Chap 3: Cô là công cụ để phát tiết

Chu Hiên Di biết Lâm Chính Hùng là yêu cô thật lòng, anh dành hầu hết thời gian rảnh ở bên cô để điều trị tâm lý, kéo cô ra khỏi bóng tối. Phải khó khăn lắm cô mới chịu làm bạn gái anh, như bù đắp lại ơn nghĩa mà anh dành cho cô.

Nhưng mọi chuyện nên kết thúc ở đây thôi, cô định sẵn là sẽ không có một cuộc sống yên bình, còn anh thì có thể.

- Sao anh có thể sống thiếu em được, Hiên Di, em hứa rồi mà, hứa với anh sẽ kết hôn với anh rồi mà.

Lâm Chính Hùng khổ sở kêu lên, anh không cần biết người đàn ông kia là ai, chỉ cần được ở bên cô, anh có thể làm mọi thứ.

Lâm Chính Hùng căm phẫn lao tới như một mũi tên, anh cuộn chặt nắm đấm, định giáng một cú quyết định vào người đàn ông cao hơn anh cả một vầng trán.

Đoàng!

Lâm Chính Hùng ngã khuỵ xuống, nơi bắp đùi không ngừng tuôn ra máu tươi nóng hổi, cơn đau xé da thịt khiến anh co quằn lại kêu gào.

Miệng súng không ngừng bốc ra khói trắng, mùi thuốc súng hăng hắc lần tỏa khắp căn phòng. Chu Dạ Quân mặt lạnh như không, di chuyển họng súng đến mi tâm Lâm Chính Hùng.

Chu Hiên Di không thể để mọi chuyện tồi tệ hơn được nữa, cô hét lớn:

- Được rồi Chu Dạ Quân, xin hãy tha cho anh ấy.

Cô một bước cũng không dám lại gần Lâm Chính Hùng, cô biết điều đó lại càng khiến Chu Dạ Quân điên tiết lên.

Bóng lưng lạnh lùng của Chu Dạ Quân hắt lên bờ tường vàng nhạt, anh không hề suy chuyển, một mực giữ họng súng chĩa thẳng vào người đàn ông đang quằn quại.

Chu Hiên Di chỉ còn cách dùng thân mình chắn trước họng súng, ngay lúc này gương mặt thanh thoát của cô không còn sợ hãi nữa, thay vào đó cương quyết nói ra:

- Vậy anh giết em trước đi, người anh hận là em chứ không phải anh ấy.

Bàn tay Chu Dạ Quân nổi đầy gân xanh, ngón tay trỏ không ngừng run lên, chỉ hận không thể bóp cò ngay bây giờ. Nhưng làm sao được, điều anh muốn chính là khiến Chu Hiên Di sống trong ân hận cả đời, anh không thể để cô chết dễ dàng thế được.

Cô cũng biết anh sẽ không giết mình nên mới cả gan làm như vậy. Chỉ là hành động vừa rồi chỉ khiến ngày tháng sau này của cô tồi tệ hơn.

Chu Dạ Quân phất tay một cái, một loạt người mặc Tây trang đen cùng với gương mặt nghiêm nghị đi vào căn phòng nhỏ hẹp của cô.

- Đưa hắn đi.

- Vâng, thưa thượng tướng.

Lúc này đây Lâm Chính Hùng mới biết anh đã động vào người không nên động. Vì yếu thế hơn Chu Dạ Quân nhiều lần, anh chỉ có thể để mình bị kéo đi và nuối tiếc nhìn theo ngươi con gái anh thương.

Không gian trong phòng thoáng chốc đã im lặng như tờ. Chu Dạ Quân vẫn giương đôi mắt tựa hố băng nhìn cô.

Chu Hiên Di không sai nhưng vẫn tự mình nhận lỗi:

- Sau này sẽ không gặp anh ấy nữa.

- Vẫn còn thiếu.

Chu Hiên Di biết nếu cô không nghe lời anh thì tính mạng Lâm Chính Hùng e là khó giữ. Bây giờ anh là một con thú đội lốt người, giết người không ghê tay, đâu phải là chàng trai cô từng thích khi đó.

Cô chỉ biết ngậm ngùi:

- Em sẽ sớm dọn về nhà.

- Được, ngoan lắm.

Như trước kia, khi nghe được lời khen này cô sẽ cười đến tận mang tai, nhưng bây giờ một chút sức lực còn không có để nâng khoé miệng.

Cứ đứng một chỗ để anh nhìn cũng không hay, Chu Hiên Di bước chậm đến bên những mảnh vỡ thủy tinh trên sàn rồi ngồi xuống nhặt lên.

Hôm nay cô mặc một chiếc váy voan mỏng dài ngang đùi, khi ngồi xuống để lộ ra một khoảng da thịt trắng nõn ở bắp đùi khiến người nào đó không thể rời mắt.

Chu Hiên Di cũng cảm nhận được cái nhìn bỏng rát đó, cô vội kéo phần váy xuống che đùi nhưng vô tình lại khiến hành động ấy trở nên không đứng đắn. Cô đỏ mặt đứng dậy nhanh chóng bước vào nhà vệ sinh để vứt rác.

Trong lúc rửa mặt, cô đã nhìn thấy thấp thoáng đằng sau chiếc gương chính là thân ảnh cao lớn của Chu Dạ Quân. Mắt anh mờ đục một tầng sương, hơi thở cực dốc, mùi dục vọng tỏa ra ở dưới bụng.

Nhận thấy có điềm chẳng lành, Chu Hiên Di nhanh chóng đóng cánh cửa nhà vệ sinh lại tuy nhiên lại chậm hơn anh một bước.

Chu Dạ Quân như một con mãnh hổ vồ vập vào trong, ép sát cô vào trong nhà vệ sinh nhỏ hẹp.

Cô vì quá sợ hãi nên khi lùi lại đã trượt chân ngã về phía sau, cơn đau ê ẩm khiến cô không đi chuyển nổi, chỉ có thể trơ mắt nhìn bóng đen cao lớn đổ ập về phía mình.

- Đừng mà… đừng mà… em xin anh…

Những kí ức đau thương ùa về năm tháng anh ***** *** cô, ép cô làm công cụ để phát tiết. Cô vẫn nhớ như in cảm giác xé toạc của lần đầu, những cơn hành hạ triền miên vô tận của anh, nó vẫn găm sâu vào trong tiềm thức, khiến cô đều sợ hãi mỗi lần nghĩ đến việc làm chuyện ấy.

Nhưng cầu xin đối với cô bây giờ là biện pháp vô vọng.

Thân hình cao lớn của Chu Dạ Quân ép át người cô, hai tay anh như gọng kìm cố định cô trong lồng ngực để dễ dàng cướp đoạt bờ môi lâu ngày anh vẫn nhớ mong.

Dù biết chuyện này là sai trái, nhưng trải qua lần đầu với Cứ Hiên Di đã khiến anh nghiện mùi hương ngọt ngào trên có thể cô. Khi phát hiện anh đã phụ thuộc vào t.ì.n.h d.ụ.c, anh đã trở lại quân đội hòng muốn quên đi cảm giác này, nhưng khi gặp lại cô, sóng tình trong anh không ngừng sôi cuộn.

Hot

Comments

Kỳ Dương

Kỳ Dương

gì mà quân nhân, thượng tướng các kiểu, điều cấm kị hiển nhiên ai cũng biết là không đc cầm súng chỉ vào dân, nhiu đó đã thấy hãm rồi, đằng này còn hắn người vô tội nữa, ảo ma quá

2025-03-03

1

kang.kjnkjs

kang.kjnkjs

hayyy

2023-03-02

1

Uyên Thy

Uyên Thy

bà nhớ ra nữa nha tg

2023-03-02

2

Toàn bộ
Chapter
1 Chap 1: Năm năm gặp lại người
2 Chap 2: Cô chỉ được sống trong đau khổ
3 Chap 3: Cô là công cụ để phát tiết
4 Chap 4: Đến giờ vẫn còn suy nghĩ trốn chạy? (H)
5 Chap 5: Cuộc chơi này do anh làm chủ (H)
6 Chap 6: Chu Dạ Quân là một kẻ biến thái đến đáng sợ (H)
7 Chap 7: Làm khó
8 Chap 8: Lương Tinh Trần
9 Chap 9: Cô ấy vẫn là một phần trong Chu gia
10 Chap 10: Anh em họ Lương
11 Chap 11: Có ai tin cô?
12 Chap 12: Tống cô vào tù
13 Chap 13: Đối diện kẻ quái dị
14 Chap 14: Sống trong quân đội (1)
15 Chap 15: Sống trong quân đội (2)
16 Chap 16: Dự tính riêng
17 Chap 17: Chu Dạ Quân bị nắm thóp
18 Chap 18: Con người tàn nhẫn khó nắm bắt
19 Chap 19: Vẫn còn có lương tâm
20 Chap 20: Dùng thân thử độc
21 Chap 21: Giằng co giữa sự sống và cái chết (1)
22 Chap 22: Giằng có giữa sự sống và cái chết (2)
23 Chap 23: Đút thuốc bằng miệng
24 Chap 24: Có thêm manh mối
25 Chap 25: Ác giả ác báo
26 Chap 26: Không chịu khuất phục
27 Chap 27: Thay đổi
28 Chap 28: Rắc rối trong doanh trại
29 Chap 29: Tự mình thanh minh
30 Chap 30: Bị ám sát
31 Chap 31: Làm tốt sẽ có thưởng
32 Chap 32: Phần thưởng không ngờ đến 1
33 Chap 33: Phần thưởng không ngờ đến 2 (H)
34 Chap 34: Phần thưởng không ngờ đến 3 (H)
35 Chap 35: Nhiệm vụ đầu tiên
36 Chap 36: Tiến sâu vào khu rừng
37 Chap 37: Rừng thiêng nước độc
38 Chap 38: Tự nhiên hôn cô
39 Chap 39: Sự việc kì lạ
40 Chap 40: Tóm gọn dễ dàng
41 Chap 41: Anh ấy chỉ xem tôi là món đồ chơi
42 Chap 42: Buổi đánh giá cuối cùng
43 Chap 43: Vẻ tàn độc vốn có
44 Chap 44: Chu Minh Nhất Thiên
45 Chap 45: Chưa thể chấp nhận
46 Chap 46: So kè tửu lượng
47 Chap 47: Trốn tránh
48 Chap 48: Mãi mãi là của tôi
49 Chap 49: Thái độ thay đổi (H+)
50 Chap 50: Hôn lễ không thể vắng mặt
51 Chap 51: Hôn lễ hai cô dâu
52 Chap 52: Tôi yêu em đến phát nghiện
53 Chap 53: Trả lại cho cậu
54 Chap 54: Ghen
55 Chap 55: Tài sản duy nhất
56 Chap 56: Người phụ nữ khả nghi
57 Chap 57: Bênh vợ
58 Chap 58: Có phải chồng em rất ưu tú không?
59 Chap 59: Là vợ tôi, thượng tướng phu nhân
60 Chap 60: Mặt dày
61 Chap 61: Một mực không buông tha
62 Chap 62: Lâu ngày gặp lại
63 Chap 63: Trong bóng tối
64 Chap 64: Đầu mối thông tin
65 Chap 65: Tình thế cấp bách
66 Chap 66: Anh thua rồi
67 Chap 67: Sự thật hé lộ
Chapter

Updated 67 Episodes

1
Chap 1: Năm năm gặp lại người
2
Chap 2: Cô chỉ được sống trong đau khổ
3
Chap 3: Cô là công cụ để phát tiết
4
Chap 4: Đến giờ vẫn còn suy nghĩ trốn chạy? (H)
5
Chap 5: Cuộc chơi này do anh làm chủ (H)
6
Chap 6: Chu Dạ Quân là một kẻ biến thái đến đáng sợ (H)
7
Chap 7: Làm khó
8
Chap 8: Lương Tinh Trần
9
Chap 9: Cô ấy vẫn là một phần trong Chu gia
10
Chap 10: Anh em họ Lương
11
Chap 11: Có ai tin cô?
12
Chap 12: Tống cô vào tù
13
Chap 13: Đối diện kẻ quái dị
14
Chap 14: Sống trong quân đội (1)
15
Chap 15: Sống trong quân đội (2)
16
Chap 16: Dự tính riêng
17
Chap 17: Chu Dạ Quân bị nắm thóp
18
Chap 18: Con người tàn nhẫn khó nắm bắt
19
Chap 19: Vẫn còn có lương tâm
20
Chap 20: Dùng thân thử độc
21
Chap 21: Giằng co giữa sự sống và cái chết (1)
22
Chap 22: Giằng có giữa sự sống và cái chết (2)
23
Chap 23: Đút thuốc bằng miệng
24
Chap 24: Có thêm manh mối
25
Chap 25: Ác giả ác báo
26
Chap 26: Không chịu khuất phục
27
Chap 27: Thay đổi
28
Chap 28: Rắc rối trong doanh trại
29
Chap 29: Tự mình thanh minh
30
Chap 30: Bị ám sát
31
Chap 31: Làm tốt sẽ có thưởng
32
Chap 32: Phần thưởng không ngờ đến 1
33
Chap 33: Phần thưởng không ngờ đến 2 (H)
34
Chap 34: Phần thưởng không ngờ đến 3 (H)
35
Chap 35: Nhiệm vụ đầu tiên
36
Chap 36: Tiến sâu vào khu rừng
37
Chap 37: Rừng thiêng nước độc
38
Chap 38: Tự nhiên hôn cô
39
Chap 39: Sự việc kì lạ
40
Chap 40: Tóm gọn dễ dàng
41
Chap 41: Anh ấy chỉ xem tôi là món đồ chơi
42
Chap 42: Buổi đánh giá cuối cùng
43
Chap 43: Vẻ tàn độc vốn có
44
Chap 44: Chu Minh Nhất Thiên
45
Chap 45: Chưa thể chấp nhận
46
Chap 46: So kè tửu lượng
47
Chap 47: Trốn tránh
48
Chap 48: Mãi mãi là của tôi
49
Chap 49: Thái độ thay đổi (H+)
50
Chap 50: Hôn lễ không thể vắng mặt
51
Chap 51: Hôn lễ hai cô dâu
52
Chap 52: Tôi yêu em đến phát nghiện
53
Chap 53: Trả lại cho cậu
54
Chap 54: Ghen
55
Chap 55: Tài sản duy nhất
56
Chap 56: Người phụ nữ khả nghi
57
Chap 57: Bênh vợ
58
Chap 58: Có phải chồng em rất ưu tú không?
59
Chap 59: Là vợ tôi, thượng tướng phu nhân
60
Chap 60: Mặt dày
61
Chap 61: Một mực không buông tha
62
Chap 62: Lâu ngày gặp lại
63
Chap 63: Trong bóng tối
64
Chap 64: Đầu mối thông tin
65
Chap 65: Tình thế cấp bách
66
Chap 66: Anh thua rồi
67
Chap 67: Sự thật hé lộ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play