Chương 17: Đơn Độc

"Bác sĩ nói sao? Là con gái hả?"

Quách phu nhân nhíu mày nhìn chằm chằm đứa trẻ được bồng trên tay bác sĩ, khuôn mặt không khỏi nhăn nhó. Chính xác hơn, bà ta cảm thấy vô cùng ngỡ ngàng trước những lời đối phương vừa thốt ra. Vốn dĩ tưởng rằng đứa trẻ là cháu trai thì Quách phu nhân còn hân hoan bởi nó sẽ trở thành người thừa kế gia tộc, tuy nhiên, mọi chuyện hoàn toàn chẳng giống như những gì bà ta tưởng tượng.

Bác sĩ đằng trước bắt đầu thúc giục: "Đúng vậy. Là một bé gái xinh xắn. Phu nhân, bà lại đây ôm lấy cháu gái đi nè. Em bé vô cùng dễ thương."

Tránh cho những người xung quanh đánh giá, Quách phu nhân đành cắn chặt răng, vươn tay đỡ lấy đứa trẻ vừa mới lọt lòng từ đối phương, trong lòng sôi sục phẫn nộ, nghiến răng nghiến lợi chỉ muốn trực tiếp ném đứa trẻ sang chỗ khác. Khuôn mặt Quách phu nhân mang ý cười nhưng hiện tại, bà ta đặc biệt cảm thấy chán ghét đứa cháu gái mà bản thân đang nâng niu trên lòng bàn tay.

Hừ.

Quách phu nhân nhăn mặt chán chường, đến liếc đứa nhỏ còn chả thèm, bàn tay nổi đầy những đường gân xanh thiếu chút nữa đã bóp chết cô bé, tuy nhiên, vì mặt mũi cũng như lợi ích nhà họ Quách, bà ta bắt buộc cắn răng cam chịu, nụ cười trên môi đầy gượng gạo.

"Đúng là dễ thương thật." Quách phu nhân ngẩng mặt lên, bày ra dáng vẻ tự hào, phấn khích trước mặt bác sĩ, hứng khởi mở miệng: "Quả không hổ danh là con cháu Quách gia, ai nấy đều sáng láng. Tiểu công chúa nhỏ này đảm bảo mai sau sẽ đặc biệt xinh đẹp khiến nhiều người yêu thích. Ôi tim tôi sắp rớt ra vì nó rồi."

Bà ta thầm đè nén cảm giác ghê tởm xuống, cười tươi roi rói, tuy dùng hết lời khen ngợi nhưng vẫn nhận ra được chút gượng gạo qua thanh âm phát ra. Lồng ngực Quách phu nhân phập phồng lên xuống, tâm trạng ảo não, nản chí đến đỉnh điểm, bà ta ban đầu hy vọng Đỗ Nhược Vi sinh cháu trai cho mình ôm chứ đâu phải cái thứ vô dụng này.

Con nhỏ Đỗ Nhược Vi đó chính là vận xui ngáng đường nhà họ Quách mà.

Quách phu nhân âm thầm gầm gừ, mắng chửi đứa con dâu vừa mới sinh xong, sức lực yếu ớt còn chưa kịp hồi phục phải nằm tại phòng dưỡng sức kia, hoàn toàn chẳng quan tâm đến tình trạng Đỗ Nhược Vi lúc bấy giờ ra sao. Thậm chí, bà ta còn một mực nghĩ xấu về cô gái đáng thương ấy, tốn công Quách phu nhân bỏ ra bao nhiêu tiền mua đồ bổ cho Đỗ Nhược Vi ăn và sử dụng vì nghĩ đứa trẻ sau này trở thành người thừa kế, ai dè hiện tại mọi thứ coi như đổ sông đổ biển hết.

Tất cả đều vì Đỗ Nhược Vi mà ra.

Chưa hết, Quách phu nhân đổ hết nỗi oán giận sang đứa cháu gái vừa mới chào đời, vì đứa nhỏ vô dụng này mà Quách Thừa Nhân, con trai bà ta buộc kết hôn cùng kẻ ham mê danh vọng, cả ngày chỉ biết ngồi không hưởng phúc kia. Hôm nay, nếu như vợ Quách Thừa Nhân là Hướng Vãn Ý hay Thiệu Ninh Thuần thì kết quả đảm bảo sẽ khác.

Dù ghét bỏ là thế, Quách phu nhân bắt buộc gạt hết cảm xúc ấy sang một bên, lo lắng bị những người xung quanh nhận ra thì hỏng, đặc biệt chồng bà ta chả bao giờ để yên đâu. Quách phu nhân trước mặt người khác thì bày ra dáng vẻ yêu thương cháu gái, tuy nhiên, thực chất, dường như bà ta đang toan tính điều gì đó để chuẩn bị ra tay xử lý Đỗ Nhược Vi cùng con gái.

Nếu đã vô dụng thì giữ lại trong nhà chả có lợi gì hết.

Phải thay đổi thôi.

Bác sĩ phía trước tươi cười dặn dò: "Phiền người nhà giao em bé cho y tá để chuẩn bị tắm rửa. Sản phụ đang nghỉ ngơi trong phòng hồi sức rồi, mọi người có thể vô thăm. Thời gian mới sinh nhất định nên bồi bổ cho cô ấy thật tốt để có sữa nuôi con."

"Tôi biết rồi."

Quách phu nhân nghiến răng nghiến lợi gằn mạnh từng chữ, vẻ mặt tuy cười nhưng nếp nhăn nơi gò mắt bà ta sâu hoắm, nói chung hiện tại bà ta cực kỳ bực mình, ngay lập tức ném cháu gái về phía y tá, thậm chí còn âm thầm phẩy tay vì ngại bị bẩn. Nhếch môi hừ lạnh một tiếng, chăm lo cho Đỗ Nhược Vi ư? Còn lâu bà ta mới cam tâm làm.

Sau khi nhận được kết quả chẳng như mong đợi, Quách phu nhân vùng vằng bỏ về nhà, mặc cô con dâu đáng thương chăn đơn gối chiếc không ai chăm sóc một mình ở bệnh viện.

Khi tỉnh dậy, Đỗ Nhược Vi nhanh chóng hỏi con đâu.

Y tá mang đứa trẻ tới, đặt vào vòng tay cô.

Đỗ Nhược Vi cẩn thận từng li từng tí, nhẹ nhàng ôm con gái vào trong lòng, nụ cười hạnh phúc đã lâu chưa thấy nay đã xuất hiện trên môi cô. Khóe môi Đỗ Nhược Vi cong lên tới tận mang tai, đôi mắt long lanh như sao trời đen thẫm dán chặt lên khuôn mặt cô con gái dễ thương bản thân đang ôm lấy.

Thật sự hạnh phúc biết bao nhiêu.

Thiên thần nhỏ Đỗ Nhược Vi chờ đợi bao lâu nay cuối cùng cũng đã chào đời.

Em bé vô cùng xinh xắn, da dẻ tươi tắn, sống mũi thẳng tắp một đường, nhìn kiểu gì cũng giống hệt với Quách Thừa Nhân. Nhắc đến ba chữ vừa rồi, thái độ trên khuôn mặt Đỗ Nhược Vi ngay lập tức thay đổi, cô cắn môi, lồng ngực phập phồng lên xuống. Thật muốn để Quách Thừa Nhân nhìn thấy đứa con gái đáng yêu của hai người họ, tuy nhiên, dường như người đàn ông gần như chả để ý. Nghe y tá nói rằng suốt quá trình Đỗ Nhược Vi vất vả liều mạng trong phòng sinh thì chưa hề thấy bóng dáng Quách Thừa Nhân đâu, hiện giờ cũng vậy, đối phương chả thèm có lấy câu hỏi han nào dành cho mẹ con cô.

Đột nhiên, trong lòng Đỗ Nhược Vi dâng lên cảm giác chua chát, cô mím môi, dù đã cố gắng nhưng chẳng thể che nổi những tia tang thương qua đôi mắt. Đang vô cùng vui vẻ, nhưng hễ nghĩ tới Quách Thừa Nhân thì điều đó ngay lập tức chấm dứt.

Chẳng lẽ hắn tuyệt tình đến vậy sao?

Dù gì cũng là cha con ruột.

Phải rồi ha.

Nghĩ đến những lời trước đây Quách Thừa Nhân nói ra, hắn khẳng định chắc như đinh đóng cột rằng không bao giờ thừa nhận đứa trẻ hay Đỗ Nhược Vi trở thành gia đình với mình.

Đỗ Nhược Vi, mày còn ảo tưởng gì nữa.

Chưa bị Quách Thừa Nhân đuổi ra khỏi nhà đã là may mắn lắm rồi.

Bên tai cô vang lên tiếng cười nhẹ, là em bé mơ thấy mộng đẹp. Hơn nữa, dường như nó đang cố gắng an ủi mẹ mình. Có được nụ cười của con gái, tâm trạng Đỗ Nhược Vi liền trở nên tốt hơn, cô thở dài liên tục, gắng gượng xua tan đi những cảm xúc tiêu cực, nhẹ nhàng cúi đầu đặt lên trán cô bé nụ hôn.

Hiện tại, cô cần phấn chấn để chăm lo cho con gái một cách tốt nhất. Đứa trẻ chính là nguồn sống Đỗ Nhược Vi hướng tới, tránh để cho những việc khác ảnh hưởng. Ánh mắt người con gái to tròn ngập tràn yêu thương.

Và Đỗ Nhược Vi đặt cho cô bé một cái tên, Quách Vị An.

Mong rằng con sẽ một đời bình an mà lớn lên. Và mãi mãi nở nụ cười trên môi.

Đỗ Nhược Vi đem toàn bộ hy vọng, ước ao đặt lên người đứa trẻ, cô muốn trên đời này, những gì cô chưa thể đạt được đều dành hết cho con gái. Dù Quách Thừa Nhân chẳng để tâm cũng được, Đỗ Nhược Vi có thể làm hai vai trò khác nhau.

Sinh con được hai ngày, người con gái bị vứt bỏ đơn độc trong bệnh viện, phải tự mình lo liệu toàn bộ mọi thứ, tuy nhiên, Đỗ Nhược Vi chưa từng kêu ca một câu.

Khi mẹ chồng đến tìm cô, ngay lập tức trách móc, hoàn toàn chả hề hỏi tới cháu gái: "Cô còn tính nằm trong bệnh viện tới bao giờ nữa? Sinh con thôi mà, có chết được đâu mà ở lì tại đây. Tốn bao nhiêu tiền Thừa Nhân bỏ mồ hôi công sức làm ra. Cô nên nghĩ tới chồng chút chứ."

Hot

Comments

Anonymous

Anonymous

Tội cho mẹ và bé quá đi

2025-02-06

1

Dươngg Thùyy

Dươngg Thùyy

giàu mà ngU Dốt dễ sợ

2023-08-22

1

So Lucky I🌟

So Lucky I🌟

Chả còn lời nào để mà nói tới mụ già này hết , đến ngay cả cháu nội ruột thịt máu mủ của bả , mà bả còn ghê tởm - thì cũng đến cạn lời

2023-04-19

1

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Bị Hạ Thuốc (H)
2 Chương 2: Hiểu Lầm Nghiêm Trọng
3 Chương 3: Yêu Cầu Chịu Trách Nhiệm
4 Chương 4: Kết Hôn Chớp Nhoáng
5 Chương 5: Đêm Tân Hôn Cô Độc
6 Chương 6: Gọi Tên Người Phụ Nữ Khác
7 Chương 7: Nguyên Nhân (1)
8 Chương 8: Nguyên Nhân (2)
9 Chương 9: Một Mình Đi Khám Thai
10 Chương 10: Khó Khăn Tứ Phía
11 Chương 11: Thái Độ Thay Đổi
12 Chương 12: Mẹ Chồng Lạnh Nhạt
13 Chương 13: Quách Thừa Nhân Về Nhà
14 Chương 14: Chịu Đựng Sự Lạnh Nhạt
15 Chương 15: Thái Độ Lạnh Nhạt
16 Chương 16: Sinh Con
17 Chương 17: Đơn Độc
18 Chương 18: Chẳng Hề Ưa Cháu Gái
19 Chương 19: Chịu Nhiều Thiệt Thòi
20 Chương 20: Đỗ Phu Nhân Cay Nghiệt
21 Chương 21: Không Thừa Nhận Đứa Trẻ
22 Chương 22: Càng Thêm Hiểu Lầm
23 Chương 23: Hướng Vãn Ý
24 Chương 24: Liên Tục Chịu Đả Kích
25 Chương 25: Đe Dọa Hướng Vãn Ý
26 Chương 26: Giẫm Đạp Lên Tình Cảm
27 Chương 27: Chịu Đựng Cơn Giận
28 Chương 28: Hình Phạt Tàn Khốc (H)
29 Chương 29: Tổn Thương Chồng Chất
30 Chương 30: Mẹ Ruột Đòi Tiền
31 Chương 31: Chịu Nhục Nhờ Vả Quách Thừa Nhân
32 Chương 32: Tình Cảnh Hai Thế Gọng Kìm
33 Chương 33: Quách Vị An Tủi Thân
34 Chương 34: Yêu Cầu Của Thiệu Ninh Thuần
35 Chương 35: Thiệu Ninh Thuần Đắc Ý
36 Chương 36: Đưa Tình Nhân Về Nhà
37 Chương 37: Tủi Thân Ấm Ức
38 Chương 38: Dở Trò Chia Rẽ
39 Chương 39: Bắt Tay Cùng Quách Phu Nhân
40 Chương 40: Chỉ Trích Dữ Dội
41 Chương 41: Gặp Lại Người Quen
42 Chương 42: Tình Cảm Chôn Giấu
43 Chương 43: Bạn Thân Đưa Lời Khuyên
44 Chương 44: Tội Danh Ngoại Tình (1)
45 Chương 45: Tội Danh Ngoại Tình (2)
46 Chương 46: Dọa Dẫm
47 Chương 47: Quách Vị An Phát Sốt
48 Chương 48: Tình Trạng Rối Rắm
49 Chương 49: Yêu Cầu Hiến Tủy
50 Chương 50: Quách Thừa Nhân Uy Hiếp
51 Chương 51: Quách Vị An Thiệt Mạng
52 Chương 52: Điên Cuồng Chất Vấn
53 Chương 53: Đau Thương Chồng Chất
54 Chương 54: Mẹ Chồng Dày Vò
55 Chương 55: Vô Cảm
56 Chương 56: Rời Khỏi Quê Hương
57 Chương 57: Hé Mở Quá Khứ
58 Chương 58: Toàn Bộ Sự Thật Phơi Bày (1)
59 Chương 59: Toàn Bộ Sự Thật Phơi Bày (2)
60 Chương 60: Toàn Bộ Sự Thật Phơi Bày (3)
61 Chương 61: Hình Phạt Dành Cho Thiệu Ninh Thuần
62 Chương 62: Phát Hiện Đỗ Nhược Vi Biến Mất
63 Chương 63: Bị Bạn Thân Châm Chọc
64 Chương 64: Đặc Biệt Tức Giận
65 Chương 65: Hời Hợt Với Gia Đình
66 Chương 66: Vất Vả Tìm Kiếm
67 Chương 67: Bảy Năm Ròng Rã
68 Chương 68: Gặp Lại Sau Thời Gian Dài
69 Chương 69: Đứa Con Trai Sáu Tuổi
70 Chương 70: Nỗi Lo Sợ
71 Chương 71: Cố Tình Gây Chuyện
72 Chương 72: Trực Tiếp Chống Trả
73 Chương 73: Trực Tiếp Cảnh Cáo
74 Chương 74: Cố Chấp Dây Dưa
75 Chương 75: Xin Một Cơ Hội
76 Chương 76: Trịnh Hi Ngôn Chất Vấn
77 Chương 77: Lời Tỏ Tình Bất Ngờ
78 Chương 78: Từ Bỏ Danh Dự Mà Cầu Xin
79 Chương 79: Lo Lắng Cho Con Trai
80 Chương 80: Hết Sức Cố Gắng
81 Chương 81: Lời Cầu Hôn
82 Chương 82: Không Hận - Không Yêu
83 Chương 83: Quyết Định Buông Tay
84 Chương 84: Sự Yêu Thích Của Con Trai
85 Chương 85: Xác Định Mọi Chuyện
86 Chương 86: Đại Kết Cục
87 Chương 87: Ngoại Truyện 1
88 Chương 88: Ngoại Truyện 2
89 Chương 89: Ngoại Truyện 3
90 Chương 90: Ngoại Truyện 4: Toàn Văn Hoàn
91 pr truyện
Chapter

Updated 91 Episodes

1
Chương 1: Bị Hạ Thuốc (H)
2
Chương 2: Hiểu Lầm Nghiêm Trọng
3
Chương 3: Yêu Cầu Chịu Trách Nhiệm
4
Chương 4: Kết Hôn Chớp Nhoáng
5
Chương 5: Đêm Tân Hôn Cô Độc
6
Chương 6: Gọi Tên Người Phụ Nữ Khác
7
Chương 7: Nguyên Nhân (1)
8
Chương 8: Nguyên Nhân (2)
9
Chương 9: Một Mình Đi Khám Thai
10
Chương 10: Khó Khăn Tứ Phía
11
Chương 11: Thái Độ Thay Đổi
12
Chương 12: Mẹ Chồng Lạnh Nhạt
13
Chương 13: Quách Thừa Nhân Về Nhà
14
Chương 14: Chịu Đựng Sự Lạnh Nhạt
15
Chương 15: Thái Độ Lạnh Nhạt
16
Chương 16: Sinh Con
17
Chương 17: Đơn Độc
18
Chương 18: Chẳng Hề Ưa Cháu Gái
19
Chương 19: Chịu Nhiều Thiệt Thòi
20
Chương 20: Đỗ Phu Nhân Cay Nghiệt
21
Chương 21: Không Thừa Nhận Đứa Trẻ
22
Chương 22: Càng Thêm Hiểu Lầm
23
Chương 23: Hướng Vãn Ý
24
Chương 24: Liên Tục Chịu Đả Kích
25
Chương 25: Đe Dọa Hướng Vãn Ý
26
Chương 26: Giẫm Đạp Lên Tình Cảm
27
Chương 27: Chịu Đựng Cơn Giận
28
Chương 28: Hình Phạt Tàn Khốc (H)
29
Chương 29: Tổn Thương Chồng Chất
30
Chương 30: Mẹ Ruột Đòi Tiền
31
Chương 31: Chịu Nhục Nhờ Vả Quách Thừa Nhân
32
Chương 32: Tình Cảnh Hai Thế Gọng Kìm
33
Chương 33: Quách Vị An Tủi Thân
34
Chương 34: Yêu Cầu Của Thiệu Ninh Thuần
35
Chương 35: Thiệu Ninh Thuần Đắc Ý
36
Chương 36: Đưa Tình Nhân Về Nhà
37
Chương 37: Tủi Thân Ấm Ức
38
Chương 38: Dở Trò Chia Rẽ
39
Chương 39: Bắt Tay Cùng Quách Phu Nhân
40
Chương 40: Chỉ Trích Dữ Dội
41
Chương 41: Gặp Lại Người Quen
42
Chương 42: Tình Cảm Chôn Giấu
43
Chương 43: Bạn Thân Đưa Lời Khuyên
44
Chương 44: Tội Danh Ngoại Tình (1)
45
Chương 45: Tội Danh Ngoại Tình (2)
46
Chương 46: Dọa Dẫm
47
Chương 47: Quách Vị An Phát Sốt
48
Chương 48: Tình Trạng Rối Rắm
49
Chương 49: Yêu Cầu Hiến Tủy
50
Chương 50: Quách Thừa Nhân Uy Hiếp
51
Chương 51: Quách Vị An Thiệt Mạng
52
Chương 52: Điên Cuồng Chất Vấn
53
Chương 53: Đau Thương Chồng Chất
54
Chương 54: Mẹ Chồng Dày Vò
55
Chương 55: Vô Cảm
56
Chương 56: Rời Khỏi Quê Hương
57
Chương 57: Hé Mở Quá Khứ
58
Chương 58: Toàn Bộ Sự Thật Phơi Bày (1)
59
Chương 59: Toàn Bộ Sự Thật Phơi Bày (2)
60
Chương 60: Toàn Bộ Sự Thật Phơi Bày (3)
61
Chương 61: Hình Phạt Dành Cho Thiệu Ninh Thuần
62
Chương 62: Phát Hiện Đỗ Nhược Vi Biến Mất
63
Chương 63: Bị Bạn Thân Châm Chọc
64
Chương 64: Đặc Biệt Tức Giận
65
Chương 65: Hời Hợt Với Gia Đình
66
Chương 66: Vất Vả Tìm Kiếm
67
Chương 67: Bảy Năm Ròng Rã
68
Chương 68: Gặp Lại Sau Thời Gian Dài
69
Chương 69: Đứa Con Trai Sáu Tuổi
70
Chương 70: Nỗi Lo Sợ
71
Chương 71: Cố Tình Gây Chuyện
72
Chương 72: Trực Tiếp Chống Trả
73
Chương 73: Trực Tiếp Cảnh Cáo
74
Chương 74: Cố Chấp Dây Dưa
75
Chương 75: Xin Một Cơ Hội
76
Chương 76: Trịnh Hi Ngôn Chất Vấn
77
Chương 77: Lời Tỏ Tình Bất Ngờ
78
Chương 78: Từ Bỏ Danh Dự Mà Cầu Xin
79
Chương 79: Lo Lắng Cho Con Trai
80
Chương 80: Hết Sức Cố Gắng
81
Chương 81: Lời Cầu Hôn
82
Chương 82: Không Hận - Không Yêu
83
Chương 83: Quyết Định Buông Tay
84
Chương 84: Sự Yêu Thích Của Con Trai
85
Chương 85: Xác Định Mọi Chuyện
86
Chương 86: Đại Kết Cục
87
Chương 87: Ngoại Truyện 1
88
Chương 88: Ngoại Truyện 2
89
Chương 89: Ngoại Truyện 3
90
Chương 90: Ngoại Truyện 4: Toàn Văn Hoàn
91
pr truyện

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play