Chương 54: Mẹ Chồng Dày Vò
55
Chương 55: Vô Cảm
56
Chương 56: Rời Khỏi Quê Hương
57
Chương 57: Hé Mở Quá Khứ
58
Chương 58: Toàn Bộ Sự Thật Phơi Bày (1)
59
Chương 59: Toàn Bộ Sự Thật Phơi Bày (2)
60
Chương 60: Toàn Bộ Sự Thật Phơi Bày (3)
61
Chương 61: Hình Phạt Dành Cho Thiệu Ninh Thuần
62
Chương 62: Phát Hiện Đỗ Nhược Vi Biến Mất
63
Chương 63: Bị Bạn Thân Châm Chọc
64
Chương 64: Đặc Biệt Tức Giận
65
Chương 65: Hời Hợt Với Gia Đình
66
Chương 66: Vất Vả Tìm Kiếm
67
Chương 67: Bảy Năm Ròng Rã
68
Chương 68: Gặp Lại Sau Thời Gian Dài
69
Chương 69: Đứa Con Trai Sáu Tuổi
70
Chương 70: Nỗi Lo Sợ
71
Chương 71: Cố Tình Gây Chuyện
72
Chương 72: Trực Tiếp Chống Trả
73
Chương 73: Trực Tiếp Cảnh Cáo
74
Chương 74: Cố Chấp Dây Dưa
75
Chương 75: Xin Một Cơ Hội
76
Chương 76: Trịnh Hi Ngôn Chất Vấn
77
Chương 77: Lời Tỏ Tình Bất Ngờ
78
Chương 78: Từ Bỏ Danh Dự Mà Cầu Xin
79
Chương 79: Lo Lắng Cho Con Trai
80
Chương 80: Hết Sức Cố Gắng
81
Chương 81: Lời Cầu Hôn
82
Chương 82: Không Hận - Không Yêu
83
Chương 83: Quyết Định Buông Tay
84
Chương 84: Sự Yêu Thích Của Con Trai
85
Chương 85: Xác Định Mọi Chuyện
86
Chương 86: Đại Kết Cục
87
Chương 87: Ngoại Truyện 1
88
Chương 88: Ngoại Truyện 2
89
Chương 89: Ngoại Truyện 3
90
Chương 90: Ngoại Truyện 4: Toàn Văn Hoàn
91
pr truyện

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play