Chap 11: Có ai tin cô?

- Nhang tàn hơi lâu ạ.

Chu Hiên Di trong căn nhà này chính là không có tiếng nói, so với vị thế của một người làm cô còn không bằng, vì thế việc giải thích rõ ngọn ngành gần như là điều rất khó. Cô chọn nói đơn giản dễ hiểu, ai tin thì tin chứ cô cũng không còn sức để đôi co nữa.

Hai người phụ nữ lại thản nhiên quay vào cuộc trò chuyện, chỉ riêng Chu Dạ Quân vẫn rũ mắt nhìn cô. Cũng không được vài giây anh lại rời mắt đi.

Chu Hiên Di biết nơi này không còn việc của mình nữa bèn nhẹ nhàng xoay người đi lên phòng. Chu Dạ Quân lại ngước lên nhìn bóng lưng của cô bằng ánh mắt thâm sâu. Điều này lọt vào mắt của Ngô Niệm Niệm.

Có ngốc mới không biết rằng anh dành một sự quan tâm đặc biệt đến cô em gái “rơi” này. Ngô Niệm Niệm cũng muốn anh chú ý đến cô ta, so về khoảng cách hiện tại, rõ ràng là cô ta gần với anh hơn, thế mà anh lại không thèm dành một ánh mắt cho cô ta.

Sự đố kị nhen nhóm trong con ngươi đen láy của thiếu nữ. Ngô Niệm Niệm không ngốc, nhưng để được anh chú ý, cô ta có thể làm bất cứ thứ gì.

- Con ăn xong rồi, hai người cứ tiếp tục dùng bữa đi.

Ngô Niệm Niệm nói xong cũng đi ra khỏi nhà ăn, theo sau bóng lưng của Chu Hiên Di.

- Chị ơi.

Chu Hiên Di sắp vào phòng lại ngoảnh ra, ánh mắt mệt mỏi lộ rõ vẻ ngạc nhiên:

- Có chuyện gì?

Ngô Niệm Niệm đi tới nắm tay cô mặt vui vẻ nói:

- Cho em xin lỗi chuyện hôm qua nhé, tại em không biết chị là người ở đây.

Chu Hiên Di cũng không thừa hơi để bụng, đói bụng cộng với mỏi mệt, cô chỉ muốn vào phòng nằm nghỉ. Cô gạt tay Ngô Niệm Niệm, ngắn gọn nói:

- Không sao.

- Nhưng mà chị ơi!

Cô ta không muốn cho cô đi, lại níu tay giống như đã thân thiết:

- Nhìn chị thế này chắc chưa ăn gì đâu đúng không? Để em xuống lấy chút đồ cho chị nhé.

Nghe tới đồ ăn bụng cô lại sôi lên một trận. Hai má cô dần đỏ, bàn tay nhỏ nhắn đặt lên dằn bụng mình lại. Nghĩ tới ở dưới còn Chu Dạ Quân và Hồ Xuân Như thì cô thà chịu đói còn hơn.

- Không cần.

Ngô Niệm Niệm những tưởng con mồi sẽ cắn câu nhưng đến phút cuối lại từ chối khiến cô ta dần nóng máu, ngoài mặt vẫn diễn cảnh chị em tốt nắm tay kéo Chu Hiên Di đi:

- Không được, người chị gầy thế này thì không được nhịn bữa.

Chu Hiên Di còn chút sức cũng không muốn xuống đó, ánh mắt cô hoảng sợ ra mặt. Cô cố gắng tháo tay Ngô Niệm Niệm ra:

- Tôi không muốn... bỏ ra.

Sức lực của cô bây giờ đến việc nhấc chân còn khó, thế mà tới trước cầu thang, Ngô Niệm Niệm lại vì cô dùng dằng mà ngã xuống.

Tiếng động vang khắp toà dinh thự.

- Mau, mau gọi cấp cứu, tiểu thư Ngô xảy ra chuyện rồi.

Ánh mắt Chu Hiên Di mơ hồ nhìn cơ thể bất động của Ngô Niệm Niệm dưới bậc thang, rồi lại thu về nhìn bàn tay gầy guộc của mình. Trong đầu cô biết chắc là mình đã bị cô ta gài bẫy, nhưng giải thích thì ai tin?

Chát!

Chưa kịp định thần lại thức cô đã bị một bạt tai từ Hồ Xuân Như:

- Tôi không ngờ cô lại là một người độc ác như vậy. Có phải cô muốn giết hết bọn tôi rồi một mình hưởng số tài sản này không hả?

Gò má cô nóng bừng, năm ngón tay in hằn đỏ chói, đôi mắt mở to nhìn người đàn bà đợi từng gọi là mẹ cũng dần ngấn nước. Cô rất dễ khóc, xấu hổ cô khóc, tức giận cô khóc, oan ức cô khóc, đau đớn càng khiến cô dễ rơi lệ. Vậy mà trong hoàn cảnh mọi thứ làm cô khóc xảy ra này, cô lại phải kìm nén nước mắt vào trong. Khóc bây giờ là sự khuất phục, cô không muốn.

- Không… phải con.

Hồ Xuân Như chỉ tay vào mặt cô, từng chữ thốt ra đều là sự đay nghiến đến tột cùng:

- Còn già mồm, chứng cứ rõ ràng rành. Niệm Niệm mà có chuyện gì xảy ra thì cô sẽ phải ra toà và lãnh mức phạt nặng nhất.

Nói xong bà quay sang phía người con trai đang nhàn nhã uống trà của bà:

- Con lên xe cứu thương cùng Niệm Niệm đi.

Sắc mặt Chu Dạ Quân lạnh băng, đôi mắt có phần bất cần, bỏ lại một câu rồi bỏ lại bóng lưng cao lớn đi về phòng:

- Không liên quan đến con.

Cuối cùng Hồ Xuân Như phải mang một bụng tức tối đi lên xe cứu thương cùng Ngô Niệm Niệm.

Chu Hiên Di một mình đứng đó, không còn người nữa, nước mắt cô lặng lẽ rơi trên khuôn mặt trắng trẻo mà gầy gò. Môi cô mím chặt quay người đi về phòng. Nhưng đi chưa được ba bước trước mắt cô đã tối sầm.

Khi tỉnh lại đã là trưa ngày hôm sau, bên tay trái của cô đang có một ống tiêm gắn liền với túi nước biển.

Cô từ từ ngồi dậy, trong tiềm thức vẫn nghĩ mình mới ngủ được một chút. Ánh mắt mệt mỏi nhìn quanh phòng rồi khựng lại trên thân hình to lớn quen thuộc.

Chu Dạ Quân đang ngồi ở phòng cô nhàn nhã đọc báo kinh tế. Anh đặc biệt đeo một chiếc kính bạc rất hợp với khuôn mặt lạnh lùng của mình, hầu kết thỉnh thoảng lên xuống.

Nhưng việc anh xuất hiện ở đây không phải rất lạ sao?

- Nhìn đủ chưa?

Cô liền quay mặt đi. Hai tai dần dần ửng đỏ, cô lại nhớ về chuyện ngày xưa rồi.

Hot

Comments

Vô danh

Vô danh

cuốn quá

2023-06-26

0

Toàn bộ
Chapter
1 Chap 1: Năm năm gặp lại người
2 Chap 2: Cô chỉ được sống trong đau khổ
3 Chap 3: Cô là công cụ để phát tiết
4 Chap 4: Đến giờ vẫn còn suy nghĩ trốn chạy? (H)
5 Chap 5: Cuộc chơi này do anh làm chủ (H)
6 Chap 6: Chu Dạ Quân là một kẻ biến thái đến đáng sợ (H)
7 Chap 7: Làm khó
8 Chap 8: Lương Tinh Trần
9 Chap 9: Cô ấy vẫn là một phần trong Chu gia
10 Chap 10: Anh em họ Lương
11 Chap 11: Có ai tin cô?
12 Chap 12: Tống cô vào tù
13 Chap 13: Đối diện kẻ quái dị
14 Chap 14: Sống trong quân đội (1)
15 Chap 15: Sống trong quân đội (2)
16 Chap 16: Dự tính riêng
17 Chap 17: Chu Dạ Quân bị nắm thóp
18 Chap 18: Con người tàn nhẫn khó nắm bắt
19 Chap 19: Vẫn còn có lương tâm
20 Chap 20: Dùng thân thử độc
21 Chap 21: Giằng co giữa sự sống và cái chết (1)
22 Chap 22: Giằng có giữa sự sống và cái chết (2)
23 Chap 23: Đút thuốc bằng miệng
24 Chap 24: Có thêm manh mối
25 Chap 25: Ác giả ác báo
26 Chap 26: Không chịu khuất phục
27 Chap 27: Thay đổi
28 Chap 28: Rắc rối trong doanh trại
29 Chap 29: Tự mình thanh minh
30 Chap 30: Bị ám sát
31 Chap 31: Làm tốt sẽ có thưởng
32 Chap 32: Phần thưởng không ngờ đến 1
33 Chap 33: Phần thưởng không ngờ đến 2 (H)
34 Chap 34: Phần thưởng không ngờ đến 3 (H)
35 Chap 35: Nhiệm vụ đầu tiên
36 Chap 36: Tiến sâu vào khu rừng
37 Chap 37: Rừng thiêng nước độc
38 Chap 38: Tự nhiên hôn cô
39 Chap 39: Sự việc kì lạ
40 Chap 40: Tóm gọn dễ dàng
41 Chap 41: Anh ấy chỉ xem tôi là món đồ chơi
42 Chap 42: Buổi đánh giá cuối cùng
43 Chap 43: Vẻ tàn độc vốn có
44 Chap 44: Chu Minh Nhất Thiên
45 Chap 45: Chưa thể chấp nhận
46 Chap 46: So kè tửu lượng
47 Chap 47: Trốn tránh
48 Chap 48: Mãi mãi là của tôi
49 Chap 49: Thái độ thay đổi (H+)
50 Chap 50: Hôn lễ không thể vắng mặt
51 Chap 51: Hôn lễ hai cô dâu
52 Chap 52: Tôi yêu em đến phát nghiện
53 Chap 53: Trả lại cho cậu
54 Chap 54: Ghen
55 Chap 55: Tài sản duy nhất
56 Chap 56: Người phụ nữ khả nghi
57 Chap 57: Bênh vợ
58 Chap 58: Có phải chồng em rất ưu tú không?
59 Chap 59: Là vợ tôi, thượng tướng phu nhân
60 Chap 60: Mặt dày
61 Chap 61: Một mực không buông tha
62 Chap 62: Lâu ngày gặp lại
63 Chap 63: Trong bóng tối
64 Chap 64: Đầu mối thông tin
65 Chap 65: Tình thế cấp bách
66 Chap 66: Anh thua rồi
67 Chap 67: Sự thật hé lộ
Chapter

Updated 67 Episodes

1
Chap 1: Năm năm gặp lại người
2
Chap 2: Cô chỉ được sống trong đau khổ
3
Chap 3: Cô là công cụ để phát tiết
4
Chap 4: Đến giờ vẫn còn suy nghĩ trốn chạy? (H)
5
Chap 5: Cuộc chơi này do anh làm chủ (H)
6
Chap 6: Chu Dạ Quân là một kẻ biến thái đến đáng sợ (H)
7
Chap 7: Làm khó
8
Chap 8: Lương Tinh Trần
9
Chap 9: Cô ấy vẫn là một phần trong Chu gia
10
Chap 10: Anh em họ Lương
11
Chap 11: Có ai tin cô?
12
Chap 12: Tống cô vào tù
13
Chap 13: Đối diện kẻ quái dị
14
Chap 14: Sống trong quân đội (1)
15
Chap 15: Sống trong quân đội (2)
16
Chap 16: Dự tính riêng
17
Chap 17: Chu Dạ Quân bị nắm thóp
18
Chap 18: Con người tàn nhẫn khó nắm bắt
19
Chap 19: Vẫn còn có lương tâm
20
Chap 20: Dùng thân thử độc
21
Chap 21: Giằng co giữa sự sống và cái chết (1)
22
Chap 22: Giằng có giữa sự sống và cái chết (2)
23
Chap 23: Đút thuốc bằng miệng
24
Chap 24: Có thêm manh mối
25
Chap 25: Ác giả ác báo
26
Chap 26: Không chịu khuất phục
27
Chap 27: Thay đổi
28
Chap 28: Rắc rối trong doanh trại
29
Chap 29: Tự mình thanh minh
30
Chap 30: Bị ám sát
31
Chap 31: Làm tốt sẽ có thưởng
32
Chap 32: Phần thưởng không ngờ đến 1
33
Chap 33: Phần thưởng không ngờ đến 2 (H)
34
Chap 34: Phần thưởng không ngờ đến 3 (H)
35
Chap 35: Nhiệm vụ đầu tiên
36
Chap 36: Tiến sâu vào khu rừng
37
Chap 37: Rừng thiêng nước độc
38
Chap 38: Tự nhiên hôn cô
39
Chap 39: Sự việc kì lạ
40
Chap 40: Tóm gọn dễ dàng
41
Chap 41: Anh ấy chỉ xem tôi là món đồ chơi
42
Chap 42: Buổi đánh giá cuối cùng
43
Chap 43: Vẻ tàn độc vốn có
44
Chap 44: Chu Minh Nhất Thiên
45
Chap 45: Chưa thể chấp nhận
46
Chap 46: So kè tửu lượng
47
Chap 47: Trốn tránh
48
Chap 48: Mãi mãi là của tôi
49
Chap 49: Thái độ thay đổi (H+)
50
Chap 50: Hôn lễ không thể vắng mặt
51
Chap 51: Hôn lễ hai cô dâu
52
Chap 52: Tôi yêu em đến phát nghiện
53
Chap 53: Trả lại cho cậu
54
Chap 54: Ghen
55
Chap 55: Tài sản duy nhất
56
Chap 56: Người phụ nữ khả nghi
57
Chap 57: Bênh vợ
58
Chap 58: Có phải chồng em rất ưu tú không?
59
Chap 59: Là vợ tôi, thượng tướng phu nhân
60
Chap 60: Mặt dày
61
Chap 61: Một mực không buông tha
62
Chap 62: Lâu ngày gặp lại
63
Chap 63: Trong bóng tối
64
Chap 64: Đầu mối thông tin
65
Chap 65: Tình thế cấp bách
66
Chap 66: Anh thua rồi
67
Chap 67: Sự thật hé lộ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play